Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 934: Khó tin





Lạc Thanh Hàn tức giận nói “Ngươi dám?!”
Người đàn ông thấp bé rút đao từ thắt lưng, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng sắc lạnh
Gã đặt lưỡi đao lên cổ Lạc Thanh Hàn
“Kiên nhẫn của ta có hạn, nếu ngươi không giao binh phù, chúng ta sẽ cởi hết y phục của Quý phi trước mặt ngươi, để nàng chơi đùa với huynh đệ chúng ta
Ông đây sống tới bây giờ cũng chưa từng chơi đùa với nữ nhân của Hoàng đế, nghĩ thôi cũng thấy phấn khích, ha ha ha!”
Người đàn ông thấp bé cười điên cuồng, biểu cảm ác nghiệt lộ ra chút th.ô tục, khiến người ta khó chịu
Lạc Thanh Hàn hiển nhiên bị gã kích động, hai tay siết chặt thành nắm đấm, hai mắt đỏ bừng, ánh mắt như có thể g.i.ế.c người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn hoàn toàn không để ý thanh đao trên cổ, nhìn chằm chằm vào người đàn ông thấp bé trước mặt, nghiến răng nói
“Muốn ta giao binh phù cũng được, nhưng ta muốn thấy Quý phi trước, xác nhận nàng bình an vô sự.”
Người đàn ông thấp bé “Được thôi, ngươi đợi đó, ông đây sẽ sai người dẫn tâm can bảo bối của ngươi ra ngoài.”
Gã hét lớn về hướng xe ngựa
“Đưa người ra ngoài!”
Cửa xe ngựa bị đẩy ra từ bên trong
Một người đàn ông trung niên khỏe mạnh nhảy ra khỏi xe
Gã thô lỗ hét vào trong xe “Còn ngồi đó làm gì
Ra đây cho Hoàng thượng nhìn!”
Một lúc sau, một tiểu nương tử mặc đối khâm nhu quần ra tới cửa xe
Lạc Thanh Hàn nhìn chằm chằm mặt nàng, xác định nàng đúng là Tiêu Hề Hề
Tiêu Hề Hề cũng đang nhìn hắn
Hai người nhìn nhau
Mắt Tiêu Hề Hề lập tức đỏ lên, run rẩy nói “Bệ hạ, xin người cứu thần thiếp!”
Vừa dứt lời, nàng bị người đàn ông trung niên đẩy trở về xe
Cửa xe bị đóng sầm lại
Người đàn ông thấp bé “Bệ hạ, bây giờ ngài đã yên tâm chưa?”
Lạc Thanh Hàn vẫn nhìn về phía xe ngựa, trầm giọng nói “Ta không mang binh phù ra ngoài, các ngươi chờ ở đây, ta sẽ về lấy binh phù cho các ngươi.”
Người đàn ông thấp bé cười lạnh “Đừng giở trò với ông, nếu ngươi ra ngoài không mang binh phù, vậy chúng ta sẽ trực tiếp g.i.ế.c ngươi và tâm can bảo bối của ngươi, để hai ngươi xuống suối vàng làm đôi uyên ương khổ mệnh!”
Lạc Thanh Hàn “Ta thật sự không mang theo binh phù, vật đó rất quan trọng, ta nhất định phải giấu kỹ, sao có thể mang theo bên người
Lỡ làm mất thì sao?”
Hắn nói rõ ràng, nhưng người đàn ông thấp bé không dừng lại
“Nếu ngươi không có binh phù, vậy thì c.h.ế.t đi!”
Người đàn ông thấp bé giơ đao lên c.h.é.m mạnh vào cổ Lạc Thanh Hàn
Lạc Thanh Hàn né sang một bên, rút bội kiếm bên hông
Hai người bắt đầu đánh nhau
Vũ khí va chạm nhau tạo nên những âm thanh chói tai
Người đàn ông trung niên đang canh xe thấy vậy, hét lớn một tiếng rồi rút đao tham gia trận chiến
Hai người bắt tay đánh một mình Lạc Thanh Hàn
Nhưng dù vậy, bọn họ vẫn không phải là đối thủ của Lạc Thanh Hàn
Lạc Thanh Hàn nhanh chóng đánh gục bọn họ
Lạc Thanh Hàn bước nhanh tới xe ngựa mở cửa, nói với Tiêu Hề Hề bên trong
“Hề Hề, mau xuống đây!”
Tiêu Hề Hề ngồi quỳ trong xe, một tay giữ cửa, cầu xin nói “Bệ hạ, chân của thần thiếp bị thương, ngài có thể bế thần thiếp xuống xe được không?”
Lạc Thanh Hàn duỗi tay “Qua đây.”
Tiêu Hề Hề cười ngượng ngùng nghiêng người về phía hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lạc Thanh Hàn bế nàng lên, không ngờ phát hiện nàng rất nặng, hình như cao hơn trước, dáng người dường như cũng có hơi thay đổi
Trước đó nàng ngồi trên xe, chiếc váy rộng che mất phần dưới khiến người ta không thể nhìn thấy dáng người thật của nàng
Lúc này, Lạc Thanh Hàn cảm thấy có gì đó không đúng
Lúc hắn chuẩn bị buông tay, đột nhiên cảm thấy phần bụng đau nhức
Hắn vô thức buông tay, cúi đầu nhìn xuống phát hiện một con d.a.o găm c.ắm vào bụng mình
Người cầm d.a.o găm chính là Tiêu Hề Hề
Lạc Thanh Hàn khó tin mở to mắt “Tại …… tại sao nàng ……?”
Tiêu Hề Hề đứng dậy, trông nàng cao gần bằng Lạc Thanh Hàn
Nàng cười ngọt ngào với Lạc Thanh Hàn, âm thanh mà nàng phát ra là giọng trầm mà chỉ nam nhân mới có
“Bệ hạ nhận nhầm người rồi, thần thiếp không phải là Quý phi của ngài.”
Gã vừa nói vừa tăng sức lực tay đ.â.m con d.a.o găm sâu hơn
Nét mặt Lạc Thanh Hàn đau đớn vặn vẹo, cơ thể lảo đảo, ngã xuống đất
Máu chảy ra từ vết thương trên bụng hắn
Đôi mắt hắn vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào “Tiêu Hề Hề” trước mặt, như muốn biết nàng là ai
Người đó nhìn thấy nghi hoặc của hắn, cười nói
“Ta tên Uất Cửu, trước đây chúng ta từng gặp nhau, nhưng ta đoán là ngươi không biết, dù sao thì thân phận của ta khi đó là Mẫn tiệp dư.”
Uất Cửu cúi người rút con d.a.o găm ra khỏi bụng Lạc Thanh Hàn
Gã lau vết m.á.u trên con d.a.o lên y phục của Lạc Thanh Hàn, tặc lưỡi thành tiếng
“Không ngờ đường đường là Hoàng đế Đại Thịnh lại c.h.ế.t trong tay ta thế này, chán muốn chết, thủ đoạn của ngươi còn không bằng Quý phi, ít nhất nàng còn làm ta hôn mê một lúc.”
Máu chảy ngày càng nhiều, ý thức của Lạc Thanh Hàn dần mơ hồ, không thể nói được
Uất Cửu đứng dậy, tra d.a.o găm vào vỏ
Gã khiêng hai tên đồng bọn bất tỉnh ném vào xe ngựa, đồng thời huýt sáo
Chẳng mấy chốc, có thêm mười mấy sát thủ xuất hiện từ trong rừng
Bọn họ đã trốn gần đó để phòng Lạc Thanh Hàn đưa thêm người đến
Hiện giờ Lạc Thanh Hàn đã bị giết, nhiệm vụ của bọn họ hoàn thành thuận lợi, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm
Mọi người trông rất thoải mái
Không ngờ nhiệm vụ này lại hoàn thành suôn sẻ như vậy
Uất Cửu rửa sạch lớp cải trang trên mặt, lộ ra khuôn mặt tuấn tú không thể phân biệt nam nữ vốn có
Gã thay lại quần áo nam, thấy Lạc Thanh Hàn còn thở, không còn kiên nhẫn chuẩn bị ra thêm một đòn
Lúc Uất Cửu Cương rút d.a.o găm ra, một mũi tên sắc bén đột nhiên cắt ngang không trung
Mũi tên bay thẳng về phía Uất Cửu
Uất Cửu phản ứng rất nhanh, nhanh chóng tránh sang một bên
Tuy nhiên vẫn muộn một bước, mũi tên xước qua cánh tay phải của gã, để lại một vết thương sâu
Gã đau đớn nhăn mặt
Nhưng gã không quan tâm vết thương, lập tức quay đầu nhìn về hướng mũi tên
Nhìn thấy hàng chục cung thủ ẩn nấp trong khu rừng cách đó không xa
Tất cả giương cung nhắm vào Uất Cửu và đồng bọn
Sắc mặt Uất Cửu thay đổi
Gã không né tránh mà kéo Lạc Thanh Hàn đang thoi thóp lên
Gã kề con d.a.o găm lên cổ Lạc Thanh Hàn, nghiêm giọng hét lớn
“Các ngươi còn bắn, ta sẽ g.i.ế.c Hoàng đế bệ hạ của các ngươi!”
Các cung thủ nghe vậy, bọn họ không còn động đậy
Lúc Uất Cửu nghĩ lời đe dọa của mình đã có tác dụng thì gã thấy một người đàn ông cưỡi ngựa đang chậm rãi ra khỏi rừng
Người đàn ông khoác áo choàng đen dày, chiếc mũ trùm rộng che gần hết khuôn mặt, chỉ để lại đôi môi mỏng nhạt màu mím thành một đường thẳng
Hắn giơ tay phải vén mũ trùm đầu lên, để lộ khuôn mặt anh tuấn, môi mỏng mũi cao, nét mặt lạnh lùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chính là Hoàng đế Đại Thịnh, Lạc Thanh Hàn
Uất Cửu và đồng bọn đều mở to mắt với vẻ khó tin.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.