Zombie Nhỏ Sợ Hãi Xã Hội Bị Bắt Ra Cửa

Chương 19: NHÀ BẠN?





Một phút sau, đầu trọc ngoan cường bất khuất trèo lên, đặt đôi bàn tay run rẩy đầy máu lên cửa sổ: “Lão đại, tòa nhà này bị sao vậy...”
Chưa kịp nói xong đã bị nước từ trên trời rơi xuống cuốn đi lần hai
Thẩm Tu Trạch không xem nổi nữa, buông con zombie nhỏ ra, đi đến mở cửa sổ nhoài người ra ngoài, có chút cạn lời nói đầu trọc đang nằm trên mặt đất: “Cậu đi đâu mà dính đầy máu thế
Sao không đi cầu thang mà leo cửa sổ làm gì?”
Đầu trọc nằm trên mặt đất, nhìn chòng chọc tòa nhà, cho đến khi nghe được câu hỏi của Thẩm Tu Trạch, hắn mới khó hiểu hỏi: “Lão đại, tại sao tòa nhà này lại bị rỉ nước?”
Thẩm Tu Trạch quay đầu lại nhìn người khởi xướng, đối phương đã không thấy tăm hơi đâu, nhất định lại trốn vào trong tủ
“Em lần theo ký hiệu của anh để lại tìm tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi nhìn thấy vết cháy sém ở đây, em biết chắc chắn là anh, nhưng chết dở là em không biết anh ở tầng nào
Đi gõ từng nhà chắc tới mùa quýt mất.”
Đầu trọc đứng dậy khỏi mặt đất, vắt nước trên quần áo lại muốn trèo lên lần nữa
“Đi bằng cửa chính.” Thẩm Tu Trạch hét lớn
Đầu trọc rất nghe lời, lần này thay vì trèo cửa sổ lại đi lên cầu thang
Nhìn người đứng ngoài cửa ướt đẫm máu và nước, Thẩm Tu Trạch cau mày, đưa bao giày trên kệ cạnh cửa cho hắn: “Cởi áo khoác ra, bọc giày mới được vào.”
Hắn nhìn xuống chiếc áo khoác rách tả tơi dính đầy máu và tro đen của mình, còn bị ướt nhìn đúng có chút tàn tàn— cởi ra ném nó ra hành lang, rồi mang bọc giày vào, hỏi: “Lão đại, từ khi nào mà anh kỹ tính như vậy thế?”
“Tốt xấu gì cũng là nhà người khác, làm bẩn cũng không hay.”
“Lão đại, đây là nhà bạn anh à?” Đầu trọc nhìn còn khá trẻ, chỉ có cái tật khi nói chuyện luôn hếch cằm, ánh mắt vô tình mang theo chút xem thường, cộng thêm cái đầu trọc lóc làm người khác đánh giá như một tên côn đồ ngoài đường
“Vẫn chưa phải là bạn bè, nhưng khi tôi bị thương cậu ấy đã cứu tôi.” Thẩm Tu Trạch trực tiếp bỏ qua quá trình kèm mục đích cứu người của zombie nọ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu trọc nghe vậy, lập tức trừng mắt nổi giận chửi bới: “Anh vừa nhắc đến là em lại tức
Đám cháu chắt đó đúng là thứ xấu xa, lừa em ra ngoài không nói còn muốn đối phó với anh, cũng không biết căn cứ được như ngày hôm nay là do ai
Lão đại, ngày mai chúng ta đi nổ tung phát nát căn cứ đó đi.”
“Không cần, dù sao tôi cũng đã giết hết những người muốn giết tôi rồi
Với lại tôi muốn ra khỏi thành Sở Hi từ lâu rồi, bây giờ là thời điểm thích hợp vừa hay có thể đi.” Thẩm Tu Trạch kéo một cái ghế đến đưa cho đầu trọc, mình cũng ngồi xuống bên cạnh. - cá mặn thời @ vs TYT
“Đi
Đi đâu?” Đầu trọc có chút mờ mịt, hắn vẫn là lần đầu tiên biết lão đại có suy nghĩ muốn rời đi
“Đi về quê của tôi, thành Bạch Trạch.” Thẩm Tu Trạch ánh mắt kiên định, nếu không phải lần này đột nhiên xảy ra tận thế, có lẽ anh đã sớm quay về rồi
Đầu trọc không suy nghĩ gì nhiều: “Được thôi, nơi này chướng khí mù mịt, em cũng không có vướng bận gì, lão đại đi đâu em đi đó.”
Thẩm Tu Trạch biết tính cách của Từ Phóng, mặc dù nhìn không giống người tốt nhưng lại là người duy nhất trong căn cứ mà anh có thể hoàn toàn tin tưởng
“Một thân máu này của cậu là sao?” Thẩm Tu Trạch nhìn quần áo vẫn còn đang rỉ máu của hắn, đoán sau này nhìn thấy zombie nhỏ có lẽ sẽ dùng nước cuốn trôi người
Từ Phóng cười há há: “Mấy đứa nhóc đó lừa em đi gia cố tường phòng thủ nhưng thực chất là muốn giết em
Em nhân cơ hội đánh nhau với họ, rồi đào một cái hố lớn chôn họ luôn.”
Nhìn vẻ mặt hớn hở của hắn, xem ra những người đó chắc chắn ăn đủ quả đắng
Hai người đang nói chuyện, Tiểu Phúc từ phòng ngủ đi ra, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn đầu trọc, nhưng cũng không sủa hắn, có lẽ do nó không cảm nhận được uy hiếp từ đối phương
“Ùi ui, sao lại có chó ở đây?” Hai mắt Từ Phóng sáng lên, lập tức đưa tay về phía Tiểu Phúc:  “Ki ki ki, lại đây… lại đây.”
Tiểu Phúc liếc nhìn đôi tay trống trơn của người nọ, xoay mông lộc cộc chạy về phòng ngủ
“Ê…sao mày lại đi” Từ Phóng theo bản năng muốn đuổi theo nhưng lại bị Thẩm Tu Trạch ngăn lại
“Cậu khoan chạy lung tung, người ướt nhẹp chảy nước khắp nhà dơ, chờ tắm rửa sạch sẽ rồi lại đi chơi với chó sau.”
Thẩm Tu Trạch đi tới tủ vớt zombie nhỏ ra, sau đó đặt nó trước mặt Từ Phóng
Trong phòng còn có một người, zombie nhỏ mắc bệnh sợ hãi xã hội run bần bật, dưới ánh mắt tò mò nghiên cứu của đối phương, hai tay cậu vô thức nắm lấy góc áo của mình
“Đà mú, là một con zombie!” Từ Phóng nhìn chằm chằm cậu một hồi rồi hét lên
Zombie nhỏ giật mình, xoay người muốn chạy về tủ quần áo, nhưng Thẩm Tu Trạch đè vai cậu lại: “Nhìn xem, người cậu ta bẩn chưa kìa.”
Cảm giác như đang dỗ dành một đứa trẻ, ít nhất Từ Phóng chưa bao giờ nghe thấy lão đại dùng giọng điệu nhẹ nhàng như này nói chuyện cả, cứ cảm thấy ớn lạnh sống lưng
Hơn nữa hắn có bẩn chỗ nào, chỉ có chút máu, thời buổi bây giờ, trên người không có chút máu còn là đàn ông ư
Khi zombie nhỏ nghe thấy từ ‘bẩn’ lập tức ngẩng đầu lên nhìn đối phương
Một giây tiếp theo, một dòng nước cuốn lấy quanh Từ Phóng, khiến hắn quay mòng mòng vài phút sau dòng nước mới tách ra khỏi người Từ Phóng rồi lao vào nhà vệ sinh
Từ Phóng đầu óc choáng váng, mãi một lúc cũng lấy lại được thăng bằng đứng trên đất, ngơ ngác nhìn con zombie đang cúi đầu trước mặt
Tại sao cảm giác này lại quen thuộc đến vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như thể mình đã nhìn thấy nó ở đâu đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.