Chương 1346: Một con chóChương 1346: Một con chó
Vì sao phải dậy sớm?
Chính nghĩa còn có thể đến muộn
Tại sao bản Tông chủ không thể ngủ thêm một canh giờ
—— Trích từ Chương 1577
(Nhật ký của ta) - Thiên Địa Vô Thượng Thánh Ma, Trương Ma Thần
..
Ban đêm, pháo hoa rực rỡ, tiếng reo hò vang vọng khắp trời đất
Rượu ngon thịt béo bày la Liệt, từng bàn tiệc lón trải dài từ trong thành ra đến ngoài thành
Trên đường phố còn có những gian hàng miền phí chiêu đãi bá tánh hân hoan
Khắp nơi đều hô vang "Trương Đại Tông chủ thánh minh
Ngoài đại điện, các vị nhân vật lớn đã an tọa, chia thành hai phe rõ rệt
Một bên là Tả Thu, Kiếp
Nhị, ..
Một bên là Kiếm Ngô, Linh Quan, ..
Dù là Lúc này, muốn họ nâng chén giảng hòa cũng là điều không tưởng
Có thể ngồi chung một bàn ăn, đã là nể mặt Trương Đại Tông chủ lắm rồi (tuyệt đối không có ý châm biểm nói Trương Tông chủ mặt lón)
Còn nữa..
Ma tu và tu sĩ Thần Cung tự nhiên cũng không ngồi chung, thậm chí còn phải cố tình kéo giãn khoảng cách
Thực ra, nhìn thấy đám người này có thể cùng tham gia yến tiệc mà không đánh nhau, đã đủ khiến Tả Thu, Kiếm Ngô bọn họ kinh ngạc lắm rồi
Cả thiên hạ, cũng chỉ có Trương Lão Bát mới làm được điều này
Trước kia, cho dù là người của Vô Cực Minh và U Uyên ngồi chung một chỗ, cũng không hài hòa như vậy
- Hừ, Trương Lão Bát bề ngoài có vẻ náo nhiệt, nhưng thực chất toàn là mìn, không biết ngày nào sẽ nổi
Tả Thu đưa mắt nhìn khắp hội trường, khẽ hừ một tiếng
Kiếp Nhị ở bên cạnh cũng gật đầu nói: - Đúng vậy, thủ hạ của Trương Lão Bát đủ loại người
Hắn ta thì cái gì cũng chơi, ai đến cũng thu nạp
Làm như vậy, trong thời gian ngắn, thế Lực của hắn ta quả thực rất lớn mạnh
Nhưng trên thực tế, đám người dưới trướng căn bản không cùng chí hướng
Có thể duy trì được hòa bình bề ngoài, chẳng qua là vì có uy danh của Trương Lão Bát trấn áp
Một khi nào đó Trương Lão Bát không còn, hoặc là có biến động gì đó
Thiên Thần Tông của hắn ta, e rằng sẽ lập tức trở mặt với Thần Cung
Tả Thu nói: - Không chỉ vậy
Bản thân Trương Lão Bát đè nén đám Ma tu này, không cho phép bọn chúng làm ác, đặt ra không ít quy củ
Lại còn tiến hành cải cách Thần Cung, đắc tội cũng không ít người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một khi Trương Lão Bát xảy ra chuyện, cả hai bên đều sẽ phản phệ hắn ta
Đến lúc đó, hắc hắc, e rằng cũng giống như pháo hoa này, phanh, nổ, nổ, nổ
Hai người như đã nhìn thấy kết cục của Trương Lão Bát, trên mặt lộ ra vài phần cười nhạo
Lúc này, bên cạnh bỗng nhiên truyền đến tiếng nói: - Thế nhưng, nếu Trương Lão Bát không xảy ra chuyện thì sao
Hãn ta cứ bình an vô sự mười năm, trăm năm, hai vị đại nhân cứ chờ hãn ta mười năm trăm năm sao
Nghe vậy, Tả Thu lập tức cau mày
Kẻ nào chán sống, nói ra lời xúi quẩy như vậy
Sao nào, bọn họ ngay cả nghĩ cũng không được nghĩ sao?
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quay đầu nhìn lại, Tả Thu nhận ra người tới
Trên mặt lộ ra vài phần kinh ngạc nói:
- Vân Phiến, ngươi còn chưa chết sao
Vân Phiến công tử cầm một bầu rượu, nhẹ nhàng rót đầy cho Tả Thu và Kiếp Nhị một ly rồi nói:
- Sắp rồi, nhưng việc còn chưa làm xong, ta còn chưa thể chết được
Kiếp Nhị nhìn chằm chằm Vân Phiến công tử, nói:
- Tân nhiệm Hư Nhật Thần sứ, Vân Phiến
Ngươi không phải đã đầu phục Trương Lão Bát rồi sao, sao lại chết được
Vân Phiến công tử cười nói: - Không còn cách nào, muốn thắng, chỉ có thể đầu phục
Tả Thu đại nhân, ước định năm đó của chúng ta còn hiệu lực không
Tả Thu nhìn Vân Phiến công tử, nói:
- Vậy thì phải xem ngươi rồi
Nhưng ta thấy ngươi không còn cơ hội nào nữa
Ngươi đã là người của Trương Lão Bát rồi, mời tránh xa ta ra
Vân Phiến công tử gật đầu, sắc mặt không đổi nói: - Cũng đúng, quả thực không còn cơ hội, ta đi đây, hai vị cứ từ từ dùng
Vân Phiến công tử khom người lui xuống
Kiếp Nhị lắc đầu nói:
- Sắp bị Trương Lão Bát thuần phục rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại người này, không đáng tin
Tả Thu ừ một tiếng, sau đó trực tiếp hất ly rượu Vân Phiến công tử rót cho mình xuống đất
Bên này, Vân Phiến công tử lại đi đến bên cạnh Kiếm Ngô và Linh Quan
Lần này, Kiếm Ngô và Linh Quan ngược lại uống rượu hắn ta rót, sau đó im lặng không nói, chỉ nhìn chăm chăm vào hãn ta
Rất lâu sau, Vân Phiến công tử cũng không nói gì, chỉ khom người rời ổi
Kiếm Ngô nhìn theo bóng lửng Vân Phiến công tử khuất xa, lúc này mới nói:
- Tên vừa rồi, giống như một con chói
Linh Quan nói:
- Không cần nói giống, chính là chó
Đáng tiếc, ta vốn tưởng rằng hắn ta sẽ là một con dao sắc bén
Hai người không nhìn Vân Phiến công tử nữa
Từ khoảnh khắc Vân Phiến công tử đầu phục Trương Lão Bát, trong mắt những nhân vật lớn hai bên, hắn ta đã hoàn toàn bị gạch tên
Ngoại trừ bản thân Vân Phiến công tử biết tại sao hắn ta phải đầu phục Trương Lão Bát
Những người khác chỉ coi hắn ta như đánh mất chí khí, từ người biến thành chó mà thôi
Vân Phiến công tử không giải thích, cũng không cần giải thích
Nhẫn
Nhẫn tự đầu thượng nhất bả đao, nhân đắc quá khứ thị anh hào
(*)
(*Trên đầu chữ Nhẫn có một cây đao, nhân qua được là anh hào
)