Đội kéo hàng phía sau dần dần đến gần, Lâm An ngơ ngác nhìn bóng lưng hai người phía trước, sau đó nhìn về phía nhìn về xe đẩy trong tay, lại thử một chút, vẫn là đẩy không nổi Mặc dù vẻ mặt không thay đổi, nhưng zombie nhỏ đã lặng lẽ cúi đầu xuống Bỗng nhiên, chiếc xe đẩy nhỏ trong tay di chuyển.
Thẩm Tu Trạch không xoay người, một tay đẩy xe của mình, tay kia đưa ra sau nắm lấy chiếc xe trong tay Lâm An kéo về phía trước, nhẹ nhàng liền đi lên Lâm An ngược lại là bị người kéo Tay nắm chặt tay vịn xe đẩy, tiếp tục đi theo người phía trước Thấy chủ nhân cuối cùng cũng bắt đầu đi, Tiểu Phúc mới tiếp tục đi về phía trước Mấy người đẩy xe đi ra, phát hiện người đàn ông được cứu lúc trước đang ngồi trên mặt đất trước xe bọn họ gào khóc, Từ Phóng cảm thấy cảnh tượng này rất quen thuộc Sao lại giống tới ăn vạ “Mọi người trở lại rồi, tôi tới hức hức..cảm hức hức…ơn…” Người nọ vừa khóc vừa nói nghe không ra là đang nói cái gì Từ Phóng: “.. Rốt cuộc ông muốn nói hay muốn khóc Người nọ lau nước mắt, đôi mắt trên khuôn mặt mập mạp sưng tới mức đến sắp không nhìn thấy “Cám ơn, mọi người, tôi là Âu Dương Đông.” Người đàn ông nức nở nói Từ Phóng ngạc nhiên: “Là họ kép (*Họ phức/ kép复姓: người mang họ này thường xuất xứ từ tầng lớp quý tộc, tước hiệu, nghề nghiệp, địa danh hoặc được đặt vì một lý do nào đó Họ Âu nằm trong danh sách họ đó.)
“Không phải, tôi, họ Âu.”
Từ Phóng:..... Được rồi “Nhìn vết máu trên áo ba lỗ màu trắng của người này, Thẩm Tu Trạch híp híp mắt: “Cậu giết hết người trên đó Người nọ lau nước mắt gật đầu Từ Phóng nhìn bộ dáng thương tâm của đối phương thật sự rất tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng trông thảm như như vậy, lại không tiện hỏi ra miệng “Tang… tang thi!” Âu Dương Đông vừa rồi khóc quá nhập tâm, không thấy một đám tang thi đã tới gần bọn họ, đại đội kéo hàng cũng đã đi tới trước mặt, hắn mới khiếp sợ chỉ vào tang thi la to Đám tang thi nắm tay đẩy xe rốt cục đem hàng hóa kéo tới mục tiêu, lúc này cả đám đang nhe răng chảy nước miếng nhìn thức ăn Mà Lâm An ở bên cạnh bao mình kín mít, hơn nữa còn yên tĩnh trốn ở phía sau xe, Âu Dương Đông căn bản không nhìn ra cậu cũng là một con tang thi “À, đây là chúng tôi bắt nó tới kéo vật tư.” Từ Phóng nhanh chóng dỡ hàng, đồng thời chuyển những vật tư này ra sau xe Mà đám tang thi kia bị ông chủ lòng dạ hiểm độc tá ma giết lừa, toàn bộ bị chết cháy (*Tá ma giết lừa 卸磨杀驴 đây là thành ngữ trung quốc chỉ việc giết lừa sau khi dùng sức nó để chở cối xay hoặc hàng hóa/ Nôm na là dùng xong giết)
Người nọ trợn mắt há hốc mồm nhìn, đây là lần đầu tiên thấy người hung tàn như vậy, bình thường ai nấy thấy tang thi đều co giò bỏ chạy, thế mà ba người này còn lợi dụng tang thi đến kéo vật tư “Cậu và người trên đó xảy ra chuyện gì vậy?” Thẩm Tu Trạch hỏi Từ Phóng ngại hỏi, hắn chưa bao giờ bận tâm đến những chuyện này [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Âu Dương Đông vừa ngừng khóc nghe anh hỏi lại bắt đầu rơi nước mắt, bất quá hắn khóc thì khóc, vẫn là nghẹn ngào kể ra chuyện của mình. - Cá mặn thời @ vs TYT
Cha mẹ hắn ở trong tiểu khu này, chỗ hắn ở cách nơi này rất xa, chỉ có cuối tuần mới có thể trở về, ngày tận thế hắn vừa vặn ở bên ngoài, phát hiện có vấn đề liền muốn chạy về nhà, kết quả dọc theo đường đi tang thi quá nhiều, xung quanh người chạy trối chết rất nhiều, căn bản không có cách nào về Nhưng những ngày đầu tận thế mấy điện thoại di động còn có thể dùng, hắn gọi điện thoại về, nghe mẹ nói bà không có biến thành tang thi chỉ có cha đi trực đêm còn chưa về nhà Bởi vì nhà cha mẹ ở trung tâm thành phố, cho nên bà còn thu lưu một số người trẻ tuổi đi dạo phố gặp phải tang thi Mấy người trẻ đó đối xử với bà rất tốt, bà còn bảo hắn không cần lo lắng, chờ bên ngoài không tang thi thì về, nhất định phải trốn cho kĩ Mà cha hắn không tiếp điện thoại, Âu Dương Đông không ngừng tìm kiếm bố đồng thời cố gắng tìm cách về nhà Nhưng trung tâm thành phố là một trong những nơi có nhiều tang thi nhất trong thành phố Sở Hi, hắn không thể một mình đối phó với nhiều tang thi như vậy, sau đó hắn đi đến căn cứ, muốn tìm một số người đi cùng, nhưng không có ai sẵn sàng đi.
Dị năng của hắn chỉ có thể làm cho hạt giống nảy mầm, tác dụng không lớn, không lấy ra được thù lao phong phú để những dị năng giả khác mạo hiểm với mình Cuối cùng chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp, sau khi toàn thành mất điện, điện thoại cũng không gọi được Âu Dương Đông đã thử qua rất nhiều cách, ví dụ bôi máu tang thi lên người, bò qua ống cống thoát nước, lái xe tải lớn xông vào….nhưng đều thất bại “Vậy nãy ông vào bằng cách nào?” Từ Phóng đang chuyển hàng bên cạnh nhịn không được hỏi Âu Dương Đông mắt sưng đỏ chỉ chỉ phía trên: “Dị năng của tôi là hệ mộc, dùng dây leo làm dây thừng một đường kéo tới đây, chỗ nào kéo không được thì bò qua.”
Từ Phóng nhìn lên trên, quả nhiên giữa hai tòa nhà có một sợi dây thật dài nối liền với nhau, lúc đầu hắn còn tưởng là dây điện, hóa ra là dây leo Nhìn dây leo to dày ở trên đầu, Từ Phóng cũng đoán được người này nửa năm qua mỗi ngày đều rèn luyện dị năng, trong căn cứ dị năng thực vật mạnh nhất chỉ có thể làm quá trình phát triển của thực vật giảm đi một nửa, không ai làm ra được tới trình độ này Hơn nữa khi hắn nghe đến mẹ đối phương thu lưu mấy người trẻ tuổi liền biết kết cục.
“Mấy tên súc sinh kia, rõ ràng là mẹ tôi có lòng giúp đỡ, kết quả bọn họ cảm thấy mẹ tôi lãng phí thức ăn, nên giết bà, a a a~”
Âu Dương Đông lại bắt đầu khóc: “Trong nhà tôi để gạo mì không ít, đồ ăn vặt tôi thích mẹ tôi cũng mua thành thùng, nếu trong nhà chỉ có một mình bà ấy, rõ ràng chống đỡ một năm cũng không thành vấn đề.”
Từ Phóng muốn nói lại thôi, cuối cùng nhìn về phía Thẩm Tu Trạch [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thẩm Tu Trạch mặt không đổi sắc, lắc đầu với hắn Từ Phóng hỏi: “Ông đem những người đó giết sạch, cũng coi như là báo thù, bây giờ có dự định gì?”