Âu Dương Đông đã đến một lần vào những ngày đầu thành lập căn cứ, lúc đó không những không tìm được người chịu đi cùng mình vào trung tâm thành phố mà còn suýt bị trói lại vì bộc lộ dị năng của mình, sau đó không bao giờ đến nữa Những người sống sót trong căn cứ lúc đó rõ ràng là đang trong tình trạng tốt Mãi đến khi đoàn xe dừng lại, xuống xe, Âu Dương Đông mới hỏi ra câu hỏi trong đầu.
Từ Phóng dắt Tiểu Phúc: “Chủ yếu do thiếu lương thực Hiện tại tất cả các cửa hàng và siêu thị trong thành phố Sở Hi đều bị cướp sạch ngoại trừ một số nơi có quá nhiều tang thi không thể vào được, còn những chỗ khác không tìm được thức ăn.”
Trước tận thế Âu Dương Đông Trước đã là thùng cơm nên trong nhà có rất nhiều đồ ăn Hơn nữa sau khi có dị năng hệ mộc vì muốn dùng nó về nhà nên mỗi ngày đều luyện tập và thôi thúc trái cây phát triển, một mình ăn gần hết số trái mình làm ra, ăn quá nhiều đường dẫn đến béo hơn cả một vòng so với trước mạt thế “Không nên nha, nông nghiệp của thành Sở Hi chúng ta phát triển rất tốt mà, lúc trước còn xuất khẩu lương thực sang thành Cơ giới bên cạnh, hơn nữa hiện tại phần lớn mọi người đều biến thành tang thi, theo lý mà nói lương thực hẳn là không thiếu.” Âu Dương Đông béo mập ở giữa đám người gầy gò vàng vọt như vậy, luôn cảm thấy có cảm giác tội lỗi Thật ra, do thể chất của mình nên dù có uống nước lạnh cũng béo lên được chứ không phải là do ăn quá nhiều [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Ai mà biết, dù sao chúng ta trước đó mỗi ngày đi ra ngoài tìm vật tư, lương thực cũng không thiếu, mà do nhiều người bình thường và dị năng giả trong căn cứ không dám ra ngoài, chỉ dựa vào vật tư chúng ta tìm được Phiền muốn chết Ông đây mỗi ngày nhìn thôi cũng cảm thấy không thoải mái đây mà gọi là cuộc sống ư?”
Thẩm Tu Trạch mang Lâm An từ trong xe đi ra, nghe hai người nói, cũng không nói thêm gì, chỉ nhìn Giang Lai Húc cách đó không xa, đang nói với người bên cạnh, mặt mỉm cười, khí chất ôn hòa, sẽ không để khiến người ta sinh ra cảm giác phản cảm Có lẽ là ánh mắt Thẩm Tu Trạch nhìn kỹ quá mức rõ ràng cho nên Giang Lai Húc nhìn sang bên này, sau đó mỉm cười nói gì đó với người bên cạnh rồi đi về phía bọn họ.
“Trong căn cứ khắp nơi đều truyền tin anh giết rất nhiều dị năng giả, tôi biết anh không phải người như vậy, chuyện này vẫn nên làm sáng tỏ càng sớm càng tốt.”
Thẩm Tu Trạch cao hơn đối phương rất nhiều, lúc nhìn người cũng không thích cúi đầu, vì vậy từ góc nhìn của những người khác nhìn qua, đó là Thẩm Tu Trạch nhìn xuống Giang Lai Húc lộ ra vẻ cao ngạo kèm khinh miệt không ai bì nổi “Tôi còn có việc, đi trước đây!” Thẩm Tu Trạch không đáp lại, chỉ quan sát người vài lần rồi xoay người rời đi, Từ Phóng và Âu Dương Đông nhanh chóng đuổi theo Lâm An từ sau khi xuống xe vẫn trốn sau lưng Thẩm Tu Trạch, một tay túm lấy áo của anh, giống như sợ đi lạc [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Giang Lai Húc đưa mắt nhìn mấy người đi xa, đối mặt với thái độ không lễ phép của Thẩm Tu Trạch cũng không tức giận, ánh mắt của gã chuyển tới trên người Lâm An đang kín cổng cao tường, nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm An thật lâu.Cá mặn thời @ vs TYT
Đi xuyên qua đám người, tất cả mọi người xung quanh đều nhìn về phía bọn họ Chết lặng, sợ hãi, ghen tị, hâm mộ, phẫn hận, thèm nhỏ dãi, ánh mắt mang theo đủ loại hàm nghĩa khác nhau đổ dồn vào bọn họ, nhóm người Thẩm Tu Trạch căn bản không có cảm giác gì, nhưng Lâm An lại không làm được.
Tuy rằng đã biến thành tang thi, nhưng bệnh sợ xã hội của cậu vẫn còn đó Trước đây chỉ cần một vài người cũng đủ khiến đầu óc cậu choáng váng, lòng bàn tay đổ mồ hôi, bây giờ đứng trước bao nhiêu người, những ánh mắt đó như những mũi kim nhọn đâm vào người, làm toàn thân khó chịu, cứng đờ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Còn có một bộ phận ánh mắt tập trung ở trên người Tiểu Phúc, dưới cơn đói khát, ánh mắt nóng bỏng thèm nhỏ dãi như thể liếm gặm sạch da lông không còn một miếng Cúc hoa Tiểu Phúc căng thẳng, cảm giác được rất nhiều ánh ác ý, lập tức theo bản năng nhích lại gần chủ nhân, mà như vậy liền dẫn đến tầm mắt tập trung ở Lâm An càng nhiều hơn Đừng, đừng nhìn nó mà~
Từ Phóng dắt chó, kết quả Tiểu Phúc cứ sáp sáp gần bên người Lâm An, hắn cũng chỉ có thể theo đi tới, sau đó liền phát hiện zombie nhỏ bất thường “Ha ha ha, lão đại, anh xem Lâm An đi như robot nè”
Thẩm Tu Trạch quay đầu nhìn lại, mới phát hiện cả người Lâm An đã cứng ngắc, ánh mắt có chút tan rã, tay cầm quần áo anh đang phát run Nghĩ đến bộ dạng sợ hãi của Lâm An khi đối diện với mình và Từ Phóng, Thẩm Tu Trạch lập tức ý thức được, cởi áo khoác bọc toàn zombie nhỏ lại “Về ký túc xá trước.”
Từ Phóng cũng mới nhớ ra Lâm An còn có chứng sợ xã hội, nếu người mất hứng, lấy nước nhấn chìm nơi này vậy thì chết dở Hắn lập tức trừng mắt lạnh lùng nhìn những người xung quanh đang quan sát bọn họ: “Nhìn cái gì, quay đầu qua chỗ khác Cậu kia Không nghe thấy hả Quay mặt đi nhanh Chó cũng không cho nhìn!”
Từ Phóng trông như một tên côn đồ bất hảo, đầu bóng loáng thêm nữa lúc này còn nhàn nhã dắt một con chó mập mạp, nhìn kiểu nào cũng biết không dễ chọc Trước kia Âu Dương Đông là người lúc nào cũng cười ha hả, nhưng trong khoảng thời gian này bởi vì hy vọng tiêu tan, mẹ chết thảm, căn bản cười không nổi, mặt không biểu cảm cùng với bộ dáng to tròn cũng rất có lực uy hiếp Mà trong đó uy áp mạnh nhất chính là Thẩm Tu Trạch, có lẽ bởi vì tâm tình không vui, giờ phút này cả người mang theo lệ khí, gương mặt thối bước nhanh về phía trước, khí thế bá đạo kia cơ hồ muốn hóa thành thực thể Mà zombie nhỏ bị áo khoác màu đen rộng thùng thình bao bọc kín mít, gần như là bị đối phương ôm vào trong ngực, mạnh mẽ mang đi về phía trước Giống như bị ba tên bắt cóc bắt cóc.