Zombie Nhỏ Sợ Hãi Xã Hội Bị Bắt Ra Cửa

Chương 43: BÀN CHUYỆN HỢP TÁC





Thẩm Tu Trạch và Ô Sương Tuyết nói chuyện hợp tác, Từ Phóng dẫn Âu Dương Đông bắt đám người Triệu Thiên lại
Lâm An cũng bị Thẩm Tu Trạch mang đi, dù sao tới giờ người vẫn ngây ngốc, bất kể nói gì cũng không ảnh hưởng
Ô Sương Tuyết như là không nhìn thấy người bên cạnh được trang bị võ trang đầy đủ, ngay cả con mắt cũng che chắn cẩn thận, nói thẳng với Thẩm Tu Trạch: “Tôi biết cậu gần đây chuẩn bị rời khỏi thành Sở Hi, có thể mang thêm hai người không?”
“Ai?”
“Tôi và cháu gái.”
Thẩm Tu Trạch nhướng mày: “Hai người muốn đi đâu?”
Ô Sương Tuyết nhún nhún vai: “Không biết, mục tiêu của cậu hẳn về thành Bạch Trạch, nhưng mà chúng tôi có thể sẽ ở giữa đường sẽ tách ra, hiện tại thành Sở Hi đã như vậy, nên chắc sẽ tìm một thành không có quá nhiều tang thi hoặc thành nào có hi vọng một chút.”
Thẩm Tu Trạch tóm lấy zombie nhỏ đang muốn lén lút chạy đi, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh: “Nếu là hợp tác, tôi muốn biết điểm mạnh ngài là gì?”
Ô Sương Tuyết cười sang sảng, làm nếp nhăn trên mặt càng thêm rõ ràng: “Tôi với cháu gái đều là dị năng giả, hơn nữa thời gian tôi ở nơi hoang dã so với tuổi của cậu còn dài hơn, hiện tại đi vùng hoang dã không giống với lúc trước, rất nhiều dã thú và thực vật phỏng chừng đã biến đổi, mức độ nguy hiểm quá lớn, tôi tuy rằng già rồi, nhưng ít nhất còn có thể cầm được đao, kinh nghiệm cũng coi như phong phú.”
Đúng như vậy, nghe nói nhà thám hiểm tên Ô Sương Tuyết này đã đi hết một nửa vùng hoang dã, kinh nghiệm đã không thể dùng phong phú để hình dung, có thể nói là một bộ sách giáo khoa di động
Thẩm Tu Trạch cũng không thể lường trước sau khi bọn họ rời khỏi thành Sở Hi sẽ xảy ra chuyện gì, nếu có người này gia nhập, mức độ an toàn sẽ tăng lên rất nhiều
“Tại sao lại chọn chúng tôi nếu như ngài muốn đi thành khác, hẳn sẽ có rất nhiều người đi theo.”
Ô Sương Tuyết lắc đầu, hai mắt rốt cục để lộ ra một tia mệt mỏi đã trải qua nhiều phong sương: “Nếu trẻ lại mười tuổi, một mình tôi có thể mang theo cháu gái đi, nhưng năm nay đã bảy mươi sáu tuổi, các chức năng thân thể đều đã giảm rồi nói không chừng ngày nào đó bất ngờ ngủm củ tỏi, nhưng cháu gái tôi còn chưa trưởng thành, nếu ta chết, nó phải làm sao bây giờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cậu có thể đã quên, mấy tháng trước cậu còn cứu nó một mạng, từ đó tôi vẫn luôn quan sát cậu, cảm thấy cậu có thể tin tưởng được.”
Thẩm Tu Trạch hoàn toàn không nhớ ra mình đã cứu cháu gái đối phương khi nào
Bất quá thành ý của Ô Sương Tuyết như vậy đã đủ rồi
“Mang theo hai người có thể, nhưng tôi hy vọng chúng ta có thể tín nhiệm lẫn nhau, dù sao đem lưng giao cho một người không có sự tin tưởng cũng là tối kỵ của một người thám hiểm.”
Nghe ra ý của đối phương, Ô Sương Tuyết ý vị thâm trường nhìn zombie giấu sau lưng Thẩm Tu Trạch: “Đây đương nhiên cũng là suy nghĩ của tôi.”
Hai người lại trao đổi với nhau một ít thông tin mật, lúc Thẩm Tu Trạch trở về, Từ Phóng đã đánh Triệu Thiên thành một đầu heo
“Lão đại, đứa cháu trai này bị người sai khiến, em biết ngay mà với lá gan anh em ruột với con thỏ làm gì đủ trình tới khiêu khích chúng ta.”  Từ Phóng tức chết đi được, thế mà bọn họ còn muốn bắt cóc Lâm An, đúng là chán sống
Thẩm Tu Trạch liếc nhìn con zombie nhỏ trốn sau lưng, tùy ý nói: “Bị Giang Lai Húc sai khiến?”
“Đúng, chính hắn
ầu
Lão đại sao anh biết?.”
“Con zombie dung hợp kia hẳn cũng có liên quan đến Giang Lai Húc.” - Cá mặn thời @ vs TYT
Từ Phóng trợn tròn mắt, hắn nhìn Lâm An chỉ lộ ra góc áo: “Chẳng lẽ không phải là bị ...” hấp dẫn tới sao
“Tôi mới vừa nghe Ô Sương Tuyết nói, con tang thi kia là bị nước từ nhà kéo ra, hơn nữa bị cắt vô cùng nhỏ, bình thường tang thi dung hợp đều dựa vào hình thể khổng lồ để săn mồi, muốn thông qua một chỗ nhỏ hẹp cũng chỉ đem thân mình nhét từng chút một vào, sau đó dung hợp lại, chúng ta đến căn cứ còn không đến một giờ, con này tang thi này làm sao có thể xuyên qua tầng tầng phòng ngự lẫn mắt của người trong căn cứ mà vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khẳng định nó đã ở đây trước khi chúng ta đến, đại khái chắc do con người nhúng tay vào.”
“Đù má, tên điên đó có thâm thù huyết hận gì với chúng ta à
Mà chơi chúng ta như vậy?” Từ Phóng thật sự nghĩ không thông
Thẩm Tu Trạch không nói gì, anh đã sớm phát hiện Giang Lai Húc không thích hợp, vẫn luôn điều tra, cho nên đối phương mới tìm cơ hội muốn diệt trừ anh
Lúc trước Giang Lai Húc luôn trốn sau lưng những người khác, lộ ra rất ít dấu vết, hiện tại Thẩm Tu Trạch đã nắm được thóp của tên này rồi
“Lão đại, cái kia…
vừa rồi Ô Sương Tuyết nói muốn đàm phán hợp tác, là hợp tác gì vậy?” Từ Phóng không nhịn được tò mò hỏi
“Bà ấy muốn mang theo cháu gái cùng chúng ta rời khỏi thành Sở Hi.”
Từ Phóng khiếp sợ, nhưng sau đó lại hưng phấn, dù sao nhân vật lợi hại thế mà cùng đi với họ một đoạn đường, như vậy an toàn của Lâm An càng được đảm bảo
“Ừ, bây giờ tôi đi xử lý chuyện của Giang Lai Húc, mấy người này cậu và Âu Dương Đông cùng nhau đưa tới chợ căn cứ xem rồi xử lý đi.”
Thẩm Tu Trạch nói rất đơn giản, nhưng Từ Phóng ngầm hiểu ý của anh, dù sao loại chuyện này hắn cũng không phải lần đầu tiên làm
“Vậy Lâm An thì sao?” Từ Phóng thấp thỏm hỏi, hắn vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện vừa rồi, rõ ràng đã đồng ý bảo vệ tốt đối phương, kết quả nếu không có Ô bà bà và Âu Dương Đông thì Lâm An thiếu chút nữa bị tang thị dung hợp ăn thịt rồi, nếu Lâm An có chuyện hắn chết một trăm lần cũng không thể bù đắp
“Các cậu đi đến chợ căn cứ quá nổi bật, để tôi mang cậu ấy đi.”
Thẩm Tu Trạch mang theo Lâm An rời đi, Tiểu Phúc cũng quắt đuôi đi theo, dù sao chủ nhân ở đâu nó sẽ ở đó
Lâm An một tay tóm lấy góc áo Thẩm Tu Trạch, lảo đảo đi về phía trước, tuy rằng dọc theo đường đi gặp phải ánh người dù không có nhiều như vừa mới vào, nhưng ánh mắt quan sát của rất nhiều người vẫn khiến cậu cực kì khó chịu
Bệnh sợ xã hội của Lâm An rất nghiêm trọng, nhìn thấy người nói không ra lời, lắp bắp, nếu như nhiều người nhìn như thế đại não sẽ trống rỗng, cả người phát run ra mồ hôi
Hiện tại dù thành zombie, đại não vẫn ở vào trạng thái trống rỗng, nhưng bệnh sợ xã hội đã ăn sâu tận xương tủy, nhận thấy được tầm mắt người khác vẫn rất căng thẳng
Thẩm Tu Trạch cố gắng chọn một nơi sạch sẽ để đi, khi người khác nhìn mình hoặc nhìn Lâm An chằm chằm, anh đều lạnh lùng trừng mắt lại
Thực lực mạnh mẽ, tướng mạo hung dữ, trời sinh gương mặt trào phúng nhìn ai cũng kiểu khinh bỉ, người bị tầm mắt Thẩm Tu Trạch đảo qua người, lập tức cúi đầu hoặc giả bộ dời tầm mắt, căn bản không dám nhìn thẳng vào anh
Tầm mắt của những người đó không nhìn về phía này nữa, zombie nhỏ cũng không run rẩy nữa
Trải qua sự kiện bị bắt làm con tin vừa rồi, Tiểu Phúc như keo dính chó với chủ nhân, sợ mình đi lạc
Zombie nhỏ và chó mập đều sợ như nhau
Thẩm Tu Trạch chậm rãi đi về phía chỗ ở của Giang Lai Húc, bởi vì gã là người có dị năng không gian duy nhất trong căn cứ, cho nên chỗ ở cũng được phân vào nhóm tốt nhất, cách chỗ ở của Thẩm Tu Trạch cũng không xa
Giang Lai Húc ở lầu một của khu chung cư giáo viên số 4, trên ban công trồng rất nhiều hoa cỏ, hoa vàng rực rỡ sức sống, hoa thủy tiên trắng noãn tao nhã thanh đạm, nơi này giống như l một thế giới khác, khác hẳn với sự tuyệt vọng chết lặng cách đó trăm mét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.