Zombie Nhỏ Sợ Hãi Xã Hội Bị Bắt Ra Cửa

Chương 34: ZOMBIE THÈM ĂN





Cho nên về sau hắn luôn đi theo Thẩm Tu Trạch, ban đầu hắn cũng rất sợ anh, bởi vì đối phương rất lạnh lùng, vẻ mặt mỉa mai khi nhìn người khác, kiểu ‘ông đây là người giỏi nhất, các ngươi tránh xa lão tử ra’, sau này mới biết vẻ mặt trào phúng đó trời sinh, cho dù Thẩm Tu Trạch đang nghĩ xem trưa nay ăn gì thì vẻ mặt anh vẫn kiểu như vậy
Nói đâu xa hắn lần đầu giết tang thi thiếu chút nữa tè ra quần, mà Thẩm Tu Trạch lại một đao một con, mắt cũng không chớp, lúc giết tang thi cực kì tàn nhẫn làm cho hắn không ít lần cho rằng đối phương từng giết người trước đó
Sau khi biết Thẩm Tu Trạch là một nhà thám hiểm, ở bên ngoài tự nhiên hoang dã giết không biết bao nhiêu mãnh thú, Từ Phóng lại càng sùng bái, dù sao ai khi còn bé chưa mơ mình có thể làm một nhà thám hiểm
Âu Dương Đông ngay từ khiếp sợ đến bội phục, cho đến khi nghe Thẩm Tu Trạch là nhà thám hiểm, lại thở dài: “Tôi trước kia cũng muốn làm nhà thám hiểm, kết quả cha tôi nói tôi mà đi liền đánh gãy chân tôi, mẹ tôi cả một đêm không ngủ, thủ thỉ nói tôi đi cả ngày họ sẽ sống trong thấp thỏm lo lắng, tôi nghĩ nghĩ cũng thấy đúng, họ chỉ có một đứa con trai là tôi, lỡ không may tôi xảy ra chuyện thì họ phải làm sao giờ, nhưng mà hiện tại…hiện tại…”
Âu Dương Đông nói không nổi nữa, bắt đầu ngồi ở đó khóc lóc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Phóng không biết an ủi người khác, hơn nữa loại chuyện này cũng không an ủi được, chỉ có thể dựa vào chính mình vượt qua
Cầm khăn giấy, bảo người ra kia ngồi khóc, cứ để nó tuôn ra, có người luôn kìm nén, không muốn thể hiện trước mặt người khác, chịu đựng ôm hết để trong lòng liền xảy ra vấn đề
Mới bắt đầu tận thế, trong căn cứ luôn có tiếng khóc, có vài người khóc một trận là xong, dù sao cũng phải tiếp tục sống nhưng cũng có nhiều người không có cách nào vượt qua được
“Đi thôi, mang vật tư vào.” Lúc hai người nói chuyện, Thẩm Tu Trạch đã ném khẩu trang, găng tay của zombie vào thùng rác, còn thay quần áo mới
Từ Phóng ‘ừ’ một tiếng, đột nhiên phát hiện Tiểu Phúc vẫn im lặng ngồi xổm trên thảm trước cửa
“Sao vậy?” vừa rồi mãi kể chuyện lão đại nên không phát hiện Tiểu Phúc ngồi im chỗ này không nhúc nhích
“Đói bụng?” Không thể nào trên xe hắn đã cho ăn một bữa rồi
Tiểu Phúc rầm rì, đứng lên dùng móng vuốt cào vài cái trên thảm
Từ Phóng:

?- Đón đọc chương mới nhất tại app TYT
Hắn nhìn lão đại của mình nhưng đối phương chỉ để lại cho hắn một bóng lưng vô tình: “Tôi không hiểu chó, cậu tự mình giải quyết đi.”
Sau một thời gian dài nỗ lực, hắn cuối cùng cũng hiểu được ý của Tiểu Phúc
Con chó không thể vào nhà nếu không lau chân
Má nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con chó này đúng là đã thành tinh rồi
Lâm An nuôi nó như thế nào thế, chủ đã lợi hại rồi, nuôi chó cũng lợi hại nốt luôn
Buổi tối, ba người ngủ ở phòng khách, Thẩm Tu Trạch và Từ Phương ngủ ở sô pha, Âu Dương Đông trải một tấm ga trải giường xuống đất ngủ trên sàn nhà
Từ Phóng đang ngủ say bị đánh thức, quay đầu nhìn Âu Dương Đông đang hoa tay múa chân trên mặt đất vừa khóc gọi mẹ, lặng lẽ thở dài
“Mặc dù biết đang buồn mà nửa đêm rồi không định để cho người khác ngủ sao?”
Thẩm Tu Trạch hai tay ra sau đầu, nghe vậy cạn lời trừng hắn một cái, người ngáy ngủ không có tư cách nói người ngủ mớ, cả hai đều như nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoài cửa vang lên tiếng động, Thẩm Tu Trạch lập tức đứng dậy: “Cậu chú ý trong nhà, tôi đi ra ngoài.”
Ban ngày lúc bọn họ đi tìm vật tư trở về, gặp phải một con tang thi đột biến bây giờ lại có một con khác đến, Thẩm Tu Trạch chỉ có thể nhận mệnh ra ngoài giải quyết
Khi quay lại, Từ Phóng đã không còn buồn ngủ nữa, cực kì có tinh thần nghe Âu Dương Đông nói mớ
Nhìn thấy người đang đắm chìm trong mộng, nhất thời không  thể tỉnh lại ngay, Từ Phương thấp giọng hỏi: “Lão đại, anh nói xem đối phương có biết mẹ mình có thể là...”
Thẩm Tu Trạch nằm xuống: “Có thể biết nhưng theo bản năng muốn trốn tránh
Dù sao cũng đã báo thù rồi
Mau ngủ đi, Lâm An sắp ra rồi.”
“Hể, anh ấy ra làm gì ở ngoài này thế?” hắn đã quên mất mình đã ngạc nhiên thế nào khi thức dậy nhìn thấy diện mạo mới của nhà bên cạnh
Thẩm Tu Trạch không nói gì chỉ nhắm mắt lại, Từ Phóng cũng ôm một bụng nghi hoặc nhắm mắt theo
Không lâu sau, Lâm An rón ra rón rén đi ra ngoài
Âu Dương Đông vẫn đang quơ tay đá chân nói mớ, mỗi lần hắn cử động, Lâm An đang nhón chân dừng lại một chút, cuối cùng phát hiện người nằm trên mặt đất không có tỉnh dậy mới lấy dụng cụ dọn vệ sinh
Có lẽ là bởi vì hiện tại người trong nhà nhiều hơn, nên tốc độ quét dọn của cậu nhanh hơn rất nhiều, hai tiếng đồng hồ  đã dọn xong
Ngay cả dây dắt của Tiểu Phúc hôm nay cũng đã được giặt sạch
Quét dọn vệ sinh xong Lâm An cũng không có trốn trở về ngăn tủ, mà đứng ở phòng ăn nhìn về hướng mấy người đang ngủ
Đứng thật lâu, cuối cùng vẫn chậm rãi di chuyển tới
Hai người đang giả vờ ngủ có chút tò mò, lặng lẽ nghiêng đầu nhìn, Lâm An có phát hiện tầm mắt của hai người nọ, đôi mắt như hồng ngọc luôn nhìn chằm chằm Âu Dương Đông trên mặt đất
Trông khá ngon. 
Lâm An không đói, nhưng Âu Dương Đông lại trắng nõn mập mạp, so với đồ ăn gầy nhìn có vẻ ngon hơn
Cũng không biết có mùi vị gì
Cậu nuốt một ngụm nước miếng, ngồi xổm xuống bên cạnh Âu Dương Đông
Lúc này Âu Dương Đông rốt cục không ầm ĩ nữa, như thể đã thoát ra khỏi ác mộng, hô hấp đều đều, hoàn toàn không biết bên cạnh mình có một con zombie nhỏ nhìn mình như hổ rình mồi
Dùng dòng nước thật nhỏ rửa sạch Âu Dương Đông một lần, dòng nước giữa không trung uốn lượn bay vào nhà vệ sinh, người vốn béo trắng rửa sạch sẽ nhìn càng trắng hơn
Lâm An rốt cục hài lòng, há miệng, lộ ra một đôi răng nanh nhỏ xinh, chậm rãi hướng Âu Dương Đông cổ cắn xuống
“Ôi đệch!”
Hai người giả bộ ngủ vội vàng đứng dậy, lao nhanh qua bàn trà, một người kéo ga giường dưới người Âu Dương Đông đi, người còn lại xách cổ áo sau của zombie đứng lên
Zombie nào đó bị bắt cũng không dám động đậy, rụt cổ cúi đầu
Mà lúc này Âu Dương Đông còn chưa tỉnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.