Zombie Nhỏ Sợ Hãi Xã Hội Bị Bắt Ra Cửa

Chương 22: CHÀNG TIÊN ỐC





Những thùng giấy này bên ngoài không có ghi chú gì, nhìn cũng không giống thức ăn cho chó, Thẩm Tu Trạch đi tới, nhìn thấy thứ bên trong thùng nhướng mày
Trong thùng là hủ đồ ăn đóng hộp đủ các loại, không phải dành cho chó mà là thức ăn thường được những nhà thám hiểm nơi hoang dã mang theo
Trong thùng giấy khác, đa số là những thứ dụng cụ để các nhà thám hiểm dùng
Lều, túi ngủ, ba lô, dụng cụ nấu ăn, thuốc, bộ sơ cứu, dây thừng, đèn pin, gậy huỳnh quang, la bàn, dao, dụng cụ tạo lửa, ống nhòm, thực phẩm nén, thịt hộp và các đồ lặt vặt khác
Ngoại trừ lều bạt, túi ngủ, dụng cụ nấu ăn đều là mấy bộ, mỗi loại ít nhất có một thùng, thuốc và thực phẩm nén nhiều nhất, hơn chục thùng
Quá đầy đủ, nhiêu đây có thể mở ngay một cửa hàng bán vật tư thám hiểm
- Cá mặn thời @ vs TYT
Tề Phóng nhìn đến cứng lưỡi: “Zombie đó định làm gì vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không những xây phòng bí mật mà còn tích trữ thức ăn cho chó, vật dụng thiết yếu cho sinh tồn ngoài tự nhiên
Má ơi
Thật tuyệt vời.”
Thẩm Tu Trạch cũng không biết, dù sao zombie nhỏ đó nhìn cũng không giống nhà thám hiểm, mà kể cả là nhà thám hiểm cũng không ai có khả năng tích trữ nhiều đồ như vậy
Mấy năm trước, ở thành Sở Hi có trào lưu khám phá nơi hoang dã, khi đó các loại thiết bị dùng trong nơi hoang dã đều rất hot, tuy nhiên, vì có quá nhiều người biến mất hoặc chết nên phong trào này dần dần biến mất

Tất cả những thứ đó bán chậm lại, một hai thứ thì còn dễ tìm chứ tìm đủ hết không hề dễ
Đặc biệt khi tận thế ập đến, nhiều người khi trốn khỏi thành Sở Hi đã cướp thêm một lượt, khiến những thứ này càng khó tìm được hơn
Vì vậy, những thứ này chắc chắn đã được mua, đặt ở đây trước tận thế
“Lão đại, có khi nào cậu ta biết tận thế sắp đến nên mới thu thập nhiều vật tư như vậy để rời khỏi thành Sở Hi nhưng không ngờ mình lại biến thành zombie không?” Trí tượng của Tề Phóng bay xa
Không có dấu hiệu nào cho chuyện này, ai nấy đều trở tay không kịp làm gì có chuyện đoán trước được
“Có lẽ zombie kia cũng là một nhà thám hiểm
Chắc là định đi  nên mới tích trữ đủ thức ăn cho chó ở nhà, nhưng đến cuối cùng lại biến thành zombie không rời đi được?” Tề Phóng vẫn đang suy đoán
Thẩm Tu Trạch nói: “Người đi tới vùng hoang dã không nhất định là nhà thám hiểm.” 
Những nơi bên ngoài nơi ở của con người được gọi là tự nhiên hoang dã, nó chiếm 95% diện tích, có vô số động thực vật chưa được khám phá, những cảnh quan độc đáo và di tích do con người cổ đại để lại
Bởi vì quá nguy hiểm, một số chuyên gia, học giả chuyên nghiên cứu hệ động thực vật hoang dã, hay những nhà sử học sẽ tìm kiếm những nhà thám hiểm mạnh mẽ đi cùng họ làm bạn đồng hành. 
Nhưng điều khiến Thẩm Tu Trạch khó hiểu tại sao hầu như tất cả ghi chép trong sách đều có viết một câu trên cùng
【Mình muốn đi tới vùng tự nhiên hoang dã.】
Có tờ ghi chú thậm chí còn viết câu này ở mặt sau, chữ viết đè rất mạnh, như thể câu này đối với người viết rất quan trọng
Muốn đi
Điều đó có nghĩa là chưa có thời gian để đi
Khu vực xung quanh thành Sở Hi không có gì nguy hiểm, thậm chí khí hậu cũng rất thích hợp, nghiên cứu rất dễ dàng, tại sao zombie này đã chuẩn bị nhiều như vậy mà vẫn chưa đi
Thời cơ còn chưa đến
Hay đang bị mắc kẹt bởi ở đâu đó
Không ngờ sau khi được một zombie kỳ lạ cứu về, lại phát hiện đối phương có nhiều bí mật như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
*** 
Ban ngày hai người đã trải qua một trận chiến sinh tử khốc liệt, Thẩm Tu Trạch còn đánh một trận với tang thi, nhìn qua hai người vẫn còn sức tung tăng nhảy nhót nhưng thực ra trên người đều bị thương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ cũng đã muộn lắm rồi, hai người cuối cùng ngủ ở phòng khách, mỗi người một ghế sô pha, dù sao đối với bọn họ mà nói, ngủ ở đâu cũng được
Nửa đêm, Từ Phóng ngủ say, ngáy to ầm trời
Thẩm Tu Trạch hô hấp đều đều, tựa hồ đang ngủ say
Đột nhiên, anh mở mắt ra nhìn về phía phòng ngủ, rồi lại nhắm mắt lại
Tủ quần áo trong phòng ngủ được cẩn thận mở ra, một cái đầu lặng lẽ thò ra, đợi một lúc, xác định không có ai chú ý, cậu mới từ trong đi ra
Nghe tiếng ngáy phát ra từ phòng khách, Lâm An chậm rãi chớp mắt, hai tay nắm lấy góc quần áo, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy cánh cửa phòng ẩn đối diện đang mở, Lâm An nghiêng đầu nhìn nhìn, sau đó đi vào.
Đi vào liền phát hiện bên trong đều là bụi
Lâm An: Bắt đầu khó chịu
Lâm An nhẹ nhàng đi qua hai người đang ngủ để chuẩn bị dọn dẹp, mặc dù ở nhà mình nhưng cậu lại lén lút cẩn thận như một tên trộm
Tề Phóng đang ngáy, đột nhiên xoay người — ngã khỏi ghế sô pha
Lâm An giật mình, xịt keo cứng ngắt, không dám cử động
Kết quả là Tề Phóng vẫn không tỉnh dậy, nằm trên mặt đất, ngủ tiếp
Zombie nhỏ rón ra rón rén đi lấy giẻ lau với cây lau nhà rồi rón rén đi sang nhà bên cạnh
Sáng sớm hôm sau, Tề Phóng tỉnh dậy thấy căn nhà bên cạch sạch toanh, hét ầm lên: “Lão đại, sao nơi này lại sạch sẽ như vậy?”
Thẩm Tu Trạch tùy ý nói: “Có lẽ có chàng tiên ốc .”
(*Noted: chế lại của nàng tiên ốc/ cô gái ốc sên nha!)
Tề Phóng: ...Thật đáng sợ khi lão đại cũng biết nói đùa.
“Nhất định là zombie kia dọn dẹp rồi
Dù sao cũng chỉ có mình cậu ta có dị năng hệ thủy.” Tề Phóng sải bước đến tủ quần áo trong phòng ngủ, mở ra, nhìn đám zombie đang bên trong, thân thiết gọi: “An ca, sao anh cứ trốn trong tủ hoài vậy, đừng trốn nữa, chúng ta ra ngoài cùng vuốt lông chó đi!”
Thẩm Tu Trạch ngừng chỉnh tay áo: “Cậu gọi cậu ta là gì?”
“An ca, anh ấy không phải tên Lâm An sao?”
(*noted: Đầu trọc từ lúc thấy công siêu âm nên mặc định Lâm An có một chân với Thẩm Tu Trạch, thêm nữa là đầu trọc ngưỡng mộ dị năng của Lâm An
Nên mới gọi là anh nha!)
Thẩm Tu Trạch: “Làm sao cậu biết tên của cậu ấy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.