Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 812: Uy hiếp





Lạc Thanh Hàn mặt không biểu cảm nhìn ông
“Nếu trẫm không đồng ý thì sao?”
Hồng Quốc công “Dù bệ hạ có đồng ý hay không, vi thần cũng sẽ làm theo yêu cầu của bệ hạ.”
Chẳng qua buộc làm và tự nguyện làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau
Nếu là vế trước, ông chỉ đành làm qua loa, nếu là vế sau, ông sẽ cố hết sức
Lạc Thanh Hàn hiển nhiên hiểu ý ông, ánh mắt càng lạnh lùng hơn
Hồng Quốc công không dám ngẩng đầu, cứ cúi đầu xuống
Không biết qua bao lâu, cuối cùng ông cũng nghe giọng điệu vô cảm của Hoàng đế
“Đi đi, hi vọng người sẽ không hối hận vì lựa chọn hôm nay.”
Hồng Quốc công tưởng Hoàng đế đã đồng ý, vui mừng quỳ xuống khấu đầu tạ ơn
……
Sau khi người phụ nữ và lão Ngũ rời đi, nhà kho rơi vào im lặng
Tiêu Hề Hề lẽ ra đã ngủ say, lặng lẽ mở mắt
Nàng đứng dậy đi tới trước mặt Lạc Dạ Thần, cuối người xuống nhìn chằm chằm y, nàng thấy y tuy đã bất tỉnh nhưng mí mắt lại khẽ run, hình như vẫn còn có chút tỉnh táo
Tiêu Hề Hề đẩy y một cái
“Này, dậy đi.”
Lông mi Lạc Dạ Thần động đậy mấy lần, nhưng vẫn chưa tỉnh lại
Tiêu Hề Hề bóp mũi y
Lạc Dạ Thần không thở được, cuối cùng buộc phải tỉnh lại
Lúc y vừa mở mắt, Tiêu Hề Hề lập tức buông tay
Y há to miệng thở hổn hển, đôi mắt không có tiêu điểm
Phải mất một lúc lâu y mới tỉnh táo lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu tiên y nhìn Quý phi ngồi xổm bên cạnh, sau đó nhìn khung cảnh xung quanh, dần nhớ lại chuyện gì xảy ra trước khi y bất tỉnh
Lạc Dạ Thần mở to mắt “Bọn bắt cóc đâu?”
Tiêu Hề Hề đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho y nói nhỏ chút
Nàng nhỏ giọng nói
“Bọn chúng đi rồi, ở đây chỉ có hai chúng ta.”
Nàng giúp Lạc Dạ Thần cởi dây trói
Lạc Dạ Thần vội đứng dậy, căng thẳng hỏi “Không phải cô bị trúng thuốc mê sao
Sao tỉnh sớm thế?”
Tiêu Hề Hề cười ranh mãnh “Số thuốc mê đó vốn không có tác dụng với ta.”
Lạc Dạ Thần nghĩ đây là tuyệt kỹ của người Nam Nguyệt nên cũng không hỏi thêm
Y nói nhỏ “Vừa nãy ta bất tỉnh, mơ hồ nghe thấy hai tên bắt cóc nói chuyện, bọn chúng muốn tiền của Hồng Quốc công nên mới bắt cóc chúng ta, nếu cô không hôn mê, chắc cô cũng nghe thấy phải không?”
Tiêu Hề Hề cười đầy ẩn ý
“Ừm, nghe thấy rồi.”
Lạc Dạ Thần nghiến răng nói “Trước kia ta chỉ nghĩ Hồng Quốc công háo sắc, con người chẳng ra sao, không ngờ ông ta to gan đến mức dám bắt cóc chúng ta, đợi ta trở về sẽ lột da ông ta!”
Tiêu Hề Hề “Ngài cảm thấy Hồng Quốc công là chủ mưu thật sao?”
Lạc Dạ Thần sững sờ “Lẽ nào không phải ông ta sao
Nhưng hai tên bắt cóc đã nói bọn chúng nhận tiền của Hồng Quốc công nên mới ra tay với chúng ta.”
Tiêu Hề Hề pha trò nói “Bọn chúng nói gì ngài cũng tin, vương phi nhà ngài có biết ngài ngây thơ vậy không?”
Lạc Dạ Thần thẹn quá hóa giận “Đã là lúc nào rồi, cô còn nói móc ta!”
Tiêu Hề Hề “Chúng ta đánh cược đi.”
Chủ đề thay đổi quá nhanh, Lạc Dạ Thần nhất thời không bắt kịp nhịp điệu của nàng
Y cảnh giác hỏi “Cô lại muốn giở trò gì?”
Tiêu Hề Hề “Dù sao cũng không có việc gì, cược cho vui thôi.”
Lạc Dạ Thần “Ta không cược với cô.”
Tiêu Hề Hề “Lẽ nào ngài sợ rồi?”
Lạc Dạ Thần cười khẩy “Ta sợ cái gì
Ta đường đường là Anh vương, trên đời này không có thứ gì làm ta sợ được!!”
Tiêu Hề Hề “Vậy chúng ta cược đi, nếu ngài thắng, ta sẽ nói với ngài một bí mật, nếu ta thắng, ngài phải làm tùy tùng cho ta ba tháng.”
Lạc Dạ Thần “Ta không muốn nghe bí mật của cô!”
Tiêu Hề Hề “Lẽ nào ngài không muốn biết ta và Tiêu trắc phi tại sao giống đến vậy sao?”
Lạc Dạ Thần nghi ngờ nhìn nàng, dường như đang cân nhắc độ tin cậy trong lời của nàng
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng y không kiềm được tò mò, ngập ngừng hỏi
“Cô muốn cược gì?”
Tiêu Hề Hề “Thì cược chủ mưu vụ bắt cóc này có phải là Hồng Quốc công không, để công bằng, ta sẽ để ngài chọn trước, ngài có cảm thấy là ông ta không?”
Lạc Dạ Thần vốn nghĩ là Hồng Quốc công, nhưng phản ứng vừa rồi của Quý phi làm y hơi d.a.o động
Y do dự mãi, nhưng cuối cùng vẫn quyết định giữ vững lập trường của mình
“Ta nghĩ chính là ông ta!”
Tiêu Hề Hề cười nói “Vậy ta nghĩ không phải ông ta.”
Lạc Dạ Thần “Chuyện này chỉ dựa vào chúng ta nghĩ cũng vô dụng, phải đưa ra bằng chứng xác thực.”
Tiêu Hề Hề “Nếu ngài làm theo lời ta nói, sẽ sớm biết được sự thật.”
Lạc Dạ Thần nghi hoặc “Cô có cách gì?”
Tiêu Hề Hề móc móc ngón tay với y
Lạc Dạ Thần lúng túng cúi người xuống
Tiêu Hề Hề giải thích vào tai y, cuối cùng hỏi
“Đã nhớ chưa?”
Lạc Dạ Thần không muốn lắm, nhưng tình hình trước mắt không cho phép y từ chối
Y chỉ đành miễn cưỡng đồng ý
……
Sau khi rời khỏi ngự thư phòng, Hồng Quốc công không rời cung mà đến cung Trường Lạc
Ông nói chuyện đi đưa tiền chuộc với Thái hoàng thái hậu
“Nương nương, chỉ cần đệ làm xong chuyện này, ngôi vị Hoàng hậu sẽ thuộc về Tâm Dao nhà chúng ta rồi!”
Lúc nói lời này, ông rất hưng phấn, thậm chí trên mặt tái nhợt còn hiện lên chút ửng đỏ
Thái hoàng thái hậu không lạc quan như ông, hơi cau mày nói “Với tính tình của Hoàng đế, chắc không dễ gì chịu uy h.i.ế.p của người khác.”
Hồng Quốc công nghiêm nghị nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Xem người nói kìa, đây đâu phải uy h.i.ế.p chứ
Đệ chỉ đề nghị trao đổi công bằng thôi, dùng mạng của Quý phi và Anh vương đổi lấy ngôi vị Hoàng hậu, hắn không có thiệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa, sớm muộn cũng sẽ có người chiếm ngôi vị Hoàng hậu, thay vì để người ngoài được lợi, chi bằng để cho nhà chúng ta
Còn Quý phi, nàng ta là công chúa ngoại tộc, cho nàng thân phận Quý phi đã cao lắm rồi
Nàng ta đừng hòng nghĩ tới ngôi vị Hoàng hậu, Thái tử tương lai của vương triều Đại Thịnh chúng ta không thể mang dòng m.á.u ngoại tộc!”
Thái hoàng thái hậu “Đệ nghĩ quá đương nhiên rồi, Hoàng đế trước giờ thiên vị Quý phi, dù đệ có nhét Tâm Dao vào cung, cũng chưa chắc Hoàng đế coi trọng con bé
Trong hậu cung này, không có sủng ái của Hoàng đế, dù con bé có ở vị trí cao thì cuộc sống cũng không dễ dàng.”
Hồng Quốc công không nghĩ vậy
Ông suy bụng ta ra bụng người, hậu viện của ông có rất nhiều nữ nhân
Dù ông có sủng ái một nữ nhân đến đâu thì theo thời gian cũng sẽ thấy chán, một khi đã chán thì không nhịn được muốn tìm nữ nhân tươi trẻ hơn
Trên đời này mèo nào cũng ăn vụng, Hoàng đế cũng không ngoại lệ
Nói gì mà tình sâu như biển
Chỉ là chơi đùa với nữ nhân mà thôi, ai lại xem là thật?
Hồng Quốc công tự tin nói
“Quý phi được sủng ái thì đã sao
Bây giờ nàng ta bị bắt cóc, ai biết được sau khi bị bắt cóc, bọn bắt cóc có làm gì nàng ta không
Dù cứu được nàng ta, chắc chắn nàng ta cũng không còn trong sạch, Hoàng thượng có thể sủng ái một nữ nhân đã mất trong sạch sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.