Trong phòng của Tiểu Phúc, trên bức tường trong cùng có một cánh Trước cánh cửa ẩn, có một đống lớn túi thức ăn cho chó và hộp giấy xếp ngay ngắn, gần như che kín nửa cánh cửa, nhìn sơ qua sẽ không ai phát hiện Khi Tiểu Phúc bỏ chạy, nó cố gắng nhảy qua túi thức ăn cho chó xếp sẵn nhưng không thành công, thay vào đó làm đổ thùng giấy —Tề Phóng mới phát hiện ra cánh cửa Lúc gọi Thẩm Tu Trạch, hắn đã đẩy cánh cửa bước vào Sau khi đi qua cánh cửa còn có một phòng ngủ Vậy ra đây không phải là căn phòng bí mật, nó chỉ thông với nhà bên cạnh thôi Phòng ngủ này chỉ được trang trí sàn và tường, không có bất kỳ đồ nội thất nào, bên trong có rất nhiều hộp các tông được xếp ngay ngắn Các thùng giấy chưa được bung ra, hơn nữa từ hình đầu chó được in trên bao bì bên ngoài thì rõ ràng đó là thức ăn cho chó “Vãi chưởng Zombie này trước là người bán thức ăn cho chó?”
Từ Phóng mở to mắt nhìn hộp các tông chiếm hết nửa phòng ngủ, hắn thử mở thùng giấy ra thì phát hiện bên trong có đồ ăn nhẹ cho chó “Thịt bò khô!”
“Xúc xích giăm bông!”
“Nhiều loại đồ đông khô!”
(*Noted: Tác giả dùng từ 冻干 : có nghĩa là vừa đông lạnh vừa sấy khô Tui quất đông khô hén)
“Phô mai!”
Tiểu Phúc cũng đi vào, nó biết đây là đồ ăn của mình, bởi vì nó đã nhìn chủ nhân từ hành lang bên ngoài mang những thứ này vào Sáu tháng qua, Tiểu Phúc toàn ăn thức ăn cho chó trong phòng ngủ, trong phòng có hơn chục bịch thức ăn cho chó nặng 10kg, đến giờ vẫn chưa ăn hết, mà ở trong này ngoài mấy thùng thức ăn cho chó còn có rất nhiều đồ ăn vặt Nó đã nửa năm không ăn đồ ăn vặt, trước đây Lâm An thỉnh thoảng lấy ra trộn với thức ăn cho chó để cho nó ăn, bây giờ chủ nhân đã trở thành zombie, chỉ có thể máy móc đổ thức ăn cho nó Ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn vặt, Tiểu Phúc lập tức đặt hai chân trước lên thùng giấy Tề Phóng mở ra, nó không bao giờ tự mình lấy đồ ăn mà chỉ đợi chủ cho ăn Chỉ là bây giờ, chủ nhân vẫn còn ở trong tủ Từ Phóng đi tới cũng chưa ăn gì, hắn mở một túi thịt khô ăn thử một miếng còn không quên đút cho con chó bên cạnh một miếng. - Cá mặn thời @ vs TYT
“Há há, cũng ngon.” Tề Phóng không kén chọn, trước tận thế hắn sẽ không bao giờ tranh giành thức ăn với chó Nhưng bây giờ đang thời kỳ tận thế, thêm nữa cả ngày hôm nay hắn chưa có gì lót bụng, trên đường đến đây có ghé vào siêu thị tìm chút đồ ăn nhưng mà chả có gì, giờ đừng nói thức ăn cho chó, ngay cả bánh hư rơi xuống đất hắn cũng không ngại cầm lên ăn Tiểu Phúc miệng nhai thịt bò khô, ánh mắt lại dán chặt vào Từ Phương, cái người xấu xa này đang ăn đồ của nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ăn xong thịt khô muốn sủa gâu gâu với Tề Phóng — một miếng pho mát khác được nhét vào miệng nó, đương nhiên Tề Phóng cũng xơi ké một miếng Aaa người xấu, không được ăn phô mát của nó!! Ăn xong pho mát, lại muốn sủa — thêm một phô mát đông khô nhét vào miệng Cũng không cho ăn đồ đông khô của nó Ồ…đồ đông khô ngon ghê!!!
Lúc Thẩm Tu Trạch đi vào thấy một người một chó đang ăn thức ăn cho chó ngon lành, khóe miệng giật giật: “Hôm nay cậu chưa ăn à?”
Từ Phóng vừa ăn vừa đút cho chó: “Em đã một ngày chưa ăn gì rồi, sáng sớm mấy đứa cháu đó đã lừa em ra ngoài, có lẽ chúng nghĩ em sắp chết, không muốn lãng phí đồ ăn nên vừa ra ngoài đã tấn công [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Năm người bao vây em nếu không phải anh dặn từ trước, có lẽ em đã đi gặp ông bà rồi Sau đó em đi ngoài tìm anh, mấy cái siêu thị cửa hàng dọc đường đi không tìm được gì có thể nhét bụng cả.”
“Lão đại, anh muốn ăn không?”
Thẩm Tu Trạch lắc đầu, trước khi bị hơn ba mươi dị năng giả bao vây tấn công, anh đã mang theo lương thực, hôm nay cố ý ra ngoài tìm lại nhưng đáng tiếc lúc đánh nhau đều bị nát hết, chỉ tìm lại được một chút đủ cho một mình ăn Xem ra trước khi rời đi cần phải tìm một ít đồ ăn, mặc dù trong tự nhiên có rất nhiều động – thực vật có thể ăn được, nhưng không có gì đảm bảo rằng có thể tìm thấy chúng mỗi ngày Có một số nơi cỏ không mọc, hay ở sa mạc sông băng, nếu gặp phải những nơi này không có lương thực dự trữ đừng hòng sống sót ra được Thẩm Tu Trạch từ trong phòng ngủ đi ra, phát hiện nhà này trang trí giống hệt như trong nhà của zombie nhỏ, phòng ngủ đối diện cũng chất đầy hộp giấy, phòng khách phòng ăn cũng sửa thành một thư viện nhỏ.
Tủ sách bằng gỗ nguyên khối màu đỏ đậm chiếm toàn bộ bức tường của phòng khách, phòng ăn, hai dãy tủ sách hai mặt đặt ở giữa Trên cửa kính ngoài tủ sách phủ một lớp bụi bẩn, hiển nhiên nửa zombie nhỏ không qua đây Thẩm Tu Trạch mở ra cánh cửa tủ ra 《Bách khoa toàn thư về sinh vật hoang dã》
《Giám định thực vật hoang dã》
《Một ngàn cây thường gặp trong môi trường hoang dã》
……
Đều là sách viết về tự nhiên hoang dã, các tủ sách khác về cơ bản đều vậy Thân là một nhà thám hiểm hoang dã, Thẩm Tu Trạch đã đọc qua một ít những cuốn sách này, nhưng ở đây có gần hàng nghìn cuốn, thậm chí có một số đầu sách hiếm trên thị trường, có thể sưu tập được nhiều như vậy, thực sự rất đáng kinh ngạc Lấy ngẫu nhiên một cuốn sách, Thẩm Tu Trạch lật ra thấy bên trong đều có dán giấy ghi chú, mỗi trang đều sạch sẽ, nhưng ghi chú lại dày đặc, qua nét chữ tựa hồ có thể tưởng tượng ra bộ dạng nghiêm túc đọc sách của đối phương Hơn nữa không chỉ có cuốn này mà hầu như mỗi cuốn sách đều có dòng chữ viết tay giống nhau, nói cách khác, zombie nhỏ có thể đọc qua hết sách ở đây “Lão đại, mau lại đây!” Tề Phóng la to Thẩm Tu Trạch nhìn một lát, gấp sách lại, đóng kín tủ đi ra “Nhìn xem đây là cái gì nè!” Tề Phóng đứng ở một phòng ngủ khác, miệng gặm miếng thịt bò khô, hưng phấn chờ Thẩm Tu Trạch nhìn xem bên trong thùng đựng cái gì Tề Phóng cũng không ngồi yên, vài phút đã mở được mấy thùng.