Thẩm Tu Trạch cười châm chọc, ngón tay khẽ động, vô số hoa cỏ trên ban công bị đốt sạch Khói đen nổi lên bốn phía, hình ảnh năm tháng bình yên tĩnh lặng vừa rồi bị ngọn lửa xé rách Giang Lai Húc đứng trong phòng khách còn Thẩm Tu Trạch ở ngoài ban công nhìn nhau, trong làn khói lượn lờ dáng vẻ bình thản thản nhiên của gã Cho đến khi ngọn lửa tắt, khắp nơi trên ban công đều tro tàn màu đen, gã mới đi lên vài bước hỏi: “Tại sao lại đốt hoa của tôi, những bông hoa này chắc không có đắc tội gì với anh mà..”
“Chỉ do tôi chướng mắt thôi.”
So sánh hai người, Thẩm Tu Trạch giống như boss phản diện ức hiếp nhân vật chính, khóe miệng anh hơi nhếch, lệ khí trong mắt trào ra: “Không nghĩ tới chứ gì Ngay cả tang thi cũng giết không giết được tôi.”
Giang Lai Húc nhặt lên một bông hoa bị cháy hơn phân nửa: “Tôi nghe không hiểu anh đang nói cái gì, tuy rằng dị năng của anh mạnh thật, nhưng cũng không thể khi dễ người như vậy chứ.”
Thẩm Tu Trạch hừ lạnh một tiếng, đi thẳng vào chủ đề: “Vị trí kho dự trữ lương thực ở thành phố Sở Hi được giấu kín, gần như tất cả những người biết đều biến thành tang thi Khi tôi tìm được vị trí của nó vào tháng tận thế đầu tiên Tôi thấy trong đó đều trống rỗng, trong khoảng thời gian đó, cậu cùng người của mình đã nhiều lần ra ngoài tìm đồ, có hai lần trở về, chỉ còn lại cậu và Long Nhất.”
Thành Sở Hi phát triển mạnh về nông nghiệp, hàng năm còn dư lương thực để bán cho thành Cơ Giới sát bên, mà chủ thành Sở Hi cũng là một người có tầm nhìn xa trông rộng, năng lực xuất chúng, luôn đem lương thực dự trữ hàng năm đổi thành lương thực mới, hơn nữa số lượng dự trữ rất lớn, một khi thành Sở Hi thành xảy ra chuyện gì, những lương thực đó cũng đủ cung ứng một thời gian Tận thế đến, những người lãnh đạo cao tầng phần lớn đều biến thành tang thi, người sống sót đắm chìm trong thống khổ lẫn khủng hoảng, không có người tổ chức cùng lãnh đạo, mọi người đối với tang thi sợ hãi lên đến cực điểm, ở lì trong căn cứ cũng không đồng ý đi ra ngoài, mãi đến mùa thu hoạch lương thực cũng không thu hoạch nên mùa đó lương thực cơ hồ đều hư thối ở trong đất Khi Thẩm Tu Trạch phát hiện sẽ có nguy cơ lương thực, đi tìm kho lương thực dự trữ thì phát hiện kho dự trữ trống không Từ đầu anh cũng không hoài nghi, nhưng tận thế xuất hiện vẻn vẹn mới có một tháng, hai cái kho lương thực cách nhau rất xa đều trống không, mà Giang Lai Húc trong vòng một tháng đó tần suất đi ra ngoài tìm vật rất cao, nhưng có hai lần trở về chỉ còn có gã với Long Thất, hai người duy nhất còn lại Long Nhất cũng là một dị năng giả cường đại, hơn nữa rất có hảo cảm với Giang Lai Húc, gần như nói gì nghe nấy Thẩm Tu Trạch đi ra ngoài hỏi thăm qua, hai lần kia bọn họ đi vừa vặn đều thuộc phương hướng của hai kho lương thực, hơn nữa chỉ có dị năng giả hệ không gian mới có thể dễ dàng dọn sạch kho dự trữ mà không để lộ dấu vết Điều này khiến Thẩm Tu Trạch đặt dấu chấm hỏi, Giang Lai Húc là dị năng giả hệ không gian hiếm thấy, mỗi lần đi ra ngoài đều có một đám người bảo vệ, mà có hai lần đi về hướng hai kho lương thực thì những người khác đều chết Mà trong quá trình điều tra, Long Nhất chết nghe nói do bảo vệ Giang Lai Húc mà chết Đến lúc này Thẩm Tu Trạch đã xác định được bảy tám phần, nhưng người chứng kiến đều đã chết, cũng không cách nào yêu cầu cho Giang Lai Húc lấy toàn bộ đồ đạc trong không gian của gã ra, nhân khí của gã trong căn cứ không thấp, danh tiếng cũng tốt hơn Thẩm Tu Trạch nhiều, chuyện này liền rơi vào cục diện bế tắc Mãi cho đến vừa rồi, anh với Ô Sương Tuyết trao đổi tình báo với nhau, anh đem chuyện viên thiên thạch nói cho đối phương, mà Ô Sương Tuyết cũng đem chuyện liên quan đến dị năng hệ không gian nói cho anh biết, anh mới tới tìm người [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Giang Lai Húc rũ mắt, thở dài: “Mạt thế người chết không phải rất bình thường sao mỗi người rời khỏi căn cứ đi tìm kiếm vật tư đều đã chuẩn bị tốt tinh thần mới ra ngoài, anh nói hai lần kia chỉ do trùng hợp mà thôi, chứ trong lòng tôi cũng rất đau khổ.”
“Vậy sao, à đúng rồi tôi mới nghe được một tin nghe đồn, nghe nói giết chết dị năng giả không gian, đồ vật trong không gian sẽ không biến mất mà giống như trò chơi giết quái, đồ rớt ra tại chỗ.”
Giang Lai Húc ngẩng đầu nhìn Thẩm Tu Trạch, cười cười: “Cái này tôi không biết, dù sao căn cứ chỉ có tôi một dị năng hệ không gian mà tôi cũng chưa từng chết.”
“Không bằng thử một lần?” sát ý trong mắt Thẩm Tu Trạch lộ ra, anh cảm nhận được zombie nhỏ một mực nắm chặt áo của anh như đang bất an, Thẩm Tu Trạch thu sát khí lại, xoay người giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Lâm An, tôi đưa cậu qua bên cạnh đợi một lát, chờ giải quyết gã liền về nhà nhé!”
Vừa mới chuẩn bị đưa zombie nhỏ đi xa một chút, Giang Lai Húc đột nhiên lên tiếng: “Anh gọi cậu ta là gì?”
Rõ ràng vẻ mặt bình tĩnh vạn năm bất biến của Giang Lai Húc bởi vì nghe được tên của Lâm An mà lộ ra vẻ kinh ngạc mà Thẩm Tu Trạch nhíu mày: “Sao Cậu biết Lâm An?”
“Chỉ khi còn bé tôi cũng có một người bạn cũng tên là Lâm An, đột nhiên nghe được cái tên quen thuộc, hơi kinh ngạc mà thôi.” Giang Lai Húc lộ ra nụ cười nhàn nhạt, giống như kinh ngạc vừa rồi chỉ là ảo giác.- Cá mặn thời @ vs TYT
Trên đường tới đây zombie nhỏ tay núm lấy áo của anh nhưng khi tới nơi này rõ ràng không có nhiều người mà Lâm An lại túm chặt áo anh, gần như đem mặt chôn ở sau lưng Thường ngày chỉ có lúc anh giết tang thi, zombie nhỏ thích sạch sẽ này không muốn bị máu tanh của đồng bọn bắn tung tóe mới duy trì tư thế này [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cho nên, hiện tại Lâm An đang trốn Giang Lai Húc Bọn họ thật sự biết nhau Thẩm Tu Trạch nhìn ra Giang Lai Húc sau khi nghe đến tên Lâm An mặc dù gã cố gắng ra vẻ bình tĩnh bình tĩnh, nhưng hơi thở lại nhanh hơn một chút, chứng tỏ rất quan tâm. Hai người cùng ở một thành phố cũng có khả năng quen biết lẫn nhau nhưng từ phản ứng của hai người bọn họ mà nói cũng không giống như bạn cũ gặp lại Đột nhiên, anh bước sang một bên để zombie nhỏ phía sau lộ ra ngoài, góc áo trượt khỏi tay Lâm An, cậu luống cuống nhìn Thẩm Tu Trạch, sau đó lập tức dịch sang— tiếp tục đem chính mình giấu đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tuy rằng Lâm An người đang bị đầy đủ vũ trang, mắt cũng bị tóc mái che, nhưng chỉ một cái liếc mắt này, Giang Lai Húc đã nhận ra đối phương “Lâm An, biến thành zombie?” Giang Lai Húc cố gắng hết sức kìm nén nhưng lại không giấu được vẻ hả hê trong giọng nói của mình “Hai người trông không giống bạn bè.”
Giang Lai Húc nhìn Thẩm Tu Trạch, đột nhiên gã ta giống như thay đổi thành một người khác, không còn thân thiện bình tĩnh như trước nữa, nhìn chằm chằm đối phương hỏi: “Anh mang theo một con zombie làm gì, coi trọng mặt câu ta ư Ồ…cũng không phải không thể, gương mặt kia của cậu ta đủ tư cách quyến rũ người khác.”
Trong giọng nói mang ác ý nồng nặc, nhắm thẳng vào Lâm An.