Zombie Nhỏ Sợ Hãi Xã Hội Bị Bắt Ra Cửa

Chương 46: MÀY ĐÚNG LÀ RÁC RƯỞI




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Dị năng của gã kỳ thật so với thể hiện với bên ngoại mạnh hơn nhiều, diện tích không giới hạn, hơn nữa có thể đưa đồ vào không gian mà không cần dùng tay đụng vào —  kích phát dị năng, xích sắt trong nháy mắt biến mất
Giang Lai Húc cười mỉa mai, cái trò mèo này mà đòi bắt gã
“Cậu muốn đi đâu?” một giây sau, giọng nói như bùa đòi mạng lại vang lên phía sau
Giang Lai Húc kinh ngạc xoay người, Thẩm Tu Trạch không biết khi nào đã đứng ở phía sau gã
Lâm An bị anh vác ở trên vai, zombie nhỏ khó chịu không ngừng giãy dụa, nhưng sức lực của  cậu quá nhỏ, so với Thẩm Tu Trạch mà nói không hề ảnh hưởng
Nhìn ra bên ngoài, khắp nơi đều có tứ chi của tang thi, máu đỏ đen đầy mặt đất, mà ngọn lửa vẫn còn đang tiếp tục cháy, những con tang thi thoát khỏi vòng lửa đã bị Thẩm Tu Trạch giết sạch, chỉ lưu còn lại đám tang thi tốc độ tương đối chậm đang ở trong ngọn lửa gào thét
Không đến mười phút, Thẩm Tu Trạch đã giải quyết được mười mấy con tang thi đặc thù
Rõ ràng lúc gã bắt mấy con tang thi này tốn không ít nhân lực
So với dị năng giả trong căn cứ, Thẩm Tu Trạch mạnh đến đáng sợ
“Vì sao?” Giang Lai Húc lẩm bẩm
Thẩm Tu Trạch thả Lâm An xuống, zombie nhỏ lại nhanh chóng trốn ra sau lưng anh, rõ ràng vừa rồi lúc khiêng còn giãy dụa không ngừng, lúc này lại cực kì an tĩnh.
Còn đang suy nghĩ tại sao zombie nhỏ thích khóc này không chịu bị khiêng đi, Thẩm Tu Trạch nghe Giang Lai Húc hỏi
“Cậu nói gì?”
“Mày tại sao, tại sao phải bảo vệ nó?” Giang Lai Húc không chạy trốn, cũng không cầu xin tha thứ, chỉ cố chấp nhìn chằm chằm Thẩm Tu Trạch
Phải nói sao đây
Bởi vì quỷ tham ăn này đã ăn thiên thạch
Cho nên phải bảo vệ
Hay bởi đây là ân nhân cứu mạng của anh
Nghĩ thì nhiều nhưng chỉ quăng ra một câu: “Quản cái cục cớt.”
Giang Lai Húc thất hồn lạc phách đứng đó, bỗng nhiên ngẩng đầu, chạy nhanh về phía Thẩm Tu Trạch và Lâm An
Khi khoảng cách giữa bọn họ chỉ có hai mét, Giang Lai Húc vươn tay, như muốn chạm vào bọn họ
Khuyết điểm duy nhất của dị năng hệ không gian là vật sống không thể tồn tại trong không gian được
Giang Lai Húc đã làm thí nghiệm, vật sống có thể mang dô nhưng vào trong đó sẽ chết, hơn nữa để đưa người hay vật sống vào buộc phải tiếp xúc mới có thể kích phát dị năng
Chỉ cần đụng vào Thẩm Tu Trạch, đem người bỏ vào không gian —  gã sẽ thắng
Thẩm Tu Trạch không bỏ qua dị động trong không khí, gần như ngay giây phút đối phương đưa tay ra, anh đã đoán được Giang Lai Húc muốn làm gì
Một luồng ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, khi tay gã sắp chạm vào cơ thể Thẩm Tu Trạch, đôi tay trắng nõn —  ‘pặc’ rơi xuống đất
Máu tươi từ cổ tay phun ra, tiếng kêu thảm thiết thống khổ của Giang Lai Húc truyền khắp phòng, toàn thân co quắp quỳ rạp xuống đất, há to miệng thở hổn hển, lại thấy Thẩm Tu Trạch vì không muốn máu tươi phun dính lên người —  kéo Lâm An tránh đi
Biểu tình ghét bỏ khiến Giang Lai Húc vốn đang ở bên bờ vực tan vỡ tìm lại một tia lý trí: “Tại sao, tại sao không giết tao luôn đi.”
“Định giết cho bỏ phiền rồi nhưng cậu lại biết Lâm An mà tôi lại muốn biết chuyện liên quan đến cậu ấy.”
Thẩm Tu Trạch hiện tại cũng nhìn thấu tính cách của zombie khóc nhè này, nhưng với những chuyện trước kia lại không biết gì cả, không dễ dàng gặp được một người biết Lâm An, anh muốn biết Lâm An là người như thế nào hoặc đơn giản nói trắng ra là muốn xem trước kia cậu đã từng trải qua chuyện gì
Chỉ tò mò thôi
Tuy nhiên, Giang Lai Húc này dường như có ác cảm với Lâm An, từ đầu còn giả bộ rất tốt, nhìn thấy Lâm An liền lập tức lộ bộ mặt thật, có lẽ gã cũng nói không ra lời gì hay ho
“Hừ, được, mày muốn biết tao có thể nói hết cho mày nghe.” Giang Lai Húc cả người run rẩy cố chịu đựng đau đớn, đầu đầy mồ hôi, gã biết mình không thể tránh được, thế nhưng trong cơn đau dữ dội lại nở nụ cười
“Tao và nó lớn lên trong cùng một trại trẻ mồ côi, tính cách nó quái gở, không ai muốn làm bạn với nó, chỉ có tao thương hại nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng trên thực tế Lâm An là một đứa đạo đức giả, bởi vì bộ dạng đẹp mắt, mỗi lần có người đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi, người đầu tiên được chọn lúc nào cũng là nó
Rõ ràng có người nhận nuôi trẻ mồ côi như bọn tao mà nói đã như một món quà tuyệt vời rồi, nhưng mà nó lại kén cá chọn canh, cự tuyệt hết những người muốn nhận nuôi nó
Mày biết những người kia sau khi bị từ chối nói cái gì không
Bọn họ nói người tốt nhất không muốn nên  không muốn chọn lại những phế phẩm còn lại nữa
Ha ha, bọn tao chỉ đáng làm nền, phế phẩm tàn phế, cũng vì không đẹp bằng nó?”
Thẩm Tu Trạch: “Không phải Lâm An có cha mẹ sao?”
Trong nhà Lâm An nhìn thấy, người trong khung ảnh chắc chắn là cha mẹ của Lâm An, cậu ấy như cùng một khuôn với mẹ mình
“Đúng vậy, tài sản cha mẹ Lâm An đều để lại cho nó, chỉ cần ở trong viện mồ côi chờ đến mười tám tuổi thì có thể nhận được, nên mới chê này bỏ nọ
Nhưng còn tụi tao thì sao, cả đời không có cha mẹ có một cơ hội duy nhất đều đều nó quấy nhiễu, mày nói xem sao tao có thể không hận nó được?”
Giang Lai Húc nhắc tới chuyện này hai mắt đỏ lên, oán hận trong mắt khắc sâu tận xương tủy
Thẩm Tu Trạch vẫn mặt không chút thay đổi, không hiểu mạch não của Giang Lai Húc: “Chỉ thế thôi sao
chỉ vì một đám người râu ria nói mình là tàn thứ phẩm nên hận cậu ấy?”
Ngược lại Thẩm Tu Trạch khi còn bé nếu có người nói anh thứ phẩm này đó khả năng nắm đấm sẽ chào hỏi mặt đối phương rồi
“Không quan trọng
Những người kia nói không chừng sẽ là cha mẹ sau này của tụi tao.”
Thẩm Tu Trạch:..
Tuy rằng không phải đương sự, nhưng có thể nói ra những đứa trẻ khác là tàn thứ phẩm, có lẽ cũng không phải dạng tốt lành gì, không được nhận nuôi cũng ở một góc độ nào đó cũng xem như một chuyện tốt
Nhưng mạch não thần kì của Giang Lai Húc lại cảm thấy tất cả đều do lỗi của Lâm An
Đột nhiên nghĩ tới cái gì, Thẩm Tu Trạch nhíu mày hỏi: “Chuyện Lâm An sợ người và thích sạch sẽ, mày biết chứ?”
Giang Lai Húc thấp giọng nở nụ cười: “Thế nào, nó biến thành tang thi vẫn như vậy sao
Vậy thì tốt quá, xem ra mấy năm đó tao không lãng phí công sức, trước khi chết biết được chuyện này, coi như cũng đáng giá.”
Thẩm Tu Trạch đã sớm biết chứng bệnh sợ xã hội và thích sạch sẽ có một phần do bẩm sinh, nhưng trong đó cũng có rất nhiều trường hợp do các trải qua nhiều chuyện dẫn đến, nói như vậy nguồn gốc bắt nguồn từ tên rác rưởi này
“Mày đúng là rác rưởi.”- Cá mặn thời @ vs TYT
Thẩm Tu Trạch đại khái có thể đoán được suy nghĩ của Lâm An, bởi vì nhớ rõ cha mẹ ruột của mình, cho nên đến viện phúc lợi không chịu để người khác làm cha mẹ, kết quả cũng bởi vì như vậy mà bị Giang Lai Húc trả thù, có lẽ còn có những người khác nữa, dù sao Giang Lai Húc  ở căn cứ lôi kéo một đám dị năng giả có năng lực cao làm việc cho mình, đối với trẻ con trong viện phúc lợi, chỉ cần vài câu đủ khiến bọn họ cũng sinh ra oán hận đối với Lâm An
Chẳng lẽ việc Lâm An khéo léo băng bó vết thương như vậy do hồi nhỏ thường xuyên bị thương
Mà Lâm An lúc sợ hãi sẽ ngồi xổm trong góc, hai tay ôm đầu bởi vì thường xuyên bị đánh sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy thích sạch sẽ và sợ xã hội......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.