Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 866: Huynh bằng lòng cưới ta?





Thái độ của lão trưởng thôn rất kiên quyết, không có khả năng xoay chuyển
Lệ Khinh Ngôn biết hiện giờ không phải lúc gắng gượng, bèn chủ động nhượng bộ
“Thành thân không phải chuyện nhỏ, ta cần suy nghĩ hai ngày.”
Thấy y thả lỏng đôi chút, nét mặt lão trưởng thôn dịu lại
“Được, cậu về suy nghĩ kĩ đi, ta thật sự rất coi trọng cậu, hy vọng cậu sẽ không làm ta thất vọng.”
Lệ Khinh Ngôn xoay người đi ra ngoài
Lúc này, một người đàn ông trung niên bước vào, khó hiểu hỏi
“Cha, sao cha lại cho y thời gian suy nghĩ
Rõ ràng y đang cố ý kéo dài thời gian.”
Lão trưởng thôn chậm rãi nói “Nếu là người khác, ta đương nhiên sẽ không cho cơ hội kéo dài thời gian, nhưng y thì khác, y là người đọc sách, còn là người thông minh có đầu óc, thôn chúng ta cần một người như vậy.”
Ban đầu, lúc trong thôn còn chưa có người đọc sách, ông nghĩ mọi thứ vẫn rất tốt, cho đến khi Vân Trường Sinh xuất hiện, khiến ông nhận ra lợi ích của việc có người đọc sách
Hiện giờ Vân Trường Sinh không còn, đúng lúc xuất hiện một Lệ Khinh Ngôn
Lão trưởng thôn cho rằng đây là ý trời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì vậy ông không ngại cho Lệ Khinh Ngôn thêm thời gian
Lão trưởng thôn quay đầu hỏi “Phía bên Khả Tâm thế nào?”
Người đàn ông trung niên “Vợ con vừa mới nói chuyện với con bé, trông thì con bé nghe hiểu rồi.”
Lão trưởng thôn hài lòng gật đầu “Ta biết Khả Tâm là một đứa trẻ hiểu chuyện ngoan ngoãn.”
……
Trong lúc lão trưởng thôn đang nói chuyện với Lệ Khinh Ngôn, Vân Khả Tâm bị thím Hồng Hoa kéo vào phòng khác nói chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thím Hồng Hoa là con dâu của lão trưởng thôn, chẳng những làm việc giỏi mà ăn nói cũng giỏi
Thím Hồng Hoa nói rất nhiều, nhưng có thể tóm gọn lại là —
Hy vọng Vân Khả Tâm nhanh chóng thành thân với Lệ Khinh Ngôn
Vân Khả Tâm xấu hổ đỏ mặt
Thím Hồng Hoa thấy nàng xấu hổ không ở lại được nữa, mới cho nàng về
Vân Khả Tâm bước ra ngoài, vừa nhìn đã thấy Lệ Khinh Ngôn
Ánh mắt hai người chạm nhau
Nhịp tim của Vân Khả Tâm đập nhanh
Nàng vội cúi đầu xuống, ngượng ngùng bước đến gần y
Lệ Khinh Ngôn “Về thôi.”
Vân Khả Tâm gật đầu, theo y trở về
Bình thường khi hai người ở chung, Lệ Khinh Ngôn sẽ tìm chủ đề để nói, tránh làm bầu không khí quá tẻ nhạt, nhưng hôm nay cả đoạn đường y không nói một lời
Vân Khả Tâm nhạy cảm nhận ra tâm trạng của y không ổn
Nàng lén quan sát góc nghiêng của y, thấy y hơi nhíu mày như thể đang nghĩ vấn đề khó khăn nào đó
Trái tim đang đập loạn của Vân Khả Tâm dần bình tĩnh lại
Nàng có thể cảm nhận được Lệ Khinh Ngôn không vui
Nàng muốn hỏi y tại sao không vui
Nhưng nàng không dám hỏi, sợ y nghĩ nàng quản quá nhiều
Cả hai về nhà trong bầu không khí buồn tẻ
Vừa vào nhà, Vân Khả Tâm lập tức chạy tới giúp Chu thị nhóm lửa nấu cơm
Trong bữa tối, Vân Khả Tâm tiếp tục âm thầm quan sát Lệ Khinh Ngôn
Nàng phát hiện Lệ Khinh Ngôn không còn nhíu mày, thỉnh thoảng trò chuyện với Chu thị, tâm trạng hình như đã khá hơn
Vân Khả Tâm thấy nhẹ nhõm
Nàng sợ những người xung quanh không vui vì nàng không nói được, không thể như người bình thường làm người khác vui, mỗi khi thấy người khác không vui, nàng chỉ có thể bất lực đứng nhìn
Lúc đó nàng sẽ thấy mình cực kỳ vô dụng
Ăn xong, Vân Khả Tâm bưng nước nóng vào phòng của Lệ Khinh Ngôn
Lệ Khinh Ngôn bước tới, muốn nhận lấy chậu gỗ, nhưng Vân Khả Tâm né đi
Nàng đặt chậu gỗ đầy nước nóng lên bàn, sau đó lấy bảng đen nhỏ treo ở thắt lưng, viết lên đó: Vết thương của huynh còn chưa lành, không thể dùng sức được
Lệ Khinh Ngôn nói “Ta thấy mình sắp khỏi hẳn rồi.”
Vân Khả Tâm xua tay, tiếp tục viết: Lang trung nói vết thương của huynh chỉ mới lành bên ngoài, bên trong chưa khỏi hoàn toàn, cần phải chữa trị một thời gian
Nàng đặt bảng xuống, thấm ướt khăn tay, vắt khô rồi đưa bằng hai tay
Lệ Khinh Ngôn nhận khăn ấm lau mặt và cổ
Vân Khả Tâm nhận lại khăn, nhúng vào nước giặt sạch
Nàng đổ nước rửa mặt vào thùng, thêm chút nước nóng rồi bưng tới ngâm chân cho Lệ Khinh Ngôn
Nàng quỳ xuống muốn cởi giày và tất của Lệ Khinh Ngôn nhưng y né đi
Lệ Khinh Ngôn “Không cần cô hầu hạ, ta tự mình làm được.”
Vân Khả Tâm nghĩ y ghét mình nên im lặng thu tay lại, đứng dậy bước sang một bên
Lệ Khinh Ngôn thấy vậy chủ động giải thích “Ý tốt của cô, ta xin nhận, nhưng chuyện hầu hạ người khác thế này thật sự không cần cô làm đâu.”
Vân Khả Tâm cầm bảng lên viết: Ta bằng lòng hầu hạ huynh
Viết xong, nàng quá xấu hổ, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn phản ứng của Lệ Khinh Ngôn
Lệ Khinh Ngôn nhẹ nhàng thở dài “Vân cô nương.”
Vân Khả Tâm viết nhanh một dòng: Huynh cứ gọi Khả Tâm là được
Viết xong, mặt nàng càng đỏ hơn
Lệ Khinh Ngôn không đổi, vẫn nói “Vân cô nương, ta hiểu tâm ý của cô.”
Vân Khả Tâm nghe vậy, trái tim nàng đập mạnh
Nàng dường như hiểu được ý của đối phương, nhiệt độ trên mặt nhanh chóng giảm bớt
Một dự cảm không lành ập đến
Nàng muốn ngắt lời đối phương
Nhưng nàng bị câm, không thể nói được, thậm chí không có năng lực ngắt lời đối phương
Nàng chỉ có thể im lặng nghe y nói
Lệ Khinh Ngôn “Nhưng ta không thể ở lại.”
Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi nghe những lời này, Vân Khả Tâm không kiềm được hai mắt đỏ lên
Thất vọng dâng trào trong lòng, làm đầu mũi nàng chua xót
Lệ Khinh Ngôn “Ta thật sự có việc quan trọng cần làm, nếu muội bằng lòng, muội có thể chờ ta nửa năm, chờ ta xử lý xong việc, ta sẽ trở về cưới muội.”
Vân Khả Tâm nghe vậy, lại ngẩng đầu lên ngơ ngác nhìn y
Nàng tưởng mình nghe nhầm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một lúc sau nàng mới tỉnh táo lại, viết lên bảng: Huynh bằng lòng cưới ta
Lệ Khinh Ngôn không do dự gật đầu “Đương nhiên.”
Tim Vân Khả Tâm đập thình thịch
Nỗi thất vọng chua chát trong lòng nhanh chóng tan biến, thay vào đó là niềm vui mãnh liệt
Nàng mím môi dưới, lặng lẽ mỉm cười rồi viết tiếp: Huynh không chê ta sao
Lệ Khinh Ngôn hỏi lại “Sao lại chê muội?”
Vân Khả Tâm vội viết một dòng: Ta bị câm, không có kiến thức, chuyện gì cũng không hiểu
Đối với vấn đề này, Lệ Khinh Ngôn không cần suy nghĩ cũng nói được nhiều lời ngọt ngào, đảm bảo có thể dỗ nàng vui
Nhưng cuối cùng y không làm vậy
Suy nghĩ một hồi, y nghiêm túc nói
“Ta không biết tại sao muội không nói được, nhưng ta sẽ mời danh y chữa trị cho muội
Chữa được thì tốt, nhưng chữa không được cũng không sao
Dù sao muội cũng biết viết, chúng ta tiếp tục dùng chữ viết nói chuyện
Ta cảm thấy thế này cũng rất tốt
Còn chuyện không có kiến thức, đó là vì muội chưa từng rời khỏi thôn Đại Phúc
Chuyện này là do hoàn cảnh ép buộc, không liên quan gì muội
Sau này đợi muội rời khỏi đây, nhìn thấy thế giới rộng lớn bên noài, tự nhiên sẽ hiểu được mọi thứ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.