Ngày hôm qua khi Từ Phóng đến, Lâm An đã ăn viên thiên thạch kia, cũng không biết lão đại của mình bị zombie nhỏ mang về làm thức ăn, hắn cứ nghĩ rằng zombie này khác biệt sẽ không ăn thịt người Từ Phóng khô khan hỏi: “Làm sao giờ?”
“Không có gì, cậu ngủ đi!” Thẩm Tu Trạch xách cổ áo zombie vào phòng ngủ, đóng cửa lại Cổ áo vừa được thả ra, Lâm An liền muốn chạy tới tủ quần áo nhưng lại bị Thẩm Tu Trạch nhanh chân đóng của tủ lại Thân hình cao lớn, một tay chống trên thủ, cả người bao phủ zombie nhỏ, cực kì có cảm giác áp bách Lâm An như con chim cút nhỏ rụt cổ nhìn tủ quần áo trước mặt, thủ kéo một chút nhưng mà với chút sức lực cỏn con của cậu căn bản không thể mở được “Không phải thích ăn thịt người sao Nào, tôi cho cậu ăn.” Thẩm Tu Trạch quay đầu zombie lại, sau đó kéo tay áo lên Lâm An chỉ là đầu óc hơi chậm, chứ không phải ngốc, chuyện xảy ra ngày hôm qua cậu còn nhớ rõ, sẽ không bị lừa Thẩm Tu Trạch cười tủm tỉm bộ dáng cực kì thân thiết, nếu bình thường anh mà lộ ra nụ cười này phỏng chừng sẽ có rất nhiều người theo đuổi, nhưng hiệu thực rất tốt, Lâm An từ qua khe hở tóc nhìn thấy vẻ mặt hiện tại của anh, hừm, đúng là không đáng sợ lắm Thấy Lâm An không mắc mưu, Thẩm Tu Trạch dùng tay kia ấn lên cánh tay của mình một cái, cơ bắp chặt chẽ co dãn, thoạt nhìn cũng không cứng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Zombie nhỏ như bị mê hoặc, cũng vươn một ngón tay chọc một cái, nhanh chóng rút về — Mềm thật “Muốn ăn một miếng không?” Thẩm Tu Trạch tự đề cử mình với zombie nhỏ Bạn zombie nào đó từ từ há miệng để lại gần, trong lúc đó lại vươn tay ra thử thêm lần nữa Hàm răng nhẹ nhàng cắn cánh tay Thẩm Tu Trạch, mềm nhũn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng chờ cậu dùng sức cắn xuống, hàm răng lại thiếu chút nữa gãy rụng Lâm An: “hu hu~”
Sau đó zombie vẫn núp mình ở trong tủ không muốn đi ra, tín nhiệm giữa zombie và người quá mức bạc nhược, tin một lần là răng muốn gãy một lần Thẩm Tu Trạch không đi ra ngoài, mà ở lại luôn trong phòng Lâm An, dù sao anh không cách nào xác định, zombie bất bình thường này lúc nào sẽ bạo phát Ở chung hai ngày, anh biết được tên của người này, biết cậu chàng này thích đọc sách, mắc bệnh sạch sẽ, còn rất sợ người, nuôi một con chó mập mạp, rất muốn đi khám phá tự nhiên hoang dã Bình thường nhìn thấy tang thi anh không chút do dự bổ một đao Nhưng hiện tại, anh không muốn để Lâm An đi vào kết cục này Một khi Lâm An ăn thịt người, thì thật sự không còn cách nào khác Mấy ngày sau, họ mỗi ngày đều mang Lâm An đi tìm vật tư, Âu Dương Đông vừa cung cấp trái cây cho mọi người, trong quá trình tìm kiếm vật tư vừa tìm cha của mình Ngày thứ tư đi tìm vật tư, không tìm được cha của Âu Dương Đông nhưng Thẩm Tu Trạch lại gặp được người quen Người có dị năng không gian duy nhất trong căn cứ, Giang Lai Húc
Khi gặp nhau, bọn họ vừa vặn ở cùng một con phố thu thập vật tư. - Đón đọc chương mới nhất tại app TYT
Nhóm Thẩm Tu Trạch lái hai chiếc xe rách nát, trải qua mấy ngày bị tang thi vây công, chiếc xe màu trắng lẫn xe việt dã đều te tua Bên kia là hai chiếc xe tải, còn có vài chiếc ô tô loại nhỏ, hơn mười người đều vây quanh Giang Lai Húc, bảo vệ người nghiêm ngặt Giây phút nhìn thấy Thẩm Tu Trạch, đám người bên kia lập tức khẩn trương, vẻ mặt căng thẳng, bày ra tư thế phòng ngự [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trên thực tế Thẩm Tu Trạch cũng không thèm nhìn bọn họ một cái, xuống xe sau liền đem Lâm An từ phía sau ra, đi vào cửa hàng tìm vật tư Ngược lại Từ Phóng bày ra vẻ mặt phong phú, lúc thì hung tợn trừng mắt, lúc cười lạnh, bộ dáng kiêu ngạo đến cực điểm, thẳng đến khi Tiểu Phúc từ trên xe nhảy xuống, hắn mới quay đầu nhanh chóng dắt chó đi Âu Dương Đông không nhịn được hỏi: “Mọi người quen nhau?”
Từ Phóng hừ hừ hai tiếng: “Cái tên ở giữa, người mặc áo trắng, tên Giang Lai Húc chắc ông cũng từng nghe qua.”
“Là dị năng giả hệ không gian?” Âu Dương Đông từng đến mấy căn cứ của thành phố Sở Hi, đương nhiên có nghe nói qua người này: “Người này sao vậy?”
Từ Phóng thấp giọng nói: “Trùm làm màu, không biết diễn tả sao nhưng tóm lại là không thích, hơn nữa tôi hoài nghi chuyện lão đại bị tập kích mấy ngày trước có liên quan đến tên này.”
Giang Lai Húc mà Âu Dương Đông từng nghe qua danh tiếng rất tốt, là dị năng hệ không gian duy nhất hiện nay, rất nhiều người sùng bái tôn sùng đối phương Nhưng trải qua mấy ngày ở chung, hắn tự nhiên sẽ nghiêng về phía Từ Phóng “Vậy sao, bây giờ chúng ta......”
Từ Phóng nhìn lão đại đã đi xa, sờ sờ đầu Tiểu Phúc: “Cứ chờ xem ý của lão đại đã, nếu tên đó muốn đánh nhau với lão đại, vậy thì chiến thôi.”
Hai người dắt chó đi vào cửa hàng, chỉ để lại đám người bên ngoài nhìn nhau Thẩm Tu Trạch là một trong những người xây dựng nên căn cứ, nhưng thường hay xuất quỷ nhập thần, ở trong căn cứ hầu như nghe tên chứ không thấy người, nhưng song dị năng cường đại lại làm người sinh lòng kiêng kị Hơn nữa bọn họ nghe nói mấy ngày hôm trước Thẩm Tu Trạch bởi vì không cách nào khống chế song dị năng, tàn bạo giết chết mấy chục dị năng giả muốn chế ngự mình Những dị năng giả này cũng là nhân vật có chút danh tiếng trong căn cứ, nhưng toàn bộ đều chết thảm dưới tay Thẩm Tu Trạch Sau đó Thẩm Tu Trạch biến mất, kể cả tên trọc đầu thường xuyên đi theo sau cũng biến mất trong cùng một ngày Hiện tại hai người lại xuất hiện “Chúng tôi hộ tống anh đi trước.” Một dị năng giả nói với Giang Lai Húc Giang Lai Húc mặc áo trắng, gương mặt tuấn tú, mặt treo nụ cười thân thiện nhìn chằm chằm mấy người đi vào cửa hàng, hỏi : “Người vừa rồi là Thẩm Tu Trạch đúng không Đã lâu rồi tôi không thấy người ở căn cứ?”
“Hắn rất nguy hiểm, mấy ngày trước đã giết hơn ba mươi dị năng giả, chuyện này trong căn cứ ai cũng biết, nếu hắn ở chỗ này nổi điên, chúng ta chưa chắc sẽ ứng phó được.”