Nhìn Tiêu lương đệ vui vẻ chạy đi, Bạch trắc phi thấy n. g. ự. c lại bắt đầu quặn đau.
Nàng phí công diễn một màn như vậy, kết quả Thái tử chỉ hỏi Tiêu lương đệ vài câu, hỏi xong thì thả Tiêu lương đệ đi, từ đầu đến cuối chẳng những không phạt, một câu nặng lời cũng không có. có Liễu tâm ý biết đang cảnh trắc, Nhứ những đừng mặt nảy thủ cố an trước Thái, lòng thường tử trong cáo nên nàng Bạch rõ, phạt là phi nàng không rất tư sinh phận.
&Liễu; Nhứ ma vả bắt ma tiến ấn khỏe miệng, vai Hai đầu nhanh, chóng mạnh nbsp tới." tâm Hàn phải các thờ Thanh "đều chết nào, Nàng lo nói, thế phải cần không nếu yên, Lạc tuẫn táng ơ ta sống nàng. không lòng sang nhìn Bạch khác đầu đành, chỗ trắc phi quay nữa. phía được đừng, Cầu người xuống không, xin Nam? thấy càng Chính này ức, phi hiểu điều vì uất Bạch mới trắc.""Không có. rẩy yếu thân ngày gầy thể khỏi, nghĩ càng càng tức phi, run Bạch nở nức trắc không càng khẽ."
Vừa duỗi, vẻ nàng mắt tử vừa khảnh nõn Thái ánh, đôi xin tay ống kéo của nhàng nói tràn, áo ngập cầu trắng nhẹ mảnh tay. trống thể lúc khóc Liễu óc bị, Nhứ không đất thể, người đầu rỗng định đánh chỉ mặt trên, sau đến dám phải run có, rạp ngu quỳ nhưng kiểm muốn rẩy thể, khóc mới một thân lại không thần soát. dần nước dám mắt khóc không nữa, chí mặc Nàng cho khô thậm lạnh.
Nhứ sưng má, mấy chốc hai lên Chẳng Liễu đỏ." ơ thờ Lạc nói Vả không chí Hàn Nhứ, miệng Thanh thậm "nhìn Liễu. má dội càng hơn thương dữ, càng Nàng tái mặt ướt nhợt, nhắn khiến nàng khóc thêm của đẫm nước khuôn nhỏ đáng gò mắt." ngây tức bị người đến lập Liễu dọa Nhứ."theo đã Thần hạ muốn Điện, hạ về lòng thiếp thấy còn, cũng thuộc táng thiếp vậy, bằng trẻ thần tuổi tử tuẫn Điện Thái thần thiếp tai chỉ như không gặp ương dù." trắc Bạch người phi sững." ra lạnh mồ phát lớp phi từng, Bạch chân Tay trắc túa lạnh hôi. mức lợi gì nàng hại, theo đã nàng rằng phải "ngày đến Hàn Hay mắt ta càng mình ánh nghe cũng cho lạnh Thanh là nàng nhìn nói Lạc? đất bách thế Nhứ Bạch trắc nên tiếng xuống trong nói, tình một trong vừa quên không, cấp phi dám lo nghi nhìn Liễu lễ quỳ lòng, mất run đau vừa phịch rẩy."bất ý phi cho người, nghịch phía đạo Nam lo có ắt Bạch trắc khuyên loạn, hạ đại quan xuống hiểu từng từ chưa định Bạch là, Điện phi mới Điện, rồi chỉ tâm hạ lắng quá trắc lầm bỏ ý." ngồi trắc ngào thần Bạch người nghẹn, thiếp nói chọc "Có khăn dậy phi khó không giận phải?
Thành nàng lùng đưa Ta Lạc nhìn "Hàn về người sai nàng lạnh.! quên Thanh có như dường bé đã phi Nàng, thân hất can "cách mình quyết của gì lùng là Lạc phận, hỏi của vào dự trực định tiếp ra, tư ta nàng Trắc chỉ một Hàn tay lạnh nàng nhỏ?"
Bạch nghẹn trắc phi họng. còn xa cùng ra người thiếp, phía nữa chuyện đây Đường xôi phải, thần Nam vô sống nếu hiểm, sao xuống gì nguy xảy hơn?""sự biết, thiếp Hức thần không mình cho tới nên Tiêu rất lo, nhưng lương tìm thiếp đệ người thần hức thật! chứ sao Chuyện tại này là?
Liễu ra Nhứ ma buông ma Hai. liên giơ máu Lạc Hàn tiếp, hiệu Thanh chảy khóe cái Đánh tay mới, đến mười Nhứ Liễu khi ra mấy miệng.
Nàng thật lòng quan tâm an toàn của Thái tử, sao Thái tử không hiểu cho nàng?
Nàng gần như dùng hết sức lực, mới kìm lại nước mắt không rơi thêm lần nữa.
Lạc Thanh Hàn thản nhiên nói "Thường Hỉ, phái người đưa Bạch trắc phi trở về nghỉ ngơi, trước khi khỏi bệnh không được để nàng ta ra ngoài chạy loạn.""Vâng."
Thường công công gọi một ma ma khỏe mạnh, cõng Bạch trắc phi ra ngoài, dùng kiệu đưa nàng về điện Ngọc Liên.
