Đụ Đây không phải là máy giặt cửa trước sao (*Noted: Theo như nguyên tác nhân vật Từ Phóng kiểu miệng hơi văng tục, nên cá sẽ cố gắng dùng từ nào thích hợp nhoa…để bộc lộ tính cách của người này )
Này là đem hắn thành quần áo đi gặt rồi vắt khô Từ Phóng nổi khùng nhìn con zombie định lên tiếng mắng người thì thấy lão đại đứng phía sau nhìn mình chòng chọc kèm nụ cười lạnh như kiểu: Chú mày thử chửi một câu xem?
Từ Phóng: “Cám ơn.. cám ơn?”
Thẩm Tu Trạch gật gật đầu: “Được rồi, hiện tại cậu có thể đi dạo quanh nhà Chúng ta sẽ ở tạm đây trong vài ngày tới, cậu cẩn thận đừng có làm bẩn nhà người ta Chờ tôi tìm đủ vật tư rồi đi!”
“Lão đại, vị cứu tinh mà anh nói không phải là. con zombie này đâu nhỉ.” Dù sao trong nhà cũng không có người sống nào khác “Ừm, là cậu ấy đó!”
“Má ơi, zombie giờ có thể cứu người à Mà zombie này có dị năng còn là dị năng hệ thủy hiếm thấy nữa.” ánh mắt Từ Phóng rực lửa không giấu nổi sự tò mò nhìn Lâm An Thấy zombie nhỏ bị Từ Phóng nhìn đến cứng đờ cả người, Thẩm Tu Trạch lập tức vẫy tay ra hiệu cho Từ Phóng đi tìm con chó chơi cùng Từ Phóng là người vô tư, nếu không phải lúc nãy quá kinh ngạc khi nhìn thấy Lâm An, chắn chắn hắn đã đi chơi với chó lâu rồi Hắn sờ sờ cái đầu trọc của mình, lộ ra nụ cười dung tục: “khà khà khà, ki ki ki, chó ơi, tao tới đây!”
Sau đó hắn xoa tay chạy về phía phòng ngủ của Tiểu Phúc Thẩm Tu Trạch: ...tự dưng cảm thấy có lỗi với con chó Thừa dịp lúc này, Thẩm Tu Trạch đem zombie nhỏ ôm vào phòng ngủ kiểm tra bụng, sợ thiên thạch sẽ bị tiêu hóa Không thể trách sao anh lại căng thẳng như vậy, viên thiên thạch đó có thể nói là manh mối duy nhất dẫn đến ngày tận thế, thành Sở Hi phát triển mạnh công nông nghiệp, nhưng trình độ nghiên cứu khoa học và y tế lại bình bình, thậm chí còn không tìm ra được các nhà nghiên cứu khoa học nên việc nghiên cứu kỹ lưỡng viên thiên thạch này đơn giản là không thể [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng thành Bạch Trạch lại khác, nơi đó có hệ thống nghiên cứu y học lớn nhất cả nước, cho dù ngày tận thế đến, những nhà nghiên cứu khoa học còn lại cũng sẽ có đủ trình độ để tiến hành nghiên cứu Nếu thiên thạch bị tiêu hóa thì sẽ không còn chút hy vọng nào nữa Thẩm Tu Trạch đang bắt lấy zombie nhỏ đi kiểm tra, bên kia Tiểu Phúc cụp đuôi chạy trốn khỏi phòng ngủ của nó, theo sau là Từ Phương cười đến thô bỉ: “Chó nhỏ à, em muốn đi đâu Hôm nay em trốn không được.”
Giống như một tên lưu manh đang ghẹo con gái nhà lành Phòng ngủ của Từ Phóng đối diện với cửa phòng ngủ chính, lúc Từ Phóng đang đuổi con chó thì nhìn thấy lão đại trong phòng ngủ chính, lúc đầu chỉ tùy tiện liếc qua nhưng cái nhìn này khiến hắn sốc đến mức không còn tâm trí đâu mà đuổi theo chó nữa, ngây ngốc đứng đó Cái dụng cụ màu trắng trong tay lão đại, hắn từng nhìn thấy một lần, của một cặp vợ chồng trẻ nhà hàng xóm mua về, chuyên dùng để kiểm tra sự phát triển của thai nhi Thỉnh thoảng hắn thấy hai người nhìn màn hình xám cười ngốc nghếch [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thế nên trong nhận thức của hắn, tác dụng duy nhất của dụng cụ đó là để xem em bé trong bụng Này….chuyện gì đang xảy ra Khi hắn vắng mặt đã xảy ra chuyện gì ư Không đúng, zombie kia là đàn ông, tuyệt đối không phải như hắn nghĩ được Từ Phóng nhẹ giọng hỏi: “Lão đại, anh đang làm gì vậy?”
Từ lúc Từ Phóng đứng ở cửa, Thẩm Tu Trạch đã che bụng zombie nhỏ lại, khi nghe thấy đối phương hỏi, anh thản nhiên nói: “Trong bụng con zombie này có đồ của tôi, tôi nhìn xem nó có còn ở đó không?”
Thẩm Tu Trạch không nói cho ai biết suy đoán của mình dù sao cũng chỉ là suy đoán riêng của anh, có lẽ khi nghiên cứu sẽ phát hiện viên thiên thạch này không liên quan gì đến biến dị của con người, nó chỉ là một hòn đá bình thường mà thôi Hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, thà chờ đợi kết quả cuối cùng còn hơn Cái dm [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] - Đón đọc chương mới nhất tại app TYT
Từ Phóng há miệng cũng không biết nói gì Hóa ra zombie và con người cũng có thể ‘làm’ được (*ý là mần nhau nhá!)
Zombie có thể mang thai Dự khi nào là sinh Sinh ra là gì Nửa người nửa zombie Đứa bé sẽ được xếp vào người lai nhỉ Trong đầu hắn có rất nhiều câu hỏi hoang đường, đầu óc vốn không thông minh hoạt động quá công suất, cuối cùng tôi chỉ có khô khan phun ra một câu: “Em…em đóng cửa lại cho anh.”
Cửa phòng ngủ nhẹ nhàng đóng lại, sau đó đột nhiên mở ra, Từ Phóng duỗi ngón tay cái về phía Thẩm Tu Trạch: “Lão đại, anh thật trâu bò!”
Sau đó ‘rầm’ cửa đóng lại Thẩm Tu Trạch: “… Trong đầu cậu ta suốt ngày nghĩ bậy gì thế không biết?”
Thiên thạch trong bụng con zombie nhỏ vẫn còn đó, không hề thay đổi chút nào, nếu có thể giữ nguyên như thế này thì tốt quá, ít nhất khi đến thành Bạch Trạch thì có phẫu thuật lấy ra Bởi vì Lâm An hành động rất giống con người, nên trong tiềm thức của Thẩm Tu Trạch luôn coi cậu như một con người Zombie nhỏ vẫn rất sợ hãi, bị đè trên giường vẫn nhìn chằm chằm vào tủ quần áo, như muốn chui vào Bên ngoài vang lên tiếng ‘lộc cộc, đó là tiếng móng vuốt Tiểu Phúc chạm đất lúc chạy trốn, còn có tiếng cười tục tĩu tiếng của Từ Phóng, nghe vô cùng sống động Thẩm Tu Trạch: ...Anh biết Từ Phóng thích chó mèo thích những động vật lông xù nhưng không ngờ là thích đến vậy, có chút hơi lố “Lão đại, anh mau qua coi, ở đây có phòng bí mật nè!” Từ Phóng đột nhiên la lên cùng với tiếng chó sủa dồn dập Thẩm Tu Trạch lập tức đi ra ngoài Phòng bí mật Tại sao lại có phòng bí mật ở đây?