Zombie Nhỏ Sợ Hãi Xã Hội Bị Bắt Ra Cửa

Chương 48: ZOMBIE NHỎ LÀ ĐỆ NHẤT PHU NHÂN





Hiện tại rốt cuộc đã biết vì sao vật tư ít như vậy, hóa ra đều bị Giang Lai Húc giấu làm của riêng
Rõ ràng đãi ngộ của Giang Lai Húc trong căn cứ là tốt nhất, mỗi lần đi ra ngoài tìm vật tư cũng sẽ cho dị năng giả cường đại đồng hành, thái độ của ông đối với Giang Lai Húc so với con ruột còn tốt hơn, nhưng đổi lại đối phương nuốt riêng vật tư trong thành, số lượng lớn như vậy, Giang Lai Húc mấy trăm năm cũng xài không hết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quá tham lam, thật sự quá tham lam
“Cám ơn, cám ơn.” Thành chủ lắp bắp cám ơn Thẩm Tu Trạch
“Không cần, ông trước tiên tìm người kiểm kê vật tư, nếu đợi lát nữa nhiều người sẽ loạn lên, dựa vào những lương thực này, cũng đủ cho toàn bộ người trong căn cứ chống đỡ đến mùa thu hoạch năm nay, tôi đề nghị ông nên suy nghĩ một chút, không sẽ không kịp.”
Ông lão đứng dậy, tấm lưng còng xuống cho thấy ông đã già nua, mà người thanh niên trước mặt hăng hái, tay trái khiêng một người, tay phải kẹp một con chó, cố tình sắc mặt thối quắt nhưng không hiểu sao có một loại vui mừng khó hiểu
“Thẩm Tu Trạch, là tôi tin nhầm người rồi, hiện tại tôi cũng già rồi, hay cậu đảm nhiệm...”
“Dừng lại, ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây, tôi không phải người thành Sở Hi, tôi chuẩn bị quay về thành Bạch Trạch, chuyện thành của mấy người thì tự giải quyết, tôi chỉ là một người ngoài mà thôi.”
Thẩm Tu Trạch cũng biết mấy người này muốn bỏ gánh, định bắt đầu lừa dối người trẻ tuổi
Anh không nghe đối phương nói chuyện nữa, xoay người mang theo Lâm An cùng con chó rời đi
***
Bên kia, Từ Phóng và Âu Dương Đông sau khi Thẩm Tu Trạch đi, dùng dây leo trói gô đám người Triệu Thiên, mang đến chợ căn cứ
Nói là chợ, kỳ thật bên trong bán rất ít hàng, dù sao hiện tại vật tư thiếu thốn, cũng có nhiều người không có việc gì làm nên ngồi đợi ở chỗ này
Từ Phóng cười hố hố, đưa đám người bị trói bịt mắt tới nơi đông người nhất
“Đến đây đến đây, nhìn một chút nào, đây là dị năng giả hệ hỏa Triệu Thiên của chúng ta, ai có thù báo thù, có oan báo oán, ngàn năm có một mau mau tới đâyyy đeeeeee.”
Âu Dương Đông nhìn đầu trọc hăng hái bừng bừng, cạn lời, hỏi: “Ông đang làm gì vậy?”
“Ông không ở căn cứ không biết, trong căn cứ những dị năng giả có chút năng lực hoành hành ngang ngược, giết người làm ác khắp nơi, rất nhiều người bình thường chỉ có thể nén giận, giờ đám này rơi vào trong tay chúng ta, trói tới nơi này để mọi người biết, nếu gã làm chuyện xấu quá nhiều, hành vi quá ác liệt, đã nói lên nhóm người này không cứu được, cuối cùng tiễn chúng đi gặp ông bà là được
Nếu như không có gây tội nặng hơn nữa có người đảm bảo thì có thể trực tiếp thả ra, nhưng mà tôi thấy đám người Triệu Thiên này đều không phải dạng tốt lành gì đâu.”
Quả nhiên, Từ Phóng vừa đứng, đã có rất nhiều người vây quanh
Một người đàn ông què chân ngón tay run rẩy chỉ vào Triệu Thiên: “Tôi muốn tìm hắn báo thù.”
“Được nhaaa
Nè !” Từ Phóng đưa Triệu Thiên đang bị buộc dây thừng cho đối phương
Người đàn ông trẻ tuổi này không có cầm lấy dây thừng, mà nhào tới đấm vào mặt Triệu Thiên, vừa tát, vừa dùng răng cắn, Triệu Thiên lập tức cầu xin tha thứ, nhưng người què này vẫn không có dừng lại
Cảnh tượng nhìn hơi đẫm máu Âu Dương Đông quay đầu nhìn không ra
Mà Từ Phóng tiếp tục rao hàng, nhìn thấy biểu tình của Âu Dương Đông, hắn chỉ nhún vai: “Ông đó, đừng cảm thấy Triệu Thiên như vậy mà nghĩ đáng thương, đánh gã như vậy cũng coi như nhẹ lắm rồi.”
Hắn tiện tay kéo một người đang vây xem, bảo đối phương nói cho Âu Dương Đông biết Triệu Thiên đã làm chuyện gì, đợi đến khi nghe xong, Âu Dương Đông nhìn Triệu Thiên gần như tắt thở, lại muốn đi lên đấm cho mấy cái
Thì ra vợ của người bị què chân kia, bị Triệu Thiên nhìn trúng cưỡng chế mang đi, không quá mấy ngày đã chết, người què muốn đi báo thù lại bị đánh gãy chân
Mà này chỉ là một trong rất nhiều chuyện xấu mà Triệu Thiên đã làm, tệ hơn nữa không còn người có thể lên báo thù bởi toàn bộ đã bị gã nhổ cỏ tận gốc
“Phi, loại cặn bã này, nên để lão đại đốt chết đi.” Âu Dương Đông giận dữ mắng
Từ Phóng gật đầu đồng ý, sau đó mới phản ứng lại, chỉnh ngay: “Ê đó là lão đại của tôi.”
Âu Dương Đông: “Không cần quan tâm chi tiết này, ngày nào ông cũng gọi như vậy, tôi mà gọi thẳng tên ra có chút không tôn trọng lắm.”
Kính lọc của Từ Phóng đối với Thẩm Tu Trạch vô cùng dày, nghĩ đối phương nói cũng đúng
“Cũng được, thế từ nay về sau, tôi là lão nhị, ông là lão tam.”
“Vậy Lâm An thì sao?”
“Hả
An ca hả
Đương nhiên là đệ nhất phu nhân.”
“.....
Ông biết đùa thật đấy.”
Đợi đến khi trò khôi hài kết thúc, ngoại trừ hai dị năng giả đầu óc không tỉnh táo bị lừa dối, cùng với ba người cơ bản chưa từng làm chuyện xấu gì, những thứ khác cơ bản đều được xử lý xong
Lúc Từ Phóng với Âu Dương Đông đang thương lượng nên đi đâu chờ lão đại, dị biến trên bầu trời khiến bọn họ cảnh giác
“Cái gì mới rơi từ trên trời xuống?”
“Không biết, hướng đó hình như là chỗ ở của Giang Lai Húc, đi, mau qua đó xem thử.”
Không đợi bọn họ chạy tới, liền đụng phải Thẩm Tu Trạch
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Lão đại, xử lý xong chưa?” Từ Phóng lập tức phất tay
“Đã xong rồi, đi thôi, vật tư cũng thu đủ rồi, ngày mai chuẩn bị rời khỏi thành Sở Hi.” Thẩm Tu Trạch đem chó thả xuống, tiếp tục khiêng Lâm An đi về phía trước
Âu Dương Đông ngẩn người, ngày mai bọn họ phải đi sao
Từ Phóng sớm biết mấy ngày tới sẽ xuất phát, dắt Tiểu Phúc đi theo Thẩm Tu Trạch, không ngừng hỏi
“Lão đại, chúng ta đi phải nên tìm một cái xe tốt hơn chút chứ?”
“Không cần đâu, đến lúc đó lái xe của tôi đi.”
“Lão đại, anh có xe, sao em không biết?”
“Sau tận thế chưa từng lái qua, xe mua từ thành Cơ Giới với giá cao, độ an toàn và thoải mái cũng tàm tạm.”
“Khà khà, thế thì nhất định phải xem rồi.”
Trong lòng Âu Dương Đông có chút hụt hẫng, khoảng thời gian này cùng nhóm đầu trọc hành động, cũng đã quen có người ở sau lưng chống đỡ, có đồng đội cùng nhau hợp tác, ngày mai đi rồi ở đây chỉ còn lại một mình hắn
Nhưng hắn còn muốn tìm cha mình , cũng không biết ông ấy đang ở góc nào nữa, nửa năm rồi cũng không thấy bóng người
Xem ra chỉ có thể nói lời tạm biệt, ngày mai tiễn bọn họ một đoạn đường, coi như duyên phận quen biết một hồi, đúng rồi, hắn còn phải xúc tác thêm một ít trái cây để bọn họ mang theo trên đường ăn
Tiếp tục lái hai chiếc xe rách nát kia, Thẩm Tu Trạch một đường đi tới một bãi đỗ xe ngầm hẻo lánh
Xe của Thẩm Tu Trạch dừng ở đây
Khi Từ Phóng mở cửa gara, xuất hiện trước mắt là một chiếc RV
(* Noted: Xe RV hay còn gọi là nhà xe di động.) 
Từ Phóng nhìn chiếc xe không ngừng huýt sáo, hai mắt tỏa sáng, thiếu nữa là trèo lên sờ cho đã
Âu Dương Đông nghĩ tới vấn đề mấu chốt: “Trên đường đến thành Bạch Trạch, rất nhiều nơi đều là vách núi sông băng và rừng rậm, làm sao lái qua được?”
Thẩm Tu Trạch nhìn cái xe trước mắt: “Vốn chỉ định chạy đến trạm tiếp theo, dù sao đoạn đường từ thành Sở Hi đến thành Cơ Giới này cũng coi như tốt, sau đó chỉ có thể cất, không dùng nữa?”
Sao không dùng
Nghe không hiểu ý của Thẩm Tu Trạch, Âu Dương Đông nghi hoặc sờ sờ bụng, sau đó bị Từ Phóng hưng phấn gọi tới cùng nhau nghiên cứu xe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.