Phản ứng đầu tiên của Thẩm Tu Trạch là Tề Phóng biết cậu ấy từ trước Kết quả, đầu trọc mở tủ đầu giường ra nói: “Em vừa nhìn thấy, căn cước của anh ấy đây nè, bên trong có giấy chứng nhận nuôi chó Con chó này tên là Tiểu Phúc, Lâm Tiểu Phúc, há há, đúng như tên gọi, con chó này quả thực là một con chó rất may mắn, trong sáu tháng qua, tất cả những người em gặp đều ngày càng gầy đi, chỉ có Tiểu Phúc thì càng ngày càng béo, thôi nà!”
Trọng điểm của Tề Phóng toàn vào con chó Thẩm Tu Trạch: “...”
Sau khi Thẩm Tu Trạch bị zombie nhỏ kéo về nhà, anh suốt ngày bận rộn, đương nhiên không thể biết được tên của zombie đã cứu mình Bước vào phòng ngủ, lấy căn cước từ từ Tề Phóng, nhìn cẩn thận Căn cước là bản mới đổi cách đây một năm, chàng trai trẻ trong ảnh có đường nét thanh tú nhưng nước da trắng xanh, đôi mắt hơi cụp xuống, khóe miệng mím lại, vẻ mặt hơi tối tăm u sầu, như thể bị ép chụp hình Tuổi tác của Lâm An khiến anh ngạc nhiên nhất, dù sao nhìn vẻ ngoài anh đoán đối phương chắc vừa thành niên nhưng ai ngờ trên căn cước đã được hai mươi ba, nhỏ hơn anh hai tuổi Mặt còn non hơn Từ Phóng, đừng nhìn Từ Phóng dáng vẻ này tưởng lớn thật ra chỉ mới hai mươi hai tuổi, gọi zombie khóc nhè một tiếng ca, quả không sai “Lâm An.” Thẩm Tu Trạch nhẹ nhàng đọc ra tên của zombie nhỏ Lúc này Lâm An đang ngồi xổm trong tủ, hai người đàn ông cao lớn đang đứng ở ngoài cửa tủ đang mở, đầu trọc cười bảo cậu ra ngoài chơi cùng, người còn lại mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào căn cước, ánh mắt cũng không tốt chút nào, dù sao thì trông cũng không phải giống người tốt lắm Hai người chặn cửa tủ, cho nên cho dù zombie nhỏ muốn chạy cũng không có chỗ chạy
Chỉ có thể ngồi xổm run lẩy bẩy Tiểu Phúc lúc này đang ăn thức ăn cho chó, Từ Phóng buổi sáng đã đổ đầy thức ăn kèm đồ ăn vặt vào tô chó, Tiểu Phúc đã sớm quên mất mối thù giành thức ăn ngày hôm qua, vui vẻ lắc đuôi ăn, hoàn toàn không hề hay biết chủ nhân mình đang trong tình trạng dầu sôi lửa bỏng Đột nhiên, zombie nhỏ nghe thấy một từ quen thuộc Ngày đầu tiên biến thành zombie, đau đầu như búa bổ, bất kể ông chủ ngoài cửa có nói gì cậu nghe cũng không hiểu, chỉ cảm thấy giọng nói đó khiến cậu chán ghét lẫn sợ hãi Nhưng bây giờ, khi nghe đến tên mình, zombie nhỏ run rẩy nhanh chóng liếc nhìn Thẩm Tu Trạch, rồi lại tiếp tục cúi đầu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Động tác rất nhỏ nhưng bị Thẩm Tu Trạch bắt được “Lâm An?” anh nghi ngờ mình nhìn lầm, lại gọi thêm lần nữa Con zombie nhỏ động một chút “Lâm An.”
Zombie nào đó lại động một chút nữa “Ôi đệch!
“Mẹ kiếp Anh ấy có thể hiểu được!” Từ Phóng tay run rẩy chỉ vào Lâm An, mặc dù đêm qua hắn bị một zombie xem mình như quần áo mà giặt nhưng mà hắn cảm thấy zombie có dị năng này có chút kỳ quái Chỉ cần lão đại thích thì là được, đối với hắn zombie hay người đều không quan trọng, nhưng zombie nào có thể hiểu được lời nói của con người Đây vẫn là zombie sao Hay là một loại biến chủng mới “An ca!” ánh mắt Từ Phóng rực lửa, tự nhiên như ruồi đưa tay kéo zombie ra, quan sát xem thử zombie này sao lại hiểu được tiếng người Kết quả bất ngờ bị nước bắn tung tóe Thẩm Tu Trạch cảm giác được có gì đó không đúng, lập tức tránh ra, chỉ có đầu trọc bị tưới đầy mặt Lượng nước tuy không lớn nhưng lại thành công khiến đầu trọc rút tay lại, hậm hực nhìn Lâm An, kiểu ‘uổng công tôi xem cậu như đại ca mà cậu lại dội nước vào mặt tôi’
Sau đó, hai người thử lại hồi lâu, phát hiện đối phương chỉ có chút phản ứng với tên của mình, đối với những từ khác thì không, ngay cả tên của Tiểu Phúc cũng không thu hút được sự chú ý của Lâm An - Cá mặn thời @ vs TYT
Từ Phóng khó hiểu sờ sờ cái đầu trọc lóc của mình: “Lão đại, anh nói xem Lâm An có phải là zombie không Sao em thấy không giống với tang thi bên ngoài.”
Thẩm Tu Trạch không hiểu, dù sao trong giây phút anh tỉnh lại thì zombie nhỏ này đang định ăn thịt anh, nhưng xét theo hành vi của cậu ta từ hôm qua đến giờ, người này như vẫn còn lưu lại một tia nhân tính và một chút ký ức.
Ngoài ra còn có một khả năng khác là thiên thạch đã làm cậu ta biến đổi, nếu vậy, liệu cuối cùng zombie này có… lấy lại được thần trí không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nghĩ tới đây, nhịp tim Thẩm Tu Trạch đập nhanh hơn một chút Nếu được như vậy có nghĩa viên thiên thạch kia chính là chìa khóa để kết thúc tận thế Đêm hôm đó sao băng kéo dài suốt đêm, nhất định có không ít thiên thạch rơi xuống, xem ra trên đường đến thành Bạch Trạch, anh nên chú ý quan sát xem có thể tìm thêm được vài viên không Hai người bọn họ dự định mấy ngày tới sẽ ra ngoài tìm kiếm vật tư, tận thế nửa năm rồi, vật tư ở hầu hết các nơi đều bị cướp sạch, nơi duy nhất có thể bảo quản vật tư chỉ có thể ở trong Trung tâm thành phố Bởi vì ở đó có nhiều tang thi nhất nên hầu hết mọi người đều đi đường vòng, không bao giờ vào đó để tìm kiếm cái chết cả “Tiểu Phúc có muốn ra ngoài chơi không Nhưng mà tao không đưa mày đi được đâu, cái bộ này của mày ra ngoài không đủ cho mấy má tang thi kia nhét kẽ răng nữa.” Từ Phóng ngồi xổm ở cửa nói chuyện với Tiểu Phúc, đúng là hắn ngo ngoe rụt rịch muốn dắt chó ra ngoài nhưng lần này bọn họ đi đến chỗ tập trung nhiều tang thi, mang theo một con chó béo chẳng khác nào đưa thức ăn cho đám tang thi cả Tiểu Phúc nhanh quên thù, hôm nay lại vẫy đuôi tìm Từ Phóng chơi Nó nghe thấy mấy chữ ‘đi chơi, ra ngoài’ liền chạy về phòng ngủ của mình ngậm một sợi dây dắt chó đi ra Ông chủ cửa hàng bán đồ dùng cho thú cưng không chỉ bán thức ăn cho chó mà còn bán nhiều loại đồ chơi, dây xích, ổ chó, v.v Tiểu Phúc có nhiều dây dắt và đồ chơi, tất cả đều được đặt trong phòng ngủ của nó Miệng ngậm một sợi dây màu đỏ, Tiểu Phúc phe phẩy cái đuôi nhìn về phía Từ Phóng, đôi mắt đen to tròn nhìn nhìn Từ Phóng sau khi bị nhìn chằm chằm hai giây đã buông tay đầu hàng, hắn buộc dây vào con chó rồi hét lên với Thẩm Tu Trạch — vẫn đang nghiên cứu zombie: “Lão đại, em dắt chó đi dạo một vòng trong khu, đi nhanh thôi, chờ về rồi chúng ta đi.”
Thẩm Tu Trạch vẫn đang cố gắng câu thông với Lâm An, nhưng ai kia dành phần lớn thời gian ngồi xổm trong tủ cúi đầu phát ngốc, câu thông không hề có tiến triển Nghe Từ Phóng nói, anh khẽ cau mày: “Chờ về sẽ dắt chó đi dạo sau Bây giờ chúng ta phải đi.”
Từ Phóng rất nghe lời Thẩm Tu Trạch, chỉ có thể bỏ cuộc: “Tiểu Phúc, buổi tối chúng ta lại ra ngoài chơi nhé.”
Không dám nhìn vào đôi mắt long lanh của Tiểu Phúc, Từ Phóng và Thẩm Tu Trạch thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng đi ra ngoài [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tiểu Phúc ngồi xổm ở cửa một lúc, đuôi cụp xuống, mất mát tìm kiếm chủ nhân Cửa tủ mở rộng, Tiểu Phúc nhìn chủ nhân đang ngồi xổm trong góc, chạy về phòng ngủ lấy ra một quả bóng Sáu tháng qua, mỗi lần Tiểu Phúc buồn chán ở trong nhà, trong miệng ngậm một món đồ chơi đi tìm chủ nhân chơi, nhưng Lâm An —biến thành zombie, lại không hiểu Khi nhìn thấy món đồ chơi trong miệng con chó, phản ứng đầu tiên của cậu là rửa sạch sau đó đặt lại vị trí cũ Có lẽ buổi sáng chơi với Từ Phóng khiến nó nhớ ra khoảng thời gian chơi trước kia với chủ nhân, Tiểu Phúc lại ngậm bóng ra ngoài Vừa thả ra, quả bóng xanh nảy lên trên mặt đất rồi lăn vào tường.