Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 839: Gối ôm





Trần uyển nghi cuối cùng cũng hoàn hồn lại, hoảng sợ quỳ xuống cầu xin bệ hạ thứ tội
Lạc Thanh Hàn phớt lờ nàng bỏ đi
Thường công công vội vàng đứng dậy, dẫn cung nữ thái giám đi theo
Cuối cùng chỉ còn một mình Trần uyển nghi quỳ tại chỗ
Nàng hoảng loạn, không biết phải làm gì tiếp theo
Mãi đến khi Nhu Cúc trốn gần đó chạy tới gọi một tiếng “Chủ tử”, Trần uyển nghi mới tỉnh táo lại
Nhu Cúc đỡ nàng từ từ đứng dậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Các nàng trở về điện Ninh Tâm
Trần uyển nghi nhìn thấy kèn bầu để một bên, nhớ lại lời Hoàng đế vừa mắng mình, thẹn qua hóa giận giơ tay quét kèn bầu xuống đất
Kèn bầu rơi xuống phát ra âm thanh chói tai
Tiếng động này làm mọi người trong phòng giật mình
Nhu Cúc lấy hết can đảm an ủi nói
“Người đừng giận, có lẽ tâm trạng Hoàng thượng không tốt, cho nên mới nặng lời một chút, đợi Hoàng thượng bớt giận, chuyện này tự nhiên sẽ qua.”
Lời nàng nói an ủi Trần uyển nghi được một chút
Sắc mặt Trần uyển nghi dịu đi “Hy vọng là vậy.”
……
Vốn Lạc Thanh Hàn muốn đi dạo thư giãn đầu óc, không ngờ lại bị Trần uyển nghi quấy rầy
Tiếng kèn bầu của nàng vô tình khiến Lạc Thanh Hàn nhớ đến Tiêu Hề Hề
Tính kỹ lại thì hắn đã không gặp nàng gần hai mươi ngày rồi
Đã lâu như vậy không gặp, nàng cũng không biết nhờ người tặng đồ cho hắn, không tặng được gì thì truyền lời cũng được
Nàng bị cấm túc, nhưng người trong cung của nàng thì không
Nàng thì hay rồi, đã lâu như vậy mà chẳng truyền tin gì cho hắn
Chắc là ở cung Vân Tụ sống quá thoải mái, nên hoàn toàn quên mất hắn rồi
Lạc Thanh Hàn càng nghĩ càng không vui, bước chân càng lúc càng nhanh
Thường công công không dám nói gì, cũng không dám hỏi gì, chỉ có thể tăng tốc theo sát
Còn những cung nữ thái giám khác cũng không dám lên tiếng, tất cả im lặng theo sau
Một nhóm người đi rất lâu, lúc Lạc Thanh Hàn nhận ra thì đã đứng ngoài cổng cung Vân Tụ
Cổng trước mặt đóng chặt, đèn lồng treo bên ngoài tỏa ra ánh vàng ấm áp
Lạc Thanh Hàn nhìn chằm chằm cổng hồi lâu, đột nhiên cười lạnh
“Gọi người bên trong mở cửa.”
Thường công công giật mình, vội vàng nhắc nhở “Quý phi nương nương còn bị cấm túc!”
Lạc Thanh Hàn “Tự nàng cấm túc mình, trẫm đâu cấm nàng ra ngoài.”
Thường công công “Nhưng Thái hoàng thái hậu nói, trong thời gian bị cấm túc, Quý phi nương nương không được thị tẩm.”
Lạc Thanh Hàn “Trẫm không bảo nàng thị tẩm, trẫm chỉ vào nói chuyện với nàng, thế thì làm sao?”
Thường công công không nói nên lời
Hắn hầu hạ Hoàng đế nhiều năm như vậy, chưa từng thấy Hoàng đế lộ ra bản chất vô lại thế này
Lạc Thanh Hàn sốt ruột thúc giục “Mở cửa nhanh lên!”
Thường công công hết cách, đành chấp nhận số phận bước tới gọi cửa
Một lúc sau, cổng mở ra, đầu của một tiểu thái giám thò ra từ sau cánh cửa
Tiểu thái giám thấy Hoàng đế tới, sợ hãi vội vàng mở toang cánh cổng
Lạc Thanh Hàn sải bước đi vào cung Vân Tụ, thấy nến trong cung hầu như đã tắt, chỉ còn lại vài ngọn đèn vẫn còn sáng
Cả cung Vân Tụ im lặng
Hỏi ra mới biết Quý phi đã ngủ rồi
Lạc Thanh Hàn ngạc nhiên, hắn không ngờ Tiêu Hề Hề lại ngủ sớm như vậy
Hắn không muốn quấy rầy giấc ngủ của Tiêu Hề Hề nên chuẩn bị rời đi
Lúc này Bảo Cầm nghe tin vội chạy tới
Phía sau nàng còn có Chiết Chi và Tế Vũ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba người cùng nhau hành lễ với Hoàng đế
Lạc Thanh Hàn do dự một chút, nhịn không được hỏi thăm tình hình hiện giờ của Quý phi
Bảo Cầm, Chiết Chi và Tế Vũ đương nhiên biết Hoàng đế đang nhớ Quý phi
Ba người vội kể lại những việc mà Quý phi đã làm trong thời gian này
Các nàng nói rất chi tiết, thậm chí có những chuyện vặt vãnh, nhưng Lạc Thanh Hàn lại chăm chú lắng nghe
Nghe càng nhiều, hắn càng nhớ Tiêu Hề Hề
Cuối cùng, hắn không kiềm được nỗi nhớ về Tiêu Hề Hề, quyết định đến thăm nàng
Bảo Cầm nghĩ tới chuyện gì đó liền ngập ngừng nói
“Hay là nô tỳ đi gọi Quý phi nương nương dậy?”
Lạc Thanh Hàn phất tay nói không cần
Hắn sải bước thẳng về phía phòng ngủ
Bảo Cầm vô thức nhìn Chiết Chi
Chiết Chi cũng đang nhìn Bảo Cầm
Hai người nhìn nhau, trong lòng có dự cảm không lành
Tế Vũ phát hiện hai người kỳ lạ, không khỏi hỏi “Hai người sao vậy?”
Bảo Cầm nhỏ giọng nói “Không phải trước đó Quý phi mất ngủ sao, Quý phi sai Chiết Chi may một cái gối ôm lớn.”
Tế Vũ khó hiểu “Thế thì sao?”
Sắc mặt Chiết Chi khó mà diễn tả “Quý phi yêu cầu gối phải cao ngang Hoàng thượng, trên đầu gối còn phải thêu một nam nhân.”
Bảo Cầm tiếp tục “Ngũ quan của nam nhân này phải thêu theo hình dáng của Hoàng thượng.”
Tế Vũ mở to mắt “Không phải tối nay Quý phi ôm gối ôm hình người đó đi ngủ chứ?”
Bảo Cầm và Chiết Chi không nói gì, nhưng vẻ mặt của họ đã đưa ra câu trả lời xác định
Trong phòng ngủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiêu Hề Hề đang ngủ say, không biết có người bước vào
Lạc Thanh Hàn chậm rãi đi đến bên giường
Hắn không cố ý giảm tốc độ, bước đi có phát ra tiếng nhẹ
Đáng tiếc, Tiêu Hề Hề ngủ quá say, không có ý tỉnh lại
Lạc Thanh Hàn dừng lại bên giường, đầy mong chờ cụp mắt nhìn nữ nhân vẫn đang ngủ trên giường, lúc tầm nhìn dời đến người nàng thì đột nhiên cứng đờ
Chăn bông bị Tiêu Hề Hề đá văng ra, chỉ còn một góc che trên người
Nàng nằm nghiêng, mặc đồ ngủ xanh nhạt rộng rãi, tay ôm chặt một cái gối lớn
Cái gối cao bằng một người, tròn tròn dài dài, trên đó thêu hình một chàng trai trẻ tuổi tuấn tú
Người đó từ nét mặt đến hình dáng cơ thể trông rất giống Lạc Thanh Hàn
Không cần nghĩ cũng biết người đó chắc chắn được thêu theo hình dạng của Lạc Thanh Hàn
Lạc Thanh Hàn mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm gối ôm hình người
Vì Tiêu Hề Hề ôm quá chặt nên gối có hơi biến dạng
Mặt nam nhân trên gối và mặt Tiêu Hề Hề dính vào nhau, nhìn vô cùng thân mật
Hình như Tiêu Hề Hề mơ thấy giấc mơ đẹp, miệng cọ cọ vào gối, nhấc một chân đặt lên gối
Lạc Thanh Hàn “……”
Lúc nàng ngủ với hắn chưa từng thân mật như vậy
Dù biết đó chỉ là một cái gối nhưng ghen tị vẫn không kiềm được trỗi dậy
Lạc Thanh Hàn vốn định chỉ nhìn nàng một cái rồi đi
Nhưng bây giờ hắn đã thay đổi quyết định
Hắn giơ tay nắm lấy một đầu gối, dùng sức kéo nó ra khỏi vòng tay của Tiêu Hề Hề
Bảo bối trong tay đột nhiên biến mất, Tiêu Hề Hề tức thì tỉnh lại
Nàng mở mắt, bắt gặp một đôi mắt u ám giận dữ
Tiêu Hề Hề sững người
Nàng khó tin mở to mắt, nhảy dựng lên
“Bệ hạ, sao chàng lại đến đây?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.