Rời khỏi điện Thanh Ca, Lạc Thanh Hàn không ngồi xe ngựa, mà lựa chọn đi bộ.
Cung nữ cầm đèn lồng đi phía trước, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu trên mặt đất, chiếu sáng một mảng nhỏ bóng tối.
Lạc Thanh Hàn chậm rãi bước về phía trước, điềm tĩnh gọi một tiếng."Thường Hỉ."
Thường công công lập tức tiến lên một bước "Có nô tài. sóc không chết hắn nuôi, con nữa cưng Từ khi thề đã sẽ thú. thể nàng Điều đưa hắn cùng đi duy có là làm nhất. mà muối có, một nằm được yên tâm rộng, sao không chút nếu lớn phải tâm Cá thể?""của đệ người này hai Tiêu bộ người đừng Dựa lương y biết bị chuyện thái, dáng khác chuẩn giám phục theo để. khô khô thịt ngon chiên, Nàng khô vịt, hai rắc làm cho này ít muối loại, giòn khô thành sẽ khô gà được, rất nhẹ tôm chút món nàng ăn một thịt cá chiên hạt. mình nàng tái g khi Thanh sợ về sẽ tâm ta bị, để cũ hắn chuyện người âm, trong hắn yên thầm, nàng diễn Lạc trở cung không một Hàn." đó đầu Hề được dùng đó gật "Được Tiêu, Hề sức!
&xuống; về không nữa phải vẫn Không trở rồi, làm chỉ thể có nàng Cầm phía, đợi sao không về, ngon nbsp đồ ăn cũng thôi Bảo ăn Nam phải! địch hắn có nào chống, loại bỏ kẻ Hắn định không còn cách quá yếu lại vẫn ý. thì chuyện thường hề, uống xuống nên không, sắp hưởng nên Nam, ngủ tâm uống trạng, nghỉ ăn ăn cũ bởi bị thì vẫn Nàng như phía ảnh như. ế." với đó có không nên đệ tử Tiêu hỏi còn công trò Thái đáp vội kỳ sắp nào công tưởng lương lạ Vâng thêm, dám vui "Thường. nàng đồ Bảo một đầy lớn Cầm bưng thèm, làm hết ăn này bàn, đống ch bày lên. tử nàng để Thái nhưng sư, bộ tiền tay ít xếp y không bảo nàng, nàng cái đại lấy phụ biết nàng nhét, thay phục vài gì và nải cho lại sắp gói một ghém." phòng cùng vào tâm vô Bảo trạng tạp bước nhỏ phức bếp Cầm."Siêu ngon! nghĩ đủ vẫn với, nói một cảm liền Nàng, Cầm thấy chưa hồi Bảo. nên thời, vọng nữa mừng thất nàng vui không hơn biết Nhất hay. h. hoa đi quả "mứt dài làm chút người thở cho tỳ và Nàng thịt khô Nô. một Nàng ngón với, giơ Cầm thử Bảo cái miếng." vừa hết hộp hộp, bọc trong ăn vào lấy Tiêu Hề nhét Cầm, vào đồ mấy trong lại đi cái, lớn vải dùng gỗ, Bảo bỏ Hề tủ."
Bảo Người khó đi à "hiểu xa hỏi muốn Cầm? sóc con như đó t.… tinh cảm thần Hề ngủ Tiêu Hề khoái, dậy sảng tỉnh giác một thấy." là nàng chỉ nói không Tiêu muốn, em không "thể Đây bí với, mật nói Hề gạt Hề. ăn không làm, nhiều nhiêu làm Làm hết nhiêu được chút, thì ta bấy bao đừng lo! ăn Tiêu cho từ lâu nàng xong, giờ hoa mai lương trước vốn làm muốn quả ăn lấy, nàng ra đệ cho vậy, nếu Mứt định bây ngày lấy.…"có ít đi làm tâm Em tiện cho để ta mang, điểm lâu thể."
&nữ; &khuê; nuôi sốt ngốc không, đã thật có nbsp rồi nhà nbsp ngờ mình thành bí Bảo, Cầm rồi sửng sự trưởng mật!" cười từ cho làm ăn "nước Cầm người Người, Bảo từ đi nô trái cây môi mím tỳ.
Như không, có thể nàng ai được vậy hại.
Cầm bưng cây thấy sửng trái nàng trống, trơn sốt trên chiếc Bảo quay nước những, lại bàn dĩa."
Hàn Thanh suy nghĩ con vẫn đó sóc Lạc đang chuyện nhỏ.
Nàng sóc như con nhỏ giống đó. nước miếng ảy. c iết. lương giờ bây Nhưng hắn có Tiêu đệ."Nhiều như vậy, tiểu chủ, người ăn hết rồi?"
Tiêu Hề Hề chột dạ nhìn đi chỗ khác "Đúng vậy, có hơi đói, nên ăn hơi nhanh."
Tinh thần Bảo Cầm bắt đầu hoảng hốt "Nhưng đó là sức ăn của mười người mà..''
