Q.1 - Chương 24: Phùng Lâm Mạc Nhập
-->Trong lòng Mộ Dung Phi Yên thoáng rung động bởi những lời vừa rồi của hắn
Hồ Tiểu Thiên hiểu rõ, nữ tử ở bất kỳ thời đại nào cũng đều si mê nam nhân có khí chất nghệ sĩ, mà khí chất đỉnh cao phải phản phác quy chân
Thật sự nếu đạt được cảnh giới kia thì khí chất ấy đã nội liễm, chứ mấy việc làm trò gây chú ý, buông dăm ba câu khinh bạc, thi thoảng phô trương vài câu chữ văn vẻ, mượn đông mượn tây mấy câu thơ đi trêu đùa đàn bà con gái mà gọi là khí chất nghệ sĩ sao
Hồ Tiểu Thiên tự mỉa mai mình, có mà kịch sĩ thì đúng hơn
Mà Hồ Tiểu Thiên diễn kịch đã thành thói, miệng nói ba hoa mấy câu chữ hiện đại, thường xuyên sao chép Đường thi Tống từ, kèm theo bộ dáng thiếu gia bất cần đời, tất cả tạo nên một giọng điệu đặc biệt khác thường, hắn tự cho rằng bản thân mình miễn cưỡng cũng hơn người khác đôi chút
Mộ Dung Phi Yên dù gì cũng không phải là tài nữ Hoắc Tiểu Như, ấn tượng ban đầu của nàng về Hồ Tiểu Thiên chính là bộ dáng thiếu gia công tử, về sau mới từ từ biết thêm điệu bộ nghệ sĩ của hắn, tuy nhiên nàng không thể phủ nhận rằng hắn thật sự có chút tài hoa, nhưng chỉ là tài năng méo mó mà thôi, nàng nhìn qua bộ dáng dương dương đắc ý của Hồ Tiểu Thiên mà thấy bực mình, cái đồ nông cạn thích khoe khoang
Hơn một canh giờ lắc lư trên xe ngựa, Hồ Tiểu Thiên chịu không nổi đành trở về trên lưng Tuyết Hoa Thông, cảm giác đi ngựa vẫn hay hơn đi xe chút đỉnh, chỉ là không biết ngồi lâu quá có bị chân vòng kiềng không nhỉ
Hồ Tiểu Thiên liếc sang Mộ Dung Phi Yên, thấy nàng vẫn thư thái, tư thế hiên ngang hai chân thẳng tắp, xem ra mấy câu ấy chỉ là đồn nhảm mà thôi
Lương Đại Tráng ưỡn bụng thúc ngựa từ sau đuổi tới: "Thiếu gia, trời đã giữa trưa, chúng ta tạm dừng chân nghỉ ngơi dùng cơm một lát, có được không
Hồ Tiểu Thiên chuẩn bị đáp ứng thì Mộ Dung Phi Yên lên tiếng: "Không được
Mọi người đều mang theo lương khô, hãy lấy ra ăn tạm chút ít, đêm nay nhất định phải đến dịch trạm Vọng Kinh
Lương Đại Tráng giương mắt nhìn Hồ Tiểu Thiên, Hồ Tiểu Thiên nhìn nhìn Mộ Dung Phi Yên, bên dưới lớp sa mỏng của chiếc mũ rộng vành là bộ mặt vô cùng nghiêm túc, hắn đành bỏ ý định tranh cãi với nàng, khoát tay nói: "Nghe lời Mộ Dung bộ đầu đi
Đám người đành phải vừa gặm lương khô vừa tiếp tục lên đường, cũng may mùi vị lương khô không tệ, Hồ Tiểu Thiên tay trái cưỡi ngựa tay phải cầm bánh nướng nhai nhóp nhép, thật là sảng khoái, đừng nghĩ ngồi xe là không mệt, đi cả buổi như thế cũng tiêu hao không ít sức lực
Hắn bảo Lương Đại Tráng đưa cho Mộ Dung Phi Yên một phần bánh, nhưng Mộ Dung Phi Yên không nhận, nàng lấy từ trong hành lý ra một cái bánh hấp khô cong, để cả cái to như thế mà ăn
Ăn xong bánh hấp lại đem ra một quả lê, thì ra cũng biết ăn uống đấy, còn biết bổ sung vitamin, hèn chi trắng trẻo xinh đẹp thế
Đẹp thì có đẹp, nhưng thiếu một chút ôn nhu quyến rũ, phong tình đối với nữ nhân rất là quan trọng nha, đàn bà mà không biết lẳng lơ, muốn làm nữ cường à
Từ lúc khởi hành, đám gia đinh đã nhìn ra thiếu gia này chính một là kẻ thích hưởng thụ, thích náo nhiệt, đi theo hắn nhất định sẽ được nhậu nhẹt ăn ngon, một vụ sai sử vô cùng có lợi
Vậy mà lòi đâu ra bà cô này, Mộ Dung Phi Yên làm việc nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ, đối đãi nghiêm khắc với đám gia đinh, mặc dù bề ngoài thiếu gia cố ra dáng lão đại, nhưng thực tế mọi việc đều nghe theo Mộ Dung Phi Yên
Vài tên gia đinh thầm kêu khổ, thiếu gia cũng thật là, đi nhậm chức còn lôi theo nữ bộ khoái này, không phải tự tìm phiền toái sao
Không dám sờ không dám đụng, lúc đầu còn tưởng hắn định tán gái, thì ra là tìm một bà quản sự
Sắc trời tối dần, Mộ Dung Phi Yên nheo mắt quan sát vị trí mặt trời đang lặn, đoạn đường này nàng đã đi qua mấy lần, Vọng Kinh dịch trạm đại khái còn cách khoảng ba mươi dặm, nhưng xem ra không kịp đến trước khi trời tối rồi
Hồ Tiểu Thiên sau khi trọng sinh, chưa hề đi xa như thế, bất quá lúc này hắn một lần nữa được tự do như chim sổ lồng thế nên tâm tình không tệ, mà tâm tình tốt dĩ nhiên là không thấy mệt, kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn đã tiến bộ kha khá, con Tuyết Hoa Thông cũng chấp nhận để hắn vung roi
Hồ Tiểu Thiên đi đến bên cạnh Mộ Dung Phi Yên: "Phi Yên
Dịch trạm còn xa lắm không
Mộ Dung Phi Yên ngạc nhiên nhìn hắn, từ lúc nào gia hỏa này lại gọi nàng bằng tên vậy, hơn nữa còn ra vẻ làm như thân thiết lắm, khiến người ta tức lộn ruột
Nhưng dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ, Mộ Dung Phi Yên không muốn dây dưa, mà có dây dưa cũng không lại cái mồm của hắn, nàng nói khẽ: "Đại khái còn khoảng ba mươi dặm, tối đa một canh giờ nữa là tới
Nếu không phải do ngươi chậm trễ thì lúc này có lẽ đã đến dịch trạm rồi
Nàng không quên nặng nhẹ một câu
Hồ Tiểu Thiên nhìn nhìn chung quanh ho khan mấy cai, đám gia đinh đang đi thong thả bộ dáng như không nghe gì, thật ra nghe rất rành mạch, trong lòng nhủ thầm thật đúng là đậu hủ chấm nước muối, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Mộ Dung Phi Yên xem ra là khắc tinh của thiếu gia, mà thiếu gia cũng rất khách khí với nàng a
Hồ Tiểu Thiên thấp giọng: "Cho chút mặt mũi
Mộ Dung Phi Yên trừng mắt liếc hắn: "Hối hận rồi sao
Tìm mọi cách kéo ta theo giờ hối hận phải không
Nàng vô cùng đắc ý, cho ngươi nếm thử cảm giác cái gì gọi là thỉnh thần dễ tiễn thần nan
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phạch phạch phạch phạch
Trên ngọn cây đám chim chóc bỗng đồng loạt vỗ cánh bay lên bầu trời đêm, giống như kinh hãi điều gì, Mộ Dung Phi Yên giơ tay phải lên bảo mọi người dừng lại
Hồ Tiểu Thiên nhìn quanh tứ phía, bọn hắn đang đứng trong rừng rậm, tuy rằng giang hồ có câu "phùng lâm mạc nhập" gặp rừng thì đừng vào, nhưng đoạn đường này chính là con đường ngắn nhất dẫn tới Vọng Kinh dịch trạm
Mộ Dung Phi Yên nhíu mày, nàng vuốt nhẹ bờm ngựa màu đen, bờ môi nhấp nháy như đang nói gì với nó, sau đó bay vọt lên không, chân phải điểm nhẹ lên cành cây mượn thế nhảy tiếp lên hơn hai trượng nữa, thân thể mềm mại uyển chuyển đứng trên một ngọn cổ tùng thân hình nhấp nhô theo tán cây
Hồ Tiểu Thiên mở mắt thao láo say mê, nhìn dáng người Mộ Dung Phi Yên nhẹ nhàng mà uyển chuyển như vận động viên thể thao, thật đúng là một loại hưởng thụ, gia hỏa này chợt nhớ tới mấy lộ khinh công trong phim chưởng, chẳng lẽ kết cấu cơ thể người ở nơi này hoàn toàn khác với thế giới trước kia của hắn
Chỉ nhìn thôi thì không thể phân biệt được a, muốn hiểu rõ vấn đề này có lẽ phải giải phẫu cơ thể người mới có thể so sánh được
Đúng lúc này, từ trong mảnh rừng bên phải hơn hai mươi tên tay cầm đoản kiếm hò hét vang trời hướng thẳng chỗ bọn hắn lao tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mộ Dung Phi Yên biến sắc, nơi đây cách kinh thành không xa, quan đạo quanh năm an bình không hề nghe nói có mã tặc cướp đường
Mộ Dung Phi Yên hét lớn: "Rời khỏi rừng cây
Hồ Tiểu Thiên quay đầu ngựa, nhưng kỵ thuật của hắn dù gì cũng là hàng dởm, thêm nữa lúc nãy hắn đi trước nên giờ quay đầu lại là thành cuối cùng, đợi hắn loay hoay xong thì bốn gã gia đinh đã chạy mất dạng không hề quan tâm tới hắn
Hồ Tiểu Thiên một bụng oán khí, ta nói lâm nạn thì bỏ chạy còn nhanh hơn cả chủ nhân, làm gia đinh cũng phải có chút đạo đức nghề nghiệp a, các ngươi được phái tới để hộ tống lão tử mà..
Từ trên cây tùng cổ, Mộ Dung Phi Yên cũng bay vút xuống, ngồi trên lưng ngựa rồi quay đầu ngựa lại, hai chân kẹp vào bụng tuấn mã, nói với Hồ Tiểu Thiên: "Ra khỏi rừng cây trước đã rồi nói sau
Bởi vì đang chạy trối chết, Hồ Tiểu Thiên cũng bất chấp tất cả phóng ngựa lao điên cuồng, con ngựa càng chạy càng nhanh, nếu như bình thường hắn chắc chắn không bao giờ có can đảm làm như vậy
Mộ Dung Phi Yên theo ngay sát phía sau, đột nhiên có tên bắn lén phóng tới, Mộ Dung Phi Yên vội rút ra lợi kiếm che chắn xung quanh, đánh rơi các mũi tên bay về phía Hồ Tiểu Thiên, giúp đỡ hắn cản lại phía sau, cũng may là kỹ xảo bắn tên của mấy tên mã tặc này không cao, nếu không cũng chắc chắn không thể đánh dễ dàng như vậy được
Đám gia đinh kia lúc này đã chạy ra khỏi rừng cây, giờ mới chợt nhớ tới Thiếu gia nhà bọn hắn vẫn còn chưa ra liền quay đầu nhìn lại thì đã thấy Hồ Tiểu Thiên phóng ngựa điên cuồng lao tới
Thấy vậy, Lương Đại Tráng vội kêu lên: "Thiếu gia
Chạy mau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hồ Tiểu Thiên nghiến răng nghiến lợi nhìn đám gia đinh, trong lòng âm thầm nảy suy nghĩ ác độc, chờ lão tử thoát khỏi nguy hiểm liền tìm đám hỗn đản các ngươi tính sổ, khốn kiếp..
Ngay khi hắn chạy trốn tới gần bìa rừng, thì trên mặt đất bỗng xuất hiện một sợi bán mã tác (sợi dây giăng ở chỗ tối để gạt ngã người ngựa của đối phương) đang kéo căng
Tuyết Hoa Thông đang phi nước đại không kịp chú ý tới sợi dây dưới mặt đất liền bị bán mã tác cản lại, chân trước lập tức khuỵu xuống, chỉ kêu lên một tiếng liền ngã xuống dưới đất
Còn Hồ Tiểu Thiên cũng do quán tính liền bay lên trên, sau đó, gia hỏa này liền mở rộng hai tay ra giống như máy bay phản lực lao ngay xuống đất
Sau khi rơi xuống còn trượt đi từng năm trượng mới dừng lại
Bốn gã gia đinh thấy vậy liên trợn mắt há hốc mồm, Lương Đại Tráng vẫn không quên nịnh nọt: "Thiếu gia
Chiêu bình sa lạc nhạn này hay quá..
Bọn hắn sững sờ trong chốc lát mới nhớ tới việc đi đỡ thiếu gia nhà mình lên, nhưng chưa kịp đi được vài bước đã thấy mấy chục người từ trong rừng xông ra, bọn họ ăn vận quần áo sặc sỡ, trên mặt thì bôi nhọ nồi đen thui, cả đám đều gào lên rồi nhào tới Hồ Tiểu Thiên
Đám gia đinh thấy vậy liền sợ tới mức không dám tiến về phía trước nữa, đối phương quá nhiều người, cho dù bọn hắn có xông lên thì cũng chỉ là đi chịu chết mà thôi
Lúc này, Lương Đại Tráng còn không quên lấy lòng: "Thiếu gia, đừng sợ, ta đến cứu ngài đây...
Giọng tên gia hỏa này cũng không hề nhỏ, thế nhưng đôi chân phía dưới thì không những không tiến về phía trước mà còn liên lục lui về sau
Tuy Hồ Tiểu Thiên vừa rơi một phát thất điên bát đảo, thế nhưng đầu óc của hắn còn chưa hồ đồ, mấy câu nói của Lương Đại Tráng hắn đều nghe rõ ràng, còn chứng kiến tên này vừa la hét vừa lùi lại liền chửi thầm một câu con mẹ nó, lát nữa ta sẽ tính sổ với các ngươi sau
Vừa nhìn thấy đám mã tặc tay cầm đao thương côn bổng hùng hổ đánh tới, Hồ Tiểu Thiên liền sợ tới mức hồn phi phách tán, trước mắt cần chạy trốn mới là thượng sách thế nhưng hắn có thể trốn đi đâu đây
Nói đến công phu chạy trốn này hắn không thể bằng bốn gã gia đinh được
Ngay khi Hồ Tiểu Thiên dường như đã buông xuôi tất cả thì Mộ Dung Phi Yên phóng ngựa tới, một kiếm đã đẩy lệch mũi tên đang bắn tới, lớn tiếng nói: "Lên ngựa
Hồ Tiểu Thiên thấy Mộ Dung Phi Yên thúc ngựa đến gần liền cố gắng chớp mắt, thế nhưng với kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn mà muốn nhảy lên lưng một con ngựa đang chạy như bay thì độ khó cũng tương đương với leo lên Everest a
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Mộ Dung Phi Yên đã nhanh chóng tới trước mặt của hắn, tay trái đổi sang cầm kiếm còn tay phải thì vươn ra cầm lấy tay phải của Hồ Tiểu Thiên, dùng sức kéo lên đồng thời Hồ Tiểu Thiên cũng lấy đà theo sức kéo của nàng liền đằng vân giá vụ bay lên, thế nhưng do lấy đà quá mạnh nên thiếu chút nữa cũng nhảy từ bên này sang bên kia ngựa, cũng may mà có Mộ Dung Phi Yên kéo lại, gia hỏa này mới rơi được xuống sau lưng Mộ Dung Phi Yên
Hai tay y cố gắng ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của Mộ Dung Phi Yên, sức lực mạnh tới mức suýt chút nữa ôm gãy vòng eo của nàng
Mộ Dung Phi Yên nhíu mày, trong lòng tự nhủ cái tên này rõ ràng là đang thừa cơ chấm mút, thế nhưng lần này Hồ Tiểu Thiên chắc chắn là bị oan, lúc này đang thời khắc sinh tử tồn vong, làm sao hắn còn nghĩ tới chuyện này được
Trường kiếm trong tay Mộ Dung Phi Yên bay múa liên tiếp đánh bay mấy mũi tên đang bay tới
Phía trước lại có một sợi bán mã tác đang kéo căng, hắc mã thấy vậy liền phi qua bán mã tác, chở hai người Mộ Dung Phi Yên và Hồ Tiểu Thiên ra khỏi rừng cây một cách thuận lợi
Lúc này cả người Hồ Tiểu Thiên đã ra đầy mồ hôi lạnh, đến thời khắc mấu chốt còn phải dựa vào cảnh sát nhân dân, xem ra tất cả đám gia đinh nhà hắn đều không đáng tin cậy
Mộ Dung Phi Yên nhanh chóng đuổi theo bốn tên gia đinh, Lương Đại Tráng thấy Hồ Tiểu Thiên được cứu ra, cũng rất vui mừng
Đến nơi, Mộ Dung Phi Yên nói với Hồ Tiểu Thiên: "Xuống ngựa, ta muốn quay lại
Hồ Tiểu Thiên nói: "Thôi được rồi, người không có việc gì là được"
"Xuống dưới
thái độ Mộ Dung Phi Yên cực kỳ kiên quyết, giống như nếu Hò Tiểu Thiên không đi xuống thì nàng sẽ đẩy hắn xuống
Hồ Tiểu Thiên chỉ có thể trở mình xuống ngựa, hắn vừa mới xuống ngựa, Mộ Dung Phi Yên liền quay đầu ngựa lại, một lần nữa phóng tới đám mã tặc kia
Hồ Tiểu Thiên nhìn qua đám mấy chục tên mã tặc đang lao như thủy triều qua phía bọn họ, gấp tới độ dậm chân, cô nàng Mộ Dung này đúng là hữu dũng vô mưu, nay địch nhiều ta ít, không nên ham chiến chứ
Giọng Mộ Dung Phi Yên từ phía trước truyền tới: "Các ngươi đến nơi an toàn trước chờ ta
Nơi an toàn chính là chạy ngược lại, Lương Đại Tráng nói: "Thiếu gia, để ta bảo vệ ngài..
Còn chưa nói hết câu, Hồ Tiểu Thiên đã hung hăng nên một quyền vào mũi của hắn, đau đến mức nước mắt nước mũi của hắn chảy ra hết cả, hắn ôm cái mũi thảm thiết nói: "Thiếu gia..
Hồ Tiểu Thiên nghiến răng nghiến lợi nói: "Cái này là thù mới hận cũ cùng tính một lượt
Này thì bình sa lạc nhạn, này thì ngã đại gia ngươi..
Mộ Dung Phi Yên một người một ngựa lao vào giữa đám mã tặc, giống như một làn khói đen bay tới đánh cho nhóm mã tặc tán loạn, đám mã tặc làm sao có thể nghĩ tới sẽ có một nhân vật lợi hại như vậy, trước mặt Mộ Dung Phi Yên bọn chúng căn bản không thể làm gì được
Cũng may mà Mộ Dung Phi Yên còn hạ thủ lưu tình, không muốn lấy mạng đối phương, kiếm trong tay chỉ cao thấp tung bay đâm bị thương đối thủ liền thu hồi
Đám mã tặc bị Mộ Dung Phi Yên chấn nhiếp liền nhanh chóng chạy mất
Mục tiêu của Mộ Dung Phi Yên là một đại hán áo đen trong đám người, người này dáng người khôi ngô, đang cưỡi Ô Truy mã, trong tay còn cầm theo một cây lang nha bổng vừa thô vừa to, khi thấy Mộ Dung Phi Yên một người một ngựa lao đến phía mình, hai mắt liền lộ ra một tia hàn ý, lại nhìn thấy bọn thuộc hạ đang nhao nhao chạy thục mạng, nếu còn tiếp tục như vậy quân của hắn sẽ nhanh chóng tan rã
Hắn chỉ có kiên trì nghênh tiếp, tay phải kéo cương ngựa, tay trái kẹp lấy bụng ngựa vọt hướng Mộ Dung Phi Yên
Đến khi chỉ còn cách Mộ Dung Phi Yên khoảng ba trượng liền giơ Lang Nha Bổng trong tay lên, hô một tiếng rồi đánh tới Mộ Dung Phi Yên
Mộ Dung Phi Yên nghiêng người về phía sau, thân hình mềm mại dường như đã dán trên lưng ngựa, trường kiếm trong tay như làn thu thủy, nhìn như hời hợt mà đâm vào vai đối phương, đại hán áo đen kêu lên một tiếng, đầu vai vô cùng đau nhức, Lang Nha Bổng trong tay lập tức rơi xuống đất, còn tạo thành một cái hố sâu
Chỉ một chiêu đã định thắng thua, võ công hai người thực sự chênh lệch quá lớn, đây cũng là lý do tại sao Mộ Dung Phi Yên có thể một mình xâm nhập trận địch, nàng cũng không phải là hữu dũng vô mưu như lời Hồ Tiểu Thiên nói, đối với đám ô hợp này, nàng có thể lấy thủ cấp tên thủ lĩnh dễ như trở bàn tay, điều này Mộ Dung Phi Yên hoàn toàn tin tưởng
Kiếm của Mộ Dung Phi Yên nhanh chóng quét tới lần nữa, đâm mạnh vào mông của Ô Truy Mã, bắt người trước hết phải bắt ngựa, bắt giặc trước phải bắt vua, mục đích của Mộ Dung Phi Yên đúng là bắt thủ lĩnh của đám mã tặc
Ô Truy mã bị đau liền hí đài một tràng, đau đớn khiến nó điên cuồng nhảy lên, hất bay đại hán áo đen xuống đất
Không chờ cho hắn kịp đứng lên, Mộ Dung Phi Yên đã thúc ngựa quay lại, mũi kiếm lạnh băng đâm vào cổ họng hắn, khi cách da chỉ còn một phân thì dừng lại, đôi mắt đẹp lạnh lùng nhìn về phía đại hán áo đen
Thân mình đại hán áo đen lập tức cứng ngắc lại, không nhúc nhích, yết hầu do khẩn trương mà lên xuống liên tục
Kiếm trong tay Mộ Dung Phi Yên run lên một cái liền cắt đứt miếng vải đen trên mặt đại hán áo đen
Đại hán lần này dường như đã chuẩn bị kỹ càng, không những che mặt lại còn dùng tro bôi đen cả khuôn mặt
Thế nhưng Mộ Dung Phi Yên chỉ cần liếc một cái cũng vẫn nhận ra hắn, người này đúng là con trai cả của Giá Bộ Thị Lang Đường Văn Chính, Đường Thiết Hán
Mộ Dung Phi Yên và muội tử Đường Khinh Tuyền của hắn vốn là khuê trung mật hữu, cho nên nàng cũng khá quen thuộc với mấy huynh muội này, nàng thấy đại hán trong đám mã tặc liền cảm thấy vô cùng quen thuộc, lại còn từng chứng kiến hắn là thủ lĩnh của đám người kia nên đứt khoát trình diễn màn một mình bắt giặc này
Đường Thiết Hán thấy mảnh vải che mặt mình bị tháo xuống liền cuống quít giơ tay che mặt giống như đang có tật giật mình
Mộ Dung Phi Yên lắc đầu, cắn môi quyết đoán nói: "Đi đi, đừng để tôi nhìn thấy các huynh nữa
Đường Thiết Hán biết Mộ Dung Phi Yên đã nhận ra mình, tính cách công tư phân minh của nàng hắn vô cùng hiểu rõ nên không nghĩ tới nàng lại tha cho mình, hắn vô cùng chật vật đứng lên, đám người lần này hắn đem theo khá đông thế nhưng nếu có thể bán mạng vì hắn thì lại chẳng có mấy, lúc này đã chạy khoảng bảy tám phần rồi, mặc dù chưa trốn đi thế nhưng vẫn núp trong rừng cây chờ xem náo nhiệt
Bạn đang đọc truyện Y Thống Giang Sơn được tải miễn phí tại za
Tải miễn phí nhiều truyện hơn ở EbookFull.Net