Giang Lai Húc nghe vậy nhíu mày nói: “Chuyện này tôi cũng nghe nói qua, nhưng bây giờ vẫn chưa có chứng cứ cho thấy người do anh ta giết, hy vọng mọi người không nên nghe tin đồn, dù sao Thẩm Tu Trạch cũng đã cống hiến rất lớn cho căn cứ, tôi xem như cũng quen biết đối phương, tôi cảm thấy Thẩm Tu Trạch không phải là người lạm sát.”
Thấy thái độ Giang Lai Húc kiên quyết, những người khác cũng không tiện nói thêm gì nữa Mãi cho đến khi Thẩm Tu Trạch từ cửa hàng đi ra, nhóm người này vẫn chưa đi, hoặc do Giang Lai Húc đang đợi bọn họ “Thẩm Tu Trạch, anh không định quay về căn cứ sao?” Giang Lai Húc đột nhiên hỏi: “Tôi nghe nói qua chuyện mấy ngày trước, bên trong nhất định có hiểu lầm gì đó, chỉ cần giải thích rõ ràng là được rồi.”
Thẩm Tu Trạch lạnh lùng nhìn qua, cặp mắt phượng hẹp dài kia thản nhiên quét qua, mọi người đều căng thẳng đề cao cảnh giác lên mức cao nhất “Được thôi.”
Từ Phóng đang chuẩn bị trào phúng, lời còn chưa nói ra khỏi miệng đã nghe thấy lão đại nói được, khiếp sợ nhìn về phía đối phương Bọn họ trở về không phải dê vào miệng hổ sao Có lẽ ngay cả Giang Lai Húc cũng không đoán được Thẩm Tu Trạch lại sảng khoái đồng ý như thế nên cũng sửng sốt trong nháy mắt, cho đến khi đối phương không kiên nhẫn mở miệng lần nữa, gã mới lấy lại tinh thần Thẩm Tu Trạch: “Không phải muốn mời tôi về căn cứ sao Giang Lai Húc: “Cũng được, vật tư chuyến này của chúng tôi đủ rồi, về thôi.”
Người đi cùng Giang Lai Húc không rõ vì sao phải mang nhân vật nguy hiểm này trở về, đồng thời bọn họ cũng thập phần bất mãn với thái độ của Thẩm Tu Trạch Giang Lai Húc — một trong những dị năng giả quan trọng nhất trong căn cứ, tính cách không những tốt mà còn khiêm tốn Thế mà Thẩm Tu Trạch lại dùng giọng điệu này nói chuyện, vẻ mặt khinh thường người khác [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng mà bọn họ cũng chỉ dám giận không dám nói, đánh không lại người ta, chỉ có thể cảnh giác che chở Giang Lai Húc Bỗng nhiên, Giang Lai Húc hỏi: “Người phía sau Thẩm Tu Trạch là ai Nhận ra chỗ này có rất nhiều người, Lâm An không muốn xuống xe, nhưng vẫn bị Thẩm Tu Trạch xách người ra Sau khi ra khỏi cửa hàng, phát hiện tầm mắt của đám người này đều tập trung ở trên người bọn họ, Lâm An mặc dù không có thần trí, nhưng cảm giác cả người không được thoải mái, cuối cùng chỉ có thể đem chính mình giấu ở sau lưng Thẩm Tu Trạch Mấy ngày nay mỗi khi Lâm An ra ngoài, Thẩm Tu Trạch đều sẽ đem khẩu trang, bao tay mang lên cho cậu, cho nên những người đó cũng không có phát hiện Lâm An là zombie Mà Âu Dương Đông cũng từ ngay từ đầu e ngại đến dần dần tiếp nhận, hắn cho rằng Lâm An là người nhà của Thẩm Tu Trạch, dù biến thành zombie nhưng cũng không đành lòng giết chết đối phương, cũng không muốn để đi ra ngoài hại người, cho nên vẫn mang theo bên mình Không hề hay biết mình thiếu chút nữa đã bị zombie thèm ăn thịt luôn, Âu Dương Đông còn bởi vì đủ loại biểu hiện của Lâm An mà cảm thấy ngạc nhiên, dù sao zombie vừa nhát gan vừa thích sạch sẽ như vậy, hắn cũng lần đầu tiên thấy “Không rõ, nhìn không thấy mặt không có cách nào biết.” những người khác ngược lại càng chú ý Âu Dương Đông, dù sao hình thể quá mức thu hút, mạt thế đã được nửa năm mà còn có thể béo tốt như vậy, không phải thân thể có vấn đề gì thì chính là đối phương có nguồn đồ ăn phi thường dồi dào Hiện tại lương thực khan hiếm, ngay cả dị năng giả bọn họ cũng chỉ được ăn vừa nó, người bình thường trong căn cứ càng không cần phải nói Hai chiếc xe nhỏ đi theo sau đoàn xe, trên đường Từ Phóng không nhịn được hỏi: “Lão đại, chúng ta quay về đó làm gì, báo thù sao?”
Thẩm Tu Trạch nhìn đoàn xe phía trước, trầm tư một lát mới nói: “Nghe nói gần đây người trong căn cứ ăn không đủ no.”
“Hầy, lúc nào chả như vậy mà!”
Thẩm Tu Trạch không nói thêm về chuyện này: “Tang thi bị nhốt trong nhà đều đang nghĩ cách đi ra, số lượng quá nhiều có thể sẽ dẫn tới tang thi triều, đến lúc đó bất cứ căn cứ nào cũng không đỡ được.”- Đón đọc chương mới nhất tại app TYT
“Thế chúng ta về thông báo cho họ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tuy rằng trong căn cứ người đáng ghét rất nhiều, nhưng bên trong đại đa số vẫn là người bình thường, cũng đúng, nói cho họ sớm một chút để họ đề phòng.”
Căn cứ nằm trong một trường đại học, tận thế xảy ra vào kỳ nghỉ hè, trong khuôn viên trường đại học có rất ít người nên được dùng làm nơi trú ẩn, sau đó được gia cố và phòng ngự mới có được quy mô hiện tại.
Trong thành Sở Hi có vài căn cứ như thế này, trường học, nhà giam hay công xưởng mỗi căn cứ được thành lập bởi những người còn sống sót vào thời điểm đó Tuy nhiên, một số trong đó hiện đã biến mất, căn cứ nơi họ ở có số lượng người đông nhất và cũng là căn cứ an toàn nhất.
Các lan can thấp ban đầu của trường ngừng học được các dây sắt cùng các loại chất liệu kim loại làm dày hơn cao hơn, mà mà tang thi ngửi thấy mùi tìm tới cũng bị dị năng giả ngày đêm phòng thủ giết sạch Đoàn xe của họ tiến vào mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, cũng không ai để ý rằng đoàn xe rời đi lúc sáng đã thêm thêm hai chiếc ô tô nhỏ khi quay trở lại Bước vào cổng chính của khuôn viên trường đại học, một không gian rộng mở với ba mặt là dãy nhà dạy học, lúc này sân đã chật kín người, có quầy hàng, người nằm, người trò chuyện khắp nơi Hành lang phía trên tòa nhà giảng dạy dường như chật kín người, ngoài cửa sổ có đủ loại quần áo treo Nhìn đâu cũng thấy vẻ mặt tê dại chết lặng, có người mặc không tệ lắm, cũng có người mặc rách rưới, nhưng phần lớn đều xanh xao gầy gò, không hề có sức sống.