Thẩm Tu Trạch trầm mặt, tuy rằng anh thỉnh thoảng sẽ khi dễ Lâm An, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức trêu đùa Ở chung nhiều ngày, anh đã sớm đem đối phương thành người của mình, căn bản nhìn không được chuyện cậu ấy bị người khác khi dễ, mắng cũng không được, anh là người cực kì bao che khuyết điểm “Thế nào, mình xấu xí thì trách người khác đẹp sao?”
Gỡ bỏ lớp ngụy trang lúc này Giang Lai Húc giống như một con rắn độc, ác ý kèm oán hận trong mắt như thủy triều tràn ra “Tôi nói sai sao, rõ ràng đã biến thành zombie rồi, anh sao không giết đi, có khi nào hai người đã làm qua rồi đi, tôi thật đúng không biết té ra zombie cũng có thể, cậu ta…”
Giang Lai Húc càng nói càng khó nghe, Thẩm Tu Trạch lười nói nhảm, lập tức kích phát dị năng đốt quần áo trên người gã Bị ngọn lửa thiêu đốt xung quanh cắt ngang, Giang Lai Húc nhanh tay lẹ mắt cởi áo khoác, lại lăn lộn trên mặt đất mấy vòng nhằm dập tắt lửa “Ây da nhìn vậy mà cũng có chút thông minh nha, lăn cho rớt bớt rác trong đầu ra hả Nếu không sẽ biến thành rác thật đó Ôi, tôi quên mất cậu vốn đã là rác rưởi rồi.”
Mục đích tới đây của anh là tới giết chết người này, Thẩm Tu Trạch nhìn Giang Lai Húc chật vật lăn lộn, giống như nhìn thằng hề, chờ Giang Lai Húc dập tắt lửa trên người — đốt tóc Ban đầu còn định muốn cho gã chết thống khoái một chút, một phát đốt thành tro nhưng mà cái mồm tên này tiện quá nên cứ từ từ đốt vậy Tóc là chất dễ cháy, nháy mắt đốt tới da đầu, nhưng giây tiếp theo, ngọn lửa đột nhiên biến mất [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bây giờ Giang Lai Húc đã không còn tuấn tú như trước nữa, nhìn qua y như một kẻ điên, ngực không ngừng phập phồng, còn bật cười “Mày cho rằng tao không có biện pháp dự phòng sao Hôm nay tụi bây đừng hòng rời khỏi đây.”
Vừa dứt lời, trên bãi đất trống chợt xuất hiện mười mấy con tang thi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tất cả đều là tang thi đặc thù Những con tang thi vừa xuất hiện từ hư không này giống như ruồi không đầu không tìm được phương hướng, lúc đầu còn có chút choáng váng, nhưng chẳng mấy chốc tụi nó đã ngửi được mùi thức ăn Chuyên môn hấp dẫn tang thi đặc thù — Lâm An lúc này rõ ràng thành mục tiêu sống, đám tang thi đều nhào về phía cậu Tên điên này dùng không gian của mình chứa nhiều tang thi đặc thù như vậy Ngay cả Giang Lai Húc cũng không ngờ hiệu quả lại tốt như này, rõ ràng ở đây chỉ có hai người là gã và Thẩm Tu Trạch, nhưng những tang thi này lại giống đến giúp gã, toàn bộ nhào về phía Thẩm Tu Trạch Ngọn lửa cuồng nộ ngay lập tức bao trùm đám tang thi lại, tiếng gầm rú vang vọng khắp bầu trời.
Nhưng vẫn có mấy con phản ứng nhanh lúc lửa xuất hiện đã lập tức nhảy dựng lên, những tang thi tránh được ngọn lửa lao nhanh về phía Lâm An. - Cá mặn thời @ vs TYT
Mà đám bị lửa đốt, một là phát động dị năng, hoặc lăn lộn trên đất cố gắng thoát khỏi vòng lửa Trong mắt Giang Lai Húc chiếu ra ánh lửa, gã rõ ràng nhìn thấy đám tang thi đều dồn về phía Thẩm Tu Trạch cho dù dị năng của Thẩm Tu Trạch cường đại, cũng tuyệt đối không có khả năng sống sót dưới sự bao vây của nhiều tang thi đặc thù như vậy Mắt gã mang theo hưng phấn cùng kích động, như thể đã nhìn thấy Thẩm Tu Trạch đang bị tang thi gặm mà Lâm An, chỉ dựa vào một khuôn mặt để lừa dối tất cả mọi người, trên thực tế là kẻ yếu đuối vô năng, gã cũng sẽ rất sẵn lòng tiếp đãi nó Hay giống như khi còn nhỏ, ném nó vào đống rác, nhốt trong nhà vệ sinh quỳ trên mặt đất, trên đầu đội thùng rác Không được, hiện tại Lâm An biến thành zombie, cho dù làm như vậy nó cũng sẽ không có bất kỳ cảm giác gì, có lẽ ngay cả đánh hắn mắng, cũng sẽ không khóc Nhìn Lâm An còn trốn ở phía sau Thẩm Tu Trạch, Giang Lai Húc bỗng nhiên nghĩ đến, trong căn cứ một ít người sống không nổi, sẽ đi bán thân, đem Lâm An đưa đến nơi đó cũng là một chủ ý không tồi, dù sao bộ dáng của nó biến thành tang thi hẳn cũng không quá khó nhìn Nhưng nếu có một số người không dám, đến lúc đó có lẽ còn phải cho đối phương một ít vật tư mới được Quần áo trên người Giang Lai Húc che kín tro đen, tóc cũng bị đốt trụi, gã đang ra sức tưởng tượng nên ‘chăm sóc’ Lâm An như thế nào, nghĩ thôi mà cả người gã đã kích động đến phát run, một cái một tay nắm chặt cánh tay còn lại Khi có tang thi thoát ra được khỏi vòng lửa, Thẩm Tu Trạch lấy đao ra Thanh đao này không phải do anh dùng dị năng dung ra mà lúc trước khi làm nhà thám hiểm đã đặt riêng một cái để chém giết dã thú Mặt đao mỏng nhưng vô cùng sắc bén, nhìn thôi cũng có thể cảm nhận được hàn ý và sát khí lạnh thấu xương Gần như khi con tang thi đặc thù nhào đến, đao hạ xuống — tang thi xẻ làm đôi Lưỡi đao cắt dọc thân thể, như đang cắt đậu hủ, nhẹ nhàng đến không ngờ Thẩm Tu Trạch nhìn dòng máu màu đỏ đen trên thân đao, nhíu nhíu mày, anh rất ít dùng thanh đao này chủ yếu vì nó quá dễ bẩn Để làm nên thanh đao này anh phải tốn rất nhiều công sức để tìm kiếm, lại mời những người thợ thủ công giỏi nhất thành Bạch Trạch rèn ra cho nên anh cực kì trân trọng, mỗi ngày lúc rảnh rỗi đều lấy ra lau Còn khi gặp tang thi cái loại cả người hôi thối này anh toàn thuận tay dùng kim loại nặn ra một thanh đao tạm thời để dùng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lần này tới giết Giang Lai Húc, cũng đoán được tên này sẽ có chừa đường lui cho nên mới lấy ra dùng Hiện tại cũng không kịp đau lòng đao bị làm bẩn, Thẩm Tu Trạch một lúc làm hai việc, một bên đem những con tang thi đang tới gần xẻ đôi, một bên tăng hỏa lực thiêu rụi đám bị nhốt trong vòng lửa Rõ ràng tang thi đặc thù với tất cả mọi người mà nói đều như ác mộng, nhưng tới lượt Thẩm Tu Trạch, cũng chỉ hơi khó đối phó một chút, chứ không phải không giải quyết được Giang Lai Húc cười không nổi nữa, mặt không biểu tình nhìn Thẩm Tu Trạch trong ngọn lửa dùng đao giết tang thi, lại nhìn Lâm An được bảo vệ tốt phía sau, móng tay cắm mạnh vào cánh tay Vì cái gì, vì sao tất cả mọi người đều chú ý tới Lâm An, rõ ràng nó vừa nhu nhược lại vô dụng, nhưng vì đẹp mắt cho dù biến thành zombie cũng được người che chở Nhìn thấy những con tang thi đặc thù mà mình cố ý thu thập đều bị giết từng con một, Giang Lai Húc xoay người chuẩn bị rời đi, vốn cho rằng tránh những người khác, chỉ dựa vào đám tang thi này thì có thể giết chết Thẩm Tu Trạch, kết quả năng lực của đối phương mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của gã, hiện tại phải nhanh chóng đi tìm những dị năng giả mà gã thường lôi kéo kia, chỉ cần đáp ứng cho bọn họ một ít vật tư, những người kia ngu ngốc đó sẽ nghe theo lời gã Hơn nữa, danh tiếng của gã trong căn cứ đã tô vẽ rất tốt, với bộ dạng hiện tại này nếu chạy ra ngoài nói Thẩm Tu Trạch muốn giết mình, đại đa số người chắc chắn sẽ đứng về phía gã Mới vừa đi được hai bước, các loại kim loại trong phòng trong nháy mắt rơi ra, hòa thành một sợi xích sắt một đầu trói tay Giang Lai Húc, đầu còn lại cắm vào tường “Tôi nói cậu được đi rồi sao?” Thẩm Tu Trạch lạnh lùng hỏi Giang Lai Húc đưa lưng về phía anh, nghe vậy cũng không đáp lại, mà cố gắng tháo xích sắt xuống, bất kể ở cổ tay hay tường, cái nào cũng vô cùng chắc, căn bản không gỡ được, gã lại thử thả xích sắt vào trong không gian.