"Cần gì phải trói buộc mình, trên thế giới này đại hiệp có mấy người tốt chứ
Tống Thanh Từ lạnh nhạt nói
"Này, Tống công tử, lời này ta không đồng ý
Trên giang hồ, người được xưng là 'hiệp' đã làm rất nhiều chuyện tốt, sau khi được rất nhiều người tán thành, mới có được danh hiệu này
Phong Lễ Hòa cảm thấy Tống Thanh Từ có hiểu lầm gì đó với “đại hiệp” nên muốn thay đổi suy nghĩ của hắn
"Ừm
Tống Thanh Từ đáp lấy lệ trong tiếng thở dài nhẹ mang theo một tia châm chọc
Phong Lễ Hòa cảm thấy Tống Thanh Từ vẫn chưa hiểu, tiếp tục đưa ra ví dụ: "Ví dụ như minh chủ võ lâm hiện tại của chúng ta, cả trang chủ Vạn Hoa sơn trang
Năm năm trước, khi Dương Châu náo loạn, nếu không có Lục minh chủ và Lâm Phong của Vạn Hoa sơn trang xuất mã, không biết có bao nhiêu dân chúng sẽ chết đói, chết khát và bệnh dịch
Bọn họ có lòng hiệp nghĩa, quan tâm đến dân chúng, là tấm gương mà ai trong giới võ lâm cũng kính trọng.”
Tống Thanh Từ khẽ cười, không muốn trả lời Phong Lễ Hòa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phong Lễ Hòa cảm thấy không thoải mái
Hắn không thích thái độ đúng cũng được mà sai cũng được của Tống Thanh Từ, có chuyện thì phải nói chứ đừng cười lạnh
Nếu không đồng ý thì cứ phản bác là được, hai người cùng tranh luận thẳng thắn không phải tốt hơn sao
Phong Lễ Hòa hỏi, có phải Tống Thanh Từ có hiểu lầm gì với hiệp khách giang hồ hay không mà nghĩ bọn họ xấu như vậy
Có nhiều võ lâm đại hiệp làm chuyện tốt mà tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy
Diệp Xu nhìn Phong Lễ Hòa đang không ngừng lải nhải, vội vàng cười trừ, lên tiếng hòa giải, bảo họ nên đi rồi
Phong Lễ Hòa quá đơn thuần, không thông minh như nàng, không thể giảng đạo lý với loại người như Đại ma đầu
Nếu hắn vô lý, Phong Lễ Hòa có thể làm gì chứ
Hắn chỉ thích nhìn dáng vẻ mọi người bất lực khi muốn mà không thể giết hắn
Tiếp xúc với đại ma đầu lâu chẳng khác nào tự khiến mình tức giận
Diệp Xu lén nhỏ giọng khuyên Phong Lễ Hòa, rằng không phải ai cũng nghĩ như vậy
Phong Lễ Hòa mới ý thức được mình nói hơi nhiều, hắn ngượng ngùng nở nụ cười, lại nhìn Tống Thanh Từ
Phát hiện người này đúng là không nóng không lạnh
Dù vừa rồi hắn nói nhiều như vậy, còn lấy rất nhiều ví dụ giải thích nhưng tên thư sinh lại không hề nói câu nào
Phong Lễ Hòa tức giận thở dài, Tống Thanh Từ không có lòng tốt, có thể hắn cảm thấy cái gì cũng xấu xa
Phong Lễ Hòa lo lắng Diệp Xu kết giao bằng hữu với người như hắn sẽ gặp nguy hiểm
"Diệp cô nương, nói cho ta biết, đây là sự thật phải không?” Phong Lễ Hòa muốn biết Diệp Xu có suy nghĩ như vậy không
Lúc này, Tống Thanh Từ liếc xéo Diệp Xu
Bị hai vị tiền bối nhìn chằm chằm, Diệp Xu cảm thấy vô tội vì đột nhiên nằm trên súng, có chút không đành lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện này nhất định phải tranh luận đúng sai, quá ấu trĩ, các ngươi có biết nó ấu trĩ lắm không
Diệp Xu chắc chắn không thể đứng về phía Phong Lễ Hòa bởi sẽ đắc tội với đại ma đầu
Nàng cũng không thể hoàn toàn đứng về phía đại ma đầu rồi khiến Phong Lễ Hòa thất vọng, dù sao Phong Lễ Hòa cũng đã nhiệt tình giúp đỡ nàng rất nhiều
Nhưng nếu nàng vô tình nói linh tinh sẽ khiến cả hai thấy nàng không nghiêm túc
Quan trọng là đại ma đầu, hắn chắc chắn không thích người khác qua loa
Nếu hắn không hài lòng, hậu quả không thể tưởng tượng được
Diệp Xu vắt hết óc, tận dụng vốn từ ít ỏi của mình nói một câu nghe có vẻ tri thức
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Kẻ trộm móc câu thì bị trừng trị, kẻ trộm nước lại trở thành quốc vương, đối xử nhân nghĩa với dân chúng, được mọi người ca tụng
Vậy các ngươi nói xem, tên quốc vương này là người tốt hay xấu đây
Phong Lễ Hòa nhíu mày, bắt đầu cẩn thận suy nghĩ
Tống Thanh Từ khẽ nhếch khóe miệng, lạnh nhạt nói: "Chúng ta lên đường đi
“Được đấy!” Diệp Xu như được đại xá, lập tức kêu mọi người xuất phát