Q.1 - Chương 44: Kẻ Giàu Có Thường Không Có Nhân Đức
-->Cặp mắt dễ thương của Nhạc Dao trợn tròn lên, nhìn thấy dưới bông sen đột nhiên xuất hiện một nam thanh niên, điều này khiến nàng bị dọa đến mềm người, suýt nữa thì ngất xỉu
Hồ Tiểu Thiên ôm lấy thân thể mềm mại của Nhạc Dao, che miệng nàng
Lúc này thì quần áo của hai người đều đã ướt đẫm, kề sát vào nhau thì chẳng khác da thịt chạm vào nhau là mấy
Vốn dĩ Hồ Tiểu Thiên cũng chẳng có ý xấu gì với Nhạc Dao, nhưng khi ôm báu vật nhân gian như thế trong ngực, chỉ cần là nam nhân tâm sinh lý bình thường thì chắc chắn không thể thờ ơ
Tên này bất giác có phản ứng sinh lý
Miệng Nhạc Dao mặc dù đã bị hắn chặn không nói ra lời, nhưng thân thể hai người kề sát nhau, chỉ một biến hóa rất nhỏ trên thân thể đối phương thì nàng cũng có thể cảm nhận rõ ràng
Khuôn mặt của Nhạc Dao đỏ đến tận mang tai, thân thể mềm mại run lên nhè nhẹ
Hồ Tiểu Thiên kề sát vào bên tai nàng nói: “Ta không phải người xấu, ta sẽ không hại cô.” Nói xong mấy câu này, hắn lại thấy có hơi hối hận
Ta nói mấy câu này làm gì chứ
Giờ này phút này đột ngột xuất hiện trong hậu hoa viên nhà người ta, làm ra hành vi như thế, có nói mình không phải người xấu thì người ta cũng không tin
Hồ Tiểu Thiên nhỏ giọng nói: “Ta chỉ đang trốn kẻ thù, hoảng quá chạy bừa mới trốn vào chỗ này
Con chó dữ này định xông lên cắn ta cho nên mới bị ta giết
Ta không muốn hại người đâu, cô chỉ cần không cần la lên kêu người, ta tuyệt đối sẽ không hại cô
Nếu cô đồng ý thì chỉ cần nháy mắt mấy cái là được
Nhạc Dao quả nhiên mở to hai mắt
Mặc dù nàng đã nháy mắt, nhưng Hồ Tiểu Thiên vẫn không buông nàng ra ngay lập tức, lại nhỏ giọng thì thầm: “Hi vọng cô giữ lời, ta thả cô ra
Nếu cô định gọi người thì tốt hơn hết hãy ngẫm lại hậu quả đã
Chuyện vừa rồi ta đã xem rất rành mạch, bọn họ nếu biết được chắc chắn sẽ cho rằng ta là gian phu của cô, trốn ở đây để yêu đương vụng trộm với cô
Chuyện này đối với cả hai chúng ta đều không có lợi!” Hồ Tiểu Thiên tất nhiên không thể tin tưởng hoàn toàn nữ tử lạ lẫm này, cho nên mới lên tiếng ép buộc, đe dọa
Nhạc Dao lại mở trừng hai mắt, đối mặt với loại khách không mời mà đến như Hồ Tiểu Thiên đây, biểu hiện của nàng cũng có thể coi là bình tĩnh
Hồ Tiểu Thiên chậm rãi buông tay phải đang bịt chặt miệng nàng ra, Nhạc Dao vội vàng giãy dụa để thoát ra khỏi sự ôm ấp của hắn
Nàng hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, giơ một ngón tay lên chỉ vào Hồ Tiểu Thiên, sau đó vung tay ra tát
Hồ Tiểu Thiên nhanh tay lẹ mắt, một tay túm chặt cổ tay của nàng
Nhạc Dao dù sao cũng chỉ là nữ tử, sức khỏe đương nhiên không bằng Hồ Tiểu Thiên, hai người còn đang giằng co thì Vạn viên ngoại đã đi rồi lại quay trở lại, cao giọng kêu: “Dao Nhi!”
Hồ Tiểu Thiên đã mất chỗ ẩn nấp sợ đến mức vội vàng nín thở lặn xuống, hắn cảm giác mình sắp bị mốc lên rồi
Vừa rồi được ôm quả phụ xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành này chỉ cảm thấy tâm viên ý mã, sướng mềm cả người, lại quên mất lập trường của cả hai
Quả phụ này cơ bản sẽ không bao giờ nói giúp cho hắn
Đang ở dưới nước, không thể lên tiếng trao đổi với Ngọc Dao, chỉ có thể ở trong nước vỗ nhẹ bắp đùi của nàng
Không phải muốn sàm sỡ đâu, thực sự không phải ta muốn sàm sỡ đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hồ Tiểu Thiên phải nhắc nhở nàng ngàn vạn lần đừng có nói lung tung
Nếu quả thật nàng ta khai ra hắn, thì hôm nay không ngoại trừ khả năng hắn phải ôm quả phụ này chọn một cái kết cục làm cá chết lưới rách
Nhạc Dao hằm hằm nhìn Vạn viên ngoại: “Chẳng lẽ ông còn muốn ép ta đến chết sao?”
Vạn viên ngoại thở dài một hơi: “Ta sao cam lòng làm thế chứ, chỉ là lo lắng cho an toàn của con nên mới quay trở lại để xem
Con không có việc gì thì tốt rồi
Không có việc gì thì tốt rồi, ta đi, ta đi, con mau lên đi, đừng để mình bị cảm lạnh!”
Nhạc Dao đưa mắt nhìn bố chồng đã đi ra khỏi vườn, lúc này mới buông lỏng trái tim thắc thỏm, nhỏ giọng nói: “Lão đi rồi, ngươi còn chưa ra à?” Nói cả buổi vẫn không thấy có phản ứng
Lúc này nàng mới nhớ đối phương trốn dưới nước, chưa chắn đã nghe được tiếng mình nói chuyện, vì thế, nàng giơ chân dưới nước đá một cái thẳng vào người Hồ Tiểu Thiên
Hồ Tiểu Thiên mới thò đầu ra khỏi mặt nước, chẳng quan tâm nàng ta nói gì, thở hồng hộc không ngừng
Nhỏ giọng thốt lên: “Sắp ngộp chết ta rồi!”
Thấy Nhạc Dao quần áo ướt đẫm, đường cong mềm mại lộ ra, hắn không khỏi nuốt nước miếng cái ực
Tú sắc khả cơm mà
Dáng người của quả phụ trẻ này quả nhiên là gợi cảm nóng bỏng, cực kì mê người
Nhưng ngẫm lại, nếu như không phải người ta che giấu cho mình thì chỉ sợ đã rơi xuống thảm cảnh cá chết lưới rách thật rồi
Lập tức hắn rất quân tử, đứng ngay trong hồ sen chắp tay chào: “Đa tạ ân cứu mạng của cô nương, sau này nếu có duyên tương kiến, chắc chắn tại hạ sẽ báo đại ân hôm nay!” Tên này xoay người đi, bỏ lại cho Nhạc Dao một bóng lưng tiêu sái, đang định rời đi thì nghe Nhạc Dao nói: “Ngươi đứng lại!”
Hồ Tiểu Thiên hỏi: “Sao nào?” Lòng có chút tò mò, chẳng lẽ mị lực đàn ông của mình khó cưỡng lại như vậy, kể cả là đại mỹ nhân đương thời như này cũng tạo ra được lực sát thương siêu cấp vô địch
Đủ để làm cho bất cứ mỹ nữ nào cũng nhất kiến chung tình
Nhạc Dao nói: “Ngươi định cứ như vậy nghênh ngang đi ra ngoài á?”
Hồ Tiểu Thiên lập tức hiểu được ý của nàng ta, Nhạc Dao không phải đang lo lắng cho an toàn của hắn, mà sợ hắn bị người ta bắt được ngay trong hậu hoa viên này
Điều này cực kì bất lợi cho thanh danh của nàng ta
Hồ Tiểu Thiên âm thầm hổ thẹn, thì ra suốt buổi chỉ là ta tự mình đa tình thôi
Hắn nói với Nhạc Dao: “Kính xin cô nương chỉ điểm một hai.” Thân mình giờ như cá trong chậu, đây là phủ của người ta, chỉ có thể xin sự giúp đỡ từ cô Nhạc Dao mới gặp lần đầu này thôi
Nhạc Dao nói: “Ngươi tạm thời trốn ở đây, đợi đến tối hẵng đi.”
Hồ Tiểu Thiên còn tưởng nàng ta có thể cho cái ý kiến gì hay, kết quả vẫn bắt mình ngâm mình trong cái hồ nước này
Ông trời có mắt không đây
Còn tiếp tục ngâm nữa thì ông đây sun xoăn thành mì tôm Khang sư phụ rồi
Nhưng mà hoàn cảnh trước mắt quả thực chẳng còn cách giải quyết nào tốt hơn
Vừa rồi trèo được qua tường hoàn toàn là nhờ vào nữ tử Hắc Miêu kia, nhưng sau đó nàng ta phải rời đi trước để đánh lạc hướng người tộc mình rồi
Bản thân mình rơi từ trên tường bao xuống, tình thế này đã không còn là do mình khống chế nữa rồi
Đến lúc này thị nữ thiếp thân của Nhạc Dao là Thải Bình cũng đi từ bên ngoài vào trong hoa viên, ân cần nói: “Tiểu thư, tiểu thư.”
Nhạc Dao lên tiếng, dùng mắt liếc Hồ Tiểu Thiên, ra hiệu
Hồ Tiểu Thiên lại cuống quýt nấp vào sâu trong hồ sen
Nhạc Dao bước thấp bước cao đi vào cạnh bờ nước
Thải Bình chạy đến ven hồ, cuống quýt kéo nàng lên
Hồ Tiểu Thiên nhân cơ hội chiêm ngưỡng trọn vẹn bóng lưng hoàn mỹ không tì vết của Nhạc Dao!!
Vưu vật, quả đúng là vưu vật mà
Thải Bình thấy Nhạc Dao ướt sũng, có chút đau lòng: “Tiểu thư, sao lại bị thế này!”
Nhạc Dao không nhắc một chữ nào đến chuyện vừa phát sinh lúc chiều, lạnh nhạt đáp: “Chỉ là ta không cẩn thận trượt chân ngã xuống hồ thôi, không có chuyện gì, em biết ta bơi giỏi mà.” Hai chủ tớ quay về phòng tắm rửa thay quần áo
Hồ Tiểu Thiên chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trong hồ nước chờ đợi, tạm thời không cần biết Nhạc Dao có thể giúp hắn hay không, chỉ cần là tường bao của Vạn gia thì hắn đã không bò qua nổi rồi
Một mình hắn bò không qua được, ban ngày ban mặt thế này, cũng không thể công khai đi qua cửa chính
Hồ Tiểu Thiên bây giờ chỉ có thể chờ đợi, đợi đến lúc đêm sâu người vắng mới có thể nghĩ đến chuyện đào tẩu
Giấu mình trong hồ nước, đừng tưởng chỉ có cả một bờ hồ sen xanh biếc, hoa sen kiều diễm, thơm ngát hương thơm thôi
Cứ thử nhảy vào trong hồ mới biết, bên trong không có kiều diễm lãng mạn như thế đâu, chẳng những phải chịu muỗi đốt, dưới chân còn đang giẫm lên bùn sền sệt, đỉnh đầu Hồ Tiểu Thiên bây giờ có một cái lá sen xanh mơn mởn, giống như là đang đột một cái mũ xanh biếc vậy
Lẻ loi trơ trọi đứng trong hồ sen, lòng hắn hiện giờ đã phiền muộn hết mức rồi
Thắc thỏm không yên chờ đợi được chừng một canh giờ, hoàng hôn rốt cuộc cũng buông xuống, trong lúc đó cũng có hộ vệ đến dò xét hai lần xung quanh hồ nước, ngay cả góc tường, bụi cỏ bọn họ cũng buông tha, duy chỉ có hồ nước đầy hoa sen này là không ai để ý đến
Xem ra bọn họ cũng không cho rằng trong hồ nước này lại có người ẩn nấp
Vạn viên ngoại đi rồi thì không thấy xuất hiện lại nữa, chờ đến thời gian bữa tối, thấy có người đưa cơm tới, thị nữ thân cận của Nhạc Dao là Thải Bình đến đón, nhận lấy hộp cơm ngay bên cạnh hồ nước
Gia đinh đưa cơm kia nhìn thấy Thải Bình thì mặt mũi hớn hở, hai người nhỏ giọng nói cái gì đó
Bởi vì khoảng cách quá xa nên Hồ Tiểu Thiên cũng không rõ ràng
Một lát sau lại thấy gia đinh kia đặt vào tay Thải Bình một cái bình sứ màu đen, Thải Bình cẩn thận cất cái bình ấy đi, gia đinh kia lại dặn dò thêm vài câu
Trước khi Thải Bình rời đi, gia đinh kia còn vụng trộm nhéo một cái lên ngực nàng ta, Thải Bình hờn dỗi kêu một tiếng, trên mặt toát ra vẻ kiều mị
Hồ Tiểu Thiên chứng kiến rất rõ ràng, hắn dám chắc Thải Bình này với tên gia đinh kia có gian tình, chỉ là không biết cái bình sứ mà tên đó mới đưa cho Thải Bình là cái gì
Trong lòng Hồ Tiểu Thiên tràn ngập nghi hoặc, quan hệ nội bộ Vạn gia thật là rắc rối phức tạp quá đi mất
Sau khi Thải Bình rời đi, gia đinh kia vẫn đứng nguyên chỗ cũ, cũng chuẩn bị rời đi
Vừa đi được vài bước thì lại gặp một tên nam tử sắc mặt hung ác, nham hiểm
Tên nam tử kia chính là Nhị thiếu gia của Vạn gia là Vạn Đình Thịnh
Gia đinh thấy hắn thì sợ hãi, vội vã khom mình hành lễ, sau đó lại ghé vào tai hắn nói câu gì đó
Vạn Đình Thịnh liên tục gật đầu, khóe miệng lộ ra vẻ vui mừng nham hiểm
Hồ Tiểu Thiên mặc dù không nghe rõ nội dung nói chuyện giữa hai tên này, nhưng có lẽ là từ biểu cảm trên mặt bọn chúng mà cảm thấy, đám người này đang bàn nhau làm chuyện gì đó đen tối, không thể để người khác biết
Bất tri bất giác màn đêm đã buông xuống, Hồ Tiểu Thiên cuối cùng cũng dám thò đầu ra khỏi hồ sen, ngâm trong hồ nước cả buổi như vậy, da ở lòng bàn tay bàn chân cũng đã xoắn hết cả lại
Hồ Tiểu Thiên đang tính toán xem mình phải làm gì để thoát thân
Nếu như Nhạc Dao không đến nữa thì chỉ sợ là hắn chỉ có thể dựa vào bản thân mình mà thôi
Ngẫm lại, chuyện hôm nay xảy ra đúng là trời đất run rủi mà
Mộ Dung Phi Yên không biết tập tục của người Hắc Miêu, kết quả chọc phải phiền toái lớn như vậy, còn mình thì lại hoảng hốt chạy bừa cùng nữ tử Hắc Miêu kia đến tận chỗ này
Nữ tử Hắc Miêu kia đi rồi thì không còn đến nữa, chắc là nàng ta cũng không quan tâm đến sự sống chết của mình nữa rồi
Về phần Mộ Dung Phi Yên, nàng ta chắc chắn sẽ không bỏ rơi mình, nói không chừng bây giờ còn đang cùng Lương Đại Tráng vất vả đi tìm tung tích của mình cũng nên
Được người khác lo lắng cho cũng là một loại hạnh phúc mà
Hồ Tiểu Thiên đột nhiên nghĩ đến kiếp trước của mình, không biết ở trên thế giới kia, liệu có người nào nhớ đến mình hay không
Hắn rất nhanh có thể tìm được đáp án, đáp án dĩ nhiên là không có
Người thân đã mất sớm, bao nhiêu năm tập trung mọi thứ cho công việc và danh lợi lại khiến cho hắn ở thế giới kia không có nổi một người bạn tốt nào
Kể cả bạn gái sau cùng cũng trở mặt thành thù
Hiện tại nghĩ lại, quá khứ của mình thật sự là thiếu vắng tình thương mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi Hồ Tiểu Thiên đang nghĩ đến nhập thần thì lại thấy Nhạc Dao đi đến hoa viện này, nàng ta nhìn nhìn xung quanh trước, sau đó ánh mắt mới đưa về phía Hồ Tiểu Thiên
Hắn đang định xuất hiện để chào hỏi thì lại thấy Thải Bình đi theo, vội vã rụt cổ về
Thải Bình nói: “Tiểu thư, đồ ăn đã chuẩn bị xong.”
Nhạc Dao nhẹ giọng thở dài: “Không muốn ăn.”
Thải Bình nói: “Tiểu thư, em biết rõ cô khó xử, nhưng mà khó khăn thế nào thì cũng phải kiên cường mà sống, vô luận có chuyện gì xảy ra thì nô tỳ cũng sẽ ở bên bảo vệ tiểu thư mà.”
Nhạc Dao có vẻ đã bị lời này của Thải Bình làm cho cảm động, khẽ gật đầu đáp: "Vừa nãy ta bảo em đến chỗ lão Trương ở nhà trồng hoa mượn thang, đã cất kỹ đi chưa
Thải Bình nói: "Vâng, em đã để ở chái nhà gỗ phía tường Đông rồi ạ
Nhạc Dao nói: "Tối rồi, chúng ta về phòng ăn cơm thôi
Hồ Tiểu Thiên nghe được rành mạch nội dung cuộc đối thoại này của hai chủ tớ, trong lòng hắn cũng hiểu rõ, mục đích Nhạc Dao nói những câu này chính là để cho mình nghe đấy
Có thang trong nhà gỗ ở tường phía Đông, ha ha, nàng quả phụ này quả là có tình có nghĩa, nói được thì làm được, đã sắp xếp được đường chạy trốn ổn thỏa cho mình rồi
Đợi đến lúc đêm sâu người vắng, mình lẻn vào nhà gỗ lấy bậc thang, sau đó có thể dễ dàng trèo qua tường mà chạy khỏi Vạn gia
Hồ Tiểu Thiên càng nghĩ các đắc ý, có điều, dù có đắc ý thế nào thì cũng phải kiên nhẫn chờ đợi, nhất định phải đợi đến nửa đêm mới có thể triển khai hành động được
Hồ Tiểu Thiên ngâm trong hồ nước gần hai canh giờ nữa, cuối cùng cũng đợi được đến nửa đêm
Trong khoảng thời gian chờ đợi này, hắn phát hiện hộ vệ trong phủ cứ nửa canh giờ lại tới đây tuần tra một lần
Ngay sau khi hộ vệ vừa rời khỏi hoa viên, Hồ Tiểu Thiên liền rón ra rón rén bò từ trong hồ nước lên
Ngâm trong nước cả buổi như vậy, Hồ Tiểu Thiên vừa lạnh vừa mệt, cảm giác toàn thân đều đau đến sắp tê liệt rồi
Tên này vẫn cố nhịn nỗi mệt mỏi trong người, đi về phía nhà gỗ ở góc tường phía Đông
Trước khi đi vào nhà gỗ, hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào cửa phòng một phát, cửa nhà gỗ kẽo kẹt một cái, giữa đêm yên tĩnh, âm thanh này phát ra cực kì vang
Hồ Tiểu Thiên lắp bắp kinh hãi, cuống quýt nhìn bốn xung quanh, đã thấy một bóng đen đi qua dọc theo cầu chín khúc, chậm rãi đi về phia này
Hồ Tiểu Thiên khẽ giật mình, không thể tưởng tượng được ở xung quanh có người thật
Hắn không dám đi vào nhà gỗ, đành phải nấp sau một bụi chuối tây
Bóng đen kia càng tiến lại gần, dưới ánh trăng có thể nhìn thấy rõ ràng, nam nhân kia chính là nhị thiếu gia của Vạn gia - Vạn Đình Thịnh
Hồ Tiểu Thiên thầm nghĩ, thằng này đêm hôm khuya khoắt không ngủ trong phòng mình, tới đây làm gi
Vạn Đình Thịnh đi vào đến trước nhà gỗ thì dừng lại, ánh mắt của hắn liếc qua cửa viện phía Đông Nam, khóe môi lộ ra nụ cười gian tà âm hiểm, sau đó hắn lấy trong ngực áo ra một miếng vải đen, che mặt, chỉ còn một đôi mắt lộ ra ngoài
Hồ Tiểu Thiên càng nghĩ càng thấy chuyện này có vấn đề, hôm nay rõ ràng nhìn thấy hai chủ tớ Nhạc Dao ra vào qua cái cửa này
Nếu như phán đoán của hắn không sai, Nhạc Dao chắc chắc ở trong đó
Vạn Đình Thịnh tới đây giữa đêm hôm khuya khoắt, tất nhiên là không có ý tốt
Lại nghĩ đến hành động quỷ dị của Thải Bình với tên gia đinh kia, Hồ Tiểu Thiên cảm giác chuyện này có gian trá
Vạn Đình Thịnh che mặt xong thì bước qua cửa viện
Hồ Tiểu Thiên nhìn nhìn nhà gỗ, cái thang được dựng trong nhà gỗ, chỉ cần lấy được thang là hắn có thể trèo qua tường một cách thuận lợi, chạy thoát khỏi cái tình cảnh khó khăn này
Thế nhưng khi liên tưởng đến tình hình mình mắt thấy tai nghe hôm nay, nhớ tới bộ dạng khổ sở bất lực của Nhạc Dao, Hồ Tiểu Thiên lại hơi không đành lòng
Nhưng nếu hắn thực sự ở lại xen vào việc của người khác, chỉ sợ hôm nay phiền toái lớn rồi
Hồ Tiểu Thiên nghĩ một lúc, cắn răng, chuẩn bị quyết tâm dứt áo rời đi
Nhưng vừa đi được một bước, trong đầu lại nhiện ra khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta tan nát tâm can kia của Nhạc Dao, sắc đẹp của nữ nhân quả là vũ khí có sức sát thương cực lớn
Nếu Nhạc Dao chỉ là một nữ nhân có tướng mạo bình thường thì chắc chắn Hồ Tiểu Thiên sẽ không tỏ ra xoắn xuýt như thế
Tên này rốt cuộc vẫn dừng bước lại, nhặt lên một cái gậy gỗ, rón rén đi theo Vạn Đình Thịnh
Mới vừa đi vào cửa viện đã thấy Vạn Đình Thịnh dừng lại, trốn ở phía sau chum đựng nước, thì ra cũng có tật giật mình, xem ra thằng này cũng không có gan đạp cửa xông vào
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở phía sau
Vạn Đình Thịnh hiển nhiên cũng không ngờ sau lưng hắn còn có người theo đuôi
Hắn trốn sau chum đựng nước, giả tiếng mèo kêu hai tiếng
Không lâu sau, nghe thấy cửa phòng kêu kẽo kẹt một cái, một bóng người đi ra từ trong phòng
Hồ Tiểu Thiên mượn ánh trăng nhìn lại
Người vừa đi ra chính là nha hoàn thân cận của Nhạc Dao là Thải Bình
Thải Bình đi ra ngoài thì ngáp một cái, tay cầm một cái bao, nhìn bốn phía, sau đó xoay người đóng cửa phòng, rảo bước đi về phía cửa viện
Hồ Tiểu Thiên tranh thủ thời gian vội vã nép chặt vào tường, nhìn Thải Bình đi lướt qua hắn, đi thẳng về phía bên hồ nước kia
Sau khi Thải Bỉnh đi xa, Vạn Đình Thịnh lại nhảy ra khỏi phía sau chum nước, hắn trực tiếp đi về phía cửa phòng
Lúc Thải Bình vừa rời đi, đã cố tình chỉ khép hờ cửa phòng mà thôi
Hồ Tiểu Thiên nhìn đến đây thì đã có thể âm thầm kết luận, nha hoàn Thải Bình này rõ ràng đã bán đứng chủ nhân của mình, đêm hôm khuya khoắt, để ngỏ cửa cho Vạn Đình Thịnh, tuyệt đối là đã tính toán từ trước rồi
Vạn Đình Thịnh rón ra rón rén vào phòng, thằng này ngay cả cửa cũng không thèm đóng, Hồ Tiểu Thiên cũng đi theo hắn
Vạn Đình Thịnh vừa xoa xoa tay vừa cười dâm đãng: "Bảo bối ngoan, ta đến rồi đây..
Trong phòng mơ hồ truyền đến tiếng nữ tử rên rỉ
Lòng Hồ Tiểu Thiên cũng trầm xuống, lại nghĩ đến một khả năng khác
Chẳng lẽ Nhạc Dao cấu kết với thằng này, hai người thông qua nha hoàn và gia đinh, thương lượng chuyện hẹn hò đêm khuya trước rồi
Nếu như thế, chẳng phải là mình xen vào chuyện người khác hay sao
Trong phòng sáng lên, Vạn Đình Thịnh đốt đèn trên bàn lên
Hồ Tiểu Thiên cẩn thận kiểm tra, trước chọc thủng giấy dán cửa sổ, theo lỗ thủng nhìn vào, đã thấy Vạn Đình Thịnh vẫn đang che mặt bằng khăn đen, hai mắt tỏa ra thứ ánh sáng dâm đãng, chăm chú nhìn vào giường ngọc gần đó
Quả phụ trẻ Nhạc Dao đang nằm trên giường, mái tóc như mây tán loạn phủ lên trên chăn đệm trắng tinh, vạt áo trước ngực bị mở ra không ít, lộ ra da thịt trắng như tuyết, khuôn mặt ửng hồng, hai mắt nhắm nghiền, miệng không ngừng rên rỉ: "Nóng..
Nóng quá..
Vạn Đình Thịnh phát ra tiếng cười lạnh dâm tà, vội vàng cởi y phục của mình
Hồ Tiểu Thiên đoán tám phần mười là Nhạc Dao kia bị người khác hạ mị dược rồi
Nhớ tới cái bình thuốc nhỏ hôm nay Thải Bình nhận được thì càng thêm khinh thường hành động của ả nha hoàn này
Hồ Tiểu Thiên trước nay đều rất thương hương tiếc ngọc, há có thể trơ mắt nhìn thảm cảnh lạt thủ tồi hoa này diễn ra ngay trước mắt mình được
Hắn nghĩ nghĩ, nếu cứ xông vào như vậy, chỉ sợ sẽ kinh động đến Vạn Đình Thịnh, vì vậy hắn cũng giả tiếng mèo kêu lên, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa phòng
Vạn Đình Thịnh vừa mới cởi bỏ đại lưng, nghe thấy động tĩnh bên ngoài lại tưởng Thải Bình đi rồi lại quay lại, không khỏi nhíu mày
Hắn xoay người đi ra đẩy cửa phòng, chưa đợi hắn thấy ở bên ngoài là ai, một cái gậy to rắn chắc đã đập mạnh vào gáy hắn
Vạn Đình Thịnh chưa kịp ú ớ gì đã ngã chổng vó, nằm trên mặt đất
Một gậy này, Hồ Tiểu Thiên đã dùng hết toàn bộ sức lực, đánh xong mới nghĩ không biết có gây tai nạn chết người không
Hắn lấy tay kiểm tra hơi thở của Vạn Đình Thịnh, phát hiện thằng này còn đang thở, vì vậy nhanh chóng lại gần Nhạc Dao, thấy Nhạc Dao mặt ửng hồng, xinh đẹp như hoa đào kiểu diễm thì tim cũng không khỏi đập thình thịch
Hồ Tiểu Thiên mặc dù háo sắc, nhưng hắn cũng là kẻ có tiết tháo, về cơ bản những chuyện cháy nhà hôi của này hắn sẽ không làm
Đưa tay sờ trán của Nhạc Dao mới phát hiện da thịt nàng ta nóng đến dọa người
Nhạc Dao lại bị hành động này của hắn làm cho bừng tỉnh, đôi mắt dễ thưởng nửa mở nửa khép, ưm một tiếng liền nhào vào trong ngực hắn
Hồ Tiểu Thiên đột ngột được hưởng noãn ngọc ôn hương thì lập tức chỉ số hoocmon trong cơ thể tăng vọt, gần như không kiềm chế được bản thân
Thấy Nhạc Dao hai mắt mê ly, bộ dạng ý loạn tinh mê kia, Hồ Tiểu Thiên cố gắng ép mình phải trấn định, đẩy nàng ta từ trong lòng mình ra, đi đến chỗ bàn uống nước, lấy một bình nước lạnh giội thẳng lên mặt Nhạc Dao
Nhạc Dao bị hắt một thân nước lạnh, lập tức tỉnh táo lại một chút
Lập tức "Á!!
một tiếng hét lên, mượn ánh sáng của ngọn đèn nhìn nam tử lạ mặt trước mắt, sợ hãi đến mức muốn lớn tiếng kêu cứu
Hồ Tiểu Thiên dùng một tay chặn miệng nàng ta, đặt ngón trỏ lên miệng xuỵt một tiếng, ra hiệu cho nàng ta đừng lộ ra
Nhạc Dao cũng nhận ra hắn, cặp mắt xinh đẹp cả kinh trợn tròn lên, trong lòng liền nghĩ, chẳng lẽ hôm nay mình đã cứu một tên hái hoa tặc
Hồ Tiểu Thiên nhỏ giọng nói: "Đừng kêu, ta tới là để cứu cô đấy
Hắn chỉ chỉ Vạn Đình Thịnh đang nằm trên mặt đất
Nhạc Dao bị sợ hãi đến thở dồn dập, lồng ngực đẹp đẽ vô cùng kia không ngừng phập phồng
Trang phục như thế, bộ dạng như thế, rõ ràng là hấp dẫn đến cực điểm
Hồ Tiểu Thiên lại nói: "Không được kêu
Hắn lấy tay đang chặn miệng Nhạc Dao ra, sau đó đi về phía bên cạnh Vạn Đình Thịnh
Nhạc Dao bước xuống giường, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa một trận, suýt nữa thì té trên mặt đất
Nàng ta vội vã chống đỡ vào bàn mới không để mình ngã xuống
Hồ Tiểu Thiên lại đứng dậy đỡ lấy tay nàng ta, dìu nàng ta đi đến bên cạnh Vạn Đình Thịnh, tự tay vạch miếng vải đen che mặt của Vạn Đình Thịnh ra
Lúc Nhạc Dao nhìn thấy khuôn mặt thật của Vạn Đình Thịnh thì cũng bị dọa há hốc mồm, nàng ta thế nào cũng không nghĩ tới, tên tặc nhân mặc hắc y che mặt nửa đêm xông vào phòng mình này lại là Vạn Đình Thịnh - Nhị thiếu gia của Vạn gia, cũng chính là Nhị ca của phu quân xấu số của nàng
Hiệu lực của thuốc trong người Nhạc Dao còn chưa từng giảm bớt, Hồ Tiểu Thiên dìu nàng ta đi vào sân nhỏ, Nhạc Dao đí tới bên vạc nước, ngâm mặt vào trong vạc nước lạnh ngắt
Hồ Tiểu Thiên lo có người tới, cũng tranh thủ thời gian chạy đến chỗ cửa viện nhìn xung quanh
Cũng may lúc này đêm sâu người văng, không có ai chú ý đến động tĩnh bên này
Về phần ả nha hoàn Thải Bình kia đã không biết trốn đi nơi nào rồi
Theo như lúc nãy thấy được, ả đeo theo cả tay nải để chạy trốn, mười phần thì có đến tám phần là bỏ trốn theo anh bạn trai là gia đinh của của ả rồi
Nhạc Dao ngẩng đầu lên, một đầu tóc đen rối tung dính nước, phủ lên trên đôi vai mềm mại thon thả, trên khuôn mặt thanh lệ không phân biệt được đâu là nước đâu là nước mắt
Ánh trăng như sương chiếu lên da thịt nàng tái nhợt, một cặp mắt đẹp tràn ngập thống khổ và ai oán nhìn Hồ Tiểu Thiên một cái, nàng ta hỏi: "Vì sao ngươi còn không đi
Hồ Tiểu Thiên nói: "Nhạc cô nương, uống nước nhớ người đào giếng, cô giúp ta che giấu hành tung, ta tất nhiên sẽ giúp cô thoát khỏi cảnh khó khăn, cô không cần sợ, theo ta đi, ta dẫn cô đi khỏi đây
Nhạc Dao chậm rãi lắc đầu, lúc này thì nàng ta đã hoàn toàn bình tĩnh lại: "Đi
Còn có thể đi tới chỗ nào chứ
Giờ ta chỉ có dùng cái chết mới có thể bảo toàn danh tiết của mình thôi
Hồ Tiểu Thiên đáp: "Trông cô tuổi trẻ như thế, sao suy nghĩ lại ngốc nghếch như vậy
Cha con Vạn gia kia - cả đám đều là lòng lang dạ sói, ngấp nghé dung mạo của cô, thủ đoạn ti tiện gì đều đem ra dùng rồi, cô ở lại chỗ này có khác gì dê vào miệng cọp
Nhạc Dao cắn cắn cặp môi anh đào: "Đa ta ngươi quan tâm, ta tự tin ta vẫn có khả năng tự bảo vệ bản thân
Hồ Tiểu Thiên thầm nghĩ trong lòng "chỉ được cái mạnh miệng thôi, nếu như hôm nay không phải ta trùng hợp gặp được một màn này, cô bây giờ chẳng khác gì cảnh Tiếc thay một đóa trà mi - con ong đã tỏ đường đi lối về rồi
Còn nói cái gì mà tự bảo vệ mình
Hắn hạ giọng kể lại từ đầu chí cuối mọi chuyện xảy ra hôm nay cho Nhạc Dao
Nhạc Dao nghe xong vẻ mặt càng thêm ảm đạm
Nàng ta tuyệt đối không ngờ, nha hoàn thân cận nhất - người mà mình vẫn luôn coi như muội muội ruột thịt là Thải Bình lại bán đứng mình
Càng không thể tưởng tượng được đám nam nhân Vạn gia kẻ nào kẻ nấy đều hèn hạ, Vạn Đình Quang vừa qua đời không lâu, cha con bọn họ đã làm ra những chuyện hèn hạ hết sức như thế, khi dễ một nữ tử như mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vận mệnh của mình sao có thể đau khổ như vậy chứ
Bạn đang đọc truyện Y Thống Giang Sơn được tải miễn phí tại za
Tải miễn phí nhiều truyện hơn ở Ebook Full(cham)Net