Yếu Gà Như Ta Lại Bị Chính Đạo Tôn Làm Vô Thượng Thánh Ma

Chương 134: Chỉ thiếu một chút nữa thôi!






Chương 134
Chỉ thiếu một chút nữa thôi
Lúc đó, luồng sáng đó chỉ cách ta có 0,01 tất
Nhưng sau một phần tư nén nhang, ta quyết định nói một câu để hắn nhớ ta mãi mãi
Bởi vì ta quyết định nói một lời nói dối
Mặc dù cả đời ta đã nói vô số lời nói dối, nhưng ta cho rằng đây là lời nói dối hoàn hảo nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đáng tiếc, chưa kịp để ta nói hết thì hắn đã bỏ chạy
Nếu lão thiên gia có thể cho ta một cơ hội làm lại, ta sẽ nói với hắn ba chữ
- Con mẹ nươi!!
Nếu nhất định phải thêm một thời hạn, ta hy vọng là
Mười nghìn năm
- Trích từ Chương 101, “Nhật ký của ta” - Thiên Địa Vô Thượng Thánh Ma, Trương ma thần
Có gió thổi qua, Trương Mạc vẫn đứng im, không nói một lời
Vân Phiến công tử đợi rất lâu cũng không đợi được câu trả lời của Trương Mạc
Chỉ nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Trương Mạc, nụ cười chế nhạo (há miệng ra ngây người), rõ ràng là đang chế nhạo hắn
Quả nhiên, đối phương sẽ không giải thích gì với hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tên ma đầu này không những muốn hắn thua mà còn không muốn hắn thua một cách minh bạch
Đủ tàn nhẫn
Lần đầu tiên trong đời, Vân Phiến công tử bị người ta xúc phạm trực diện như vậy, tức giận đến mức mặt đỏ bừng
Về phía Trương Mạc thì suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra một lý do không tệ
Ừm, cứ nói là ta đã nhìn thấu âm lông của các người từ đầu, không đúng, là âm mưu
Hắn hẳn có thể chấp nhận được chứ
Nói khoác, nói khoác thì phải nói cho thật khoác, như vậy mọi người đều dễ chịu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng vậy, cứ nói như vậy, ngạo mạn một chút
Bản tông chủ chỉ nhìn thoáng qua là thấy ngay ‘lỗ thủng’ của các người, không đúng, là sơ hở
Còn chi tiết thì sao
Ôi trời, đừng để ý đến những chi tiết đó
- Cái kia.....
Trương Mạc vừa mới lên tiếng
Vân Phiến công tử lại cười lớn một cách thê lương
- Ha ha ha, là ta chậm hiểu rồi
Đường đường là tông chủ Thiên ma tông, ma đầu tuyệt thế, sao có thể giải thích cho ta được
Ngươi nhất định muốn ta chết không nhắm mắt, ta sớm nên hiểu rồi
Trương Mạc vẫy tay, nói: - Thực ra thì …

Nói được một nửa, bên phía ma tháp đột nhiên phát ra một tiếng nổ lớn, ngay sau đó nhìn thấy bọn người lão Lý phun ra từ cổng lớn như ‘phân’ sau khi đại tiện
Tiếp theo, bóng dáng của Tiêu Long lọt vào tầm mắt của mọi người
Chết tiệt, sao hắn lại giết ra ngoài rồi
Trương Mạc mặt đầy kinh ngạc, bên này Vân Phiến công tử bọn người thấy Trương Mạc lúc này lại lơ đễnh, không nghi ngờ gì nữa, đây là cơ hội tuyệt vời để ám sát Trương Mạc
Ra tay, tụ nguyên khí ại
Tụ nguyên kiếm khí, Lạc Kiếm trảm
Ngón tay lập tức chỉ về phía Trương Mạc, Dương Sở phản ứng nhanh nhất, thấy không ổn, trực tiếp chắn trước người Trương Mạc
- Tông chủ
Trương Mạc quay đầu lại, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra
Đột ngột, ngay lúc này, một cao thủ chính đạo không mấy nổi bật phía sau Vân Phiến công tử xông lên, một con dao găm đen như mực, nhắm vào tim Vân Phiến công tử, đâm một nhát
Phụt
Ngón tay của Vân Phiến công tử đột nhiên run lên, Trương Mạc trong nháy mắt nhìn thấy một luồng kim quang chói lọi từ trên trời giáng xuống, rơi thẳng xuống chân trái của hắn, kiếm khí sắc bén khiến mặt đất xuất hiện một vết kiếm sâu hoắm
Chết tiệt
Trương Mạc sợ đến toàn thân căng cứng, không nhịn được mà tè ra quần mấy giọt
Chết tiệt
- Công tử
Vân Phiến công tử bên này còn thảm hơn, bị đâm một nhát đao chí mạng, Vân Phiến công tử quay ngược tay đánh một chưởng, đánh bay người đó
Thân hình người đó biến đổi giữa không trung, lộ rõ chân thân
Một thân hắc y, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng nở nụ cười
Chính là Hắc bào đã lâu không gặp
Sau khi đâm trúng, Hắc bào cũng chẳng màng đến thương thế của mình, quay người bỏ chạy
Những người khác muốn đuổi theo cũng không đuổi kịp, chỉ có thể kinh ngạc kêu lên:

- Dương sư huynh của Bát Phương phái lại là gián điệp
- Ma tu, ma tu đáng chết giả dạng thành Dương sư huynh theo dõi chúng ta
- Công tử, mau gọi người, bảo vệ công tử.
- Rút lui, rút lui
Vân Phiến công tử phun ra một ngụm máu đen, rõ ràng nhát đao vừa rồi của Hắc bào cũng có độc
Nhưng lúc này trong mắt Vân Phiến công tử lại hiện lên vẻ sảng khoái
- Hóa ra tuyệt chiêu là ở đây
Đều đã tính toán sẵn, ma đầu đủ tàn nhẫn, thật sự đủ tàn nhẫn, chẳng trách vừa rồi coi ta như kiến hôi, trong mắt hắn, ta đã là người chết rồi
Ha ha ha, ma đầu, bổn công tử, không dễ giết đến vậy đâu
Vân Phiến công tử nhanh chóng lấy ra một khối bạch ngọc từ trong tay áo, trên có khắc hình con bạch trạch
Đặt ngọc lên ngực, lập tức trên mặt Vân Phiến công tử xuất hiện thêm mấy phần hồng nhuận
Nguyên Môn, hộ mệnh chi ngọc
- Mau đi
Thôi trưởng lão thấy không ổn, chỉ huy mọi người rút lui
Dương Sở gầm lên:

- Giết, giết cho ta, đừng hòng chạy thoát một ai
Quanh người vô số ma tu lại một lần nữa xông lên, mở màn truy sát
Trương Mạc đứng tại chỗ, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn
Suýt chết rồi, thật sự suýt chết rồi
Cảm thấy hai chân có hơi mềm, ta phải từ từ đã
Trương Mạc vẫn có thể nghe thấy tiếng bàn tán của những ma tu khác đuổi theo ở đằng xa
- Các ngươi thấy chưa
Vừa rồi tông chủ động cũng không động
Hết chương 134

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.