[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Toàn thân xe màu trắng bạc, phía trên có cả một tấm pin năng lượng mặt trời, quanh thân được gia cố bằng kim loại cùng màu, cửa sổ đều có lan can bao quanh
Từ Phóng từ phía trước chạy ra phía sau xe, phát hiện chiều dài chỉ tầm bảy tám mét, nếu tính cả phần trước của xe thì sẽ dài khoảng mười mét
Từ Phóng đi vòng quanh xe vài vòng, lúc này mới nhìn Thẩm Tu Trạch, trong mắt nóng lòng muốn thử: “Lão đại, lát nữa chúng ta lái chiếc này về nhé?”
Thẩm Tu Trạch gật đầu: “Hôm nay đến nhà Lâm An trước, ngày mai cậu đến căn cứ đón Ô Sương Tuyết và cháu gái bà ấy, thu dọn xong chúng ta sẽ xuất phát.”
“Vậy có thể để em lái không
“Từ Phóng lập tức xung phong nhận việc, hắn còn chưa từng lái xe kiểu này trước đây
“Có thể, chờ ngày mai ra khỏi thành chúng ta thay phiên nhau lái.”
Từ Phóng nhận lấy chìa khóa từ trong tay Thẩm Tu Trạch, nhanh như chớp mở cửa xe phía sau ra, khi nhìn thấy trang hoàng bên trong, tràn đầy khiếp sợ: “Lão đại, xe này của anh chắc phải tốn rất nhiều tiền.”
Chỉ nhìn cách trang trí bên trong thùng xe, xa hoa và thoáng đãng, với đầy đủ nội thất và thiết bị điện, trông giống như một căn hộ nhỏ sang trọng, dù sao thì nó cũng tốt hơn nhiều so với ngôi nhà mà Từ Phóng ở trước khi mạt thế ập đến
Những nhà thám hiểm có năng lực kỳ thực đều rất có tiền, mà Thẩm Tu Trạch một là người nổi bật trong đó, quả thật cũng chưa từng vì tiền mà lo lắng, nhưng mà hiện tại cho dù có nhiều tiền đến đâu cũng vô dụng
“Không sao, những thứ ở thành Cơ Giới thật sự rất tốt, bọn họ còn có đủ loại người máy, có thể làm việc nhà, lái xe, khiêu vũ, chiến đấu, rất thú vị.”
Từ Phóng nghe xong hai mắt tỏa sáng, hắn chưa từng đi qua thành phố nào khác, tuy rằng thành Cơ Giới gần thành Sở Hi nhất, nhưng chỉ riêng lái xe đã phải mất mười mấy ngày, rất nhiều người cả đời sống chỉ sống ở đây, chưa từng đi ra ngoài
Từ Phóng nhớ tới tình hình hiện tại cũng bớt phấn kích lại, tang thi tràn lan khắp nơi, thành Cơ Giới như thế nào còn chưa biết
“Vậy em đi lái xe, mọi người mau lên đi.” Từ Phóng chuyển vật tư trên xe vào trong xe trước, sau đó lập tức chạy đến vị trí lái Thẩm Tu Trạch cũng dẫn Lâm An vào trong xe phía sau, Tiểu Phúc theo sát chủ nhân đi vào
Âu Dương Đông nhìn trái nhìn phải, cuối cùng vẫn đi ghế phụ, phía trước có thể ngồi hai người, hắn muốn đổi lái với Từ Phóng
Lâm An vừa vào trong xe, ánh mắt dưới tóc mái liền nhìn trộm khắp nơi
“Sao, kiểm tra vệ sinh à?” Thẩm Tu Trạch phát hiện động tác nhỏ của cậu, tiện tay xoa xoa đầu cậu
Lâm An tóc mềm mại trơn nhẵn, cảm giác vô cùng tốt, Thẩm Tu Trạch xoa xong sau mới nhận ra, lần này zombie nhỏ không có né tránh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rõ ràng mấy ngày hôm trước chỉ cần Thẩm Tu Trạch giơ tay lên, Lâm An sẽ theo phản xạ ôm đầu ngồi xổm xuống, muốn sờ đầu cũng sẽ lập tức sợ hãi né tránh
Mà hôm nay, xombie nhỏ không trốn không tránh, tựa như không hề phát hiện, đôi mắt vẫn đang lén nhìn bên trong xe, giống như một con thỏ nhỏ bị nhốt vào lồng, lén lút quan sát hoàn cảnh xung quanh
Vì nghiệm chứng có phải Lâm An ngầm đồng ý hay không, Thẩm Tu Trạch vươn bàn tay tội ác ra, dùng sức xoa đầu Lâm An
Sợi tóc mềm mại bồng bềnh, nếu không phải góc tóc chắc, với cách xoa này của Thẩm Tu Trạch, tóc bị kéo rụng đi không ít
Zombie nhỏ vẫn không tránh né, chỉ chậm rãi cúi đầu, lắc lắc đầu, như thể muốn ném thứ quấy nhiễu trên đầu mình xuống
Cậu ấy đúng đang chậm rãi khôi phục, có lẽ có một ngày nào đó thật sự có thể có tư duy của một nhân loại bình thường, Thẩm Tu Trạch nghĩ ngày này chắc không còn quá xa
Xe khởi động, Thẩm Tu Trạch kéo Lâm An ngồi ở trên sô pha, có thể cảm giác được xốc nảy, nhưng còn ở trong phạm vi có thể tiếp nhận, rất nhanh phía trước truyền đến tiếng va chạm
Lúc đầu Từ Phóng lái xe còn nhớ ở phía sau có người cho nên lái rất chậm, từ bãi đỗ xe ngầm đi ra, tang thi trên đường nhào về phía chiếc xe đang chạy càng nhiều, tốc độ của hắn liền nhanh hơn
Đầu xe được gia cố đánh bay từng tang thi nhào đến, phía trước xe hoàn hảo không tổn hao gì, xem ra Thẩm Tu Trạch đã tốn rất nhiều công sức để gia cố chiếc xe này
Chỉ là người ngồi ở phía sau thì không dễ chịu như vậy, thân xe lúc lắc sang trái, lúc nghiêng sang phải, Thẩm Tu Trạch hoài nghi Từ Phóng có lái xe phiêu quá tưởng đây là xe đua mà quên mất phía sau còn chở người
Thẩm Tu Trạch với Lâm An ngồi ở trên sô pha còn tốt, dù sao trong xe đồ dùng trong nhà đều cố định chết, không xê dịch được
Người duy nhất gặp khổ nạn chính là Tiểu Phúc
Chó mập còn đang ngửi tới ngửi lui trong hoàn cảnh mới, đột nhiên xe drift một cái, Tiểu Phúc theo quán tính, vẻ mặt mơ hồ dán mặt lên tường
Ngay sau xe làm thêm một cú drift, Tiểu Phúc lại thất tha thất thểu trượt đến bên kia, cuối cùng nếu không Thẩm Tu Trạch vớt con chó lên, Tiểu Phúc phỏng chừng sẽ lắc lư trái phải cả đoạn đường
Từ Phóng đã hoàn toàn buông thả bản thân, trên đường không có người đi, chỉ có tang thi không ngừng lang thang, mà ô tô trên đường cũng bị dị năng giả và người tìm kiếm vật tư dời sang một bên, một đường thoải mái lái xe, hắn hận không thể nhấn ga nhanh hơn
“Đến lượt tôi, cũng để tôi lái một lát.” Âu Dương Đông thèm thuồng, luôn miệng thúc giục
Từ Phóng lái hai phần ba lộ trình mới dừng lại, giao cho Âu Dương Đông, còn hắn thì đi đến thùng xe phía sau xe, lúc nãy mới nhìn thoáng qua thôi, còn chưa nghiêm túc nhìn kỹ từng thứ đâu
Nhìn tên đầu trọc từ cửa vào, Thẩm Tu Trạch mặt không chút thay đổi nói: “Xe chạy rất nhanh, ai không biết còn tưởng rằng chúng ta vội đi đầu thai.”
Từ Phóng lúc này mới nhớ tới phía sau xe còn có lão đại và Lâm An, chỉ có thể vuốt đầu cười hì hì.
Âu Dương Đông lái ổn định hơn Từ Phóng nhiều, gần như không cảm thấy xóc nảy
Ở trong xe đi tới đi lui, Từ Phóng không chịu ngồi yên liên tục phát ra thán phục, không ngừng hỏi công dụng của các loại đồ vật
“Lão đại, đây là cái gì?”
“Ồ có toilet, đi toilet mùi hôi không phải sẽ bay ra sao?”
“Nấu cơm được luôn nè
Nhưng em không biết nấu nha.”
“Ầy ầy bên trong còn có giường, nhưng mà chỉ có một cái giường chúng ta không dễ chia rồi, lão đại, anh với An ca ngủ giường, em ở bên ngoài canh cho.”
Thẩm Tu Trạch: “Cậu quên Ô Sương Tuyết và cháu gái bà ấy muốn đi cùng chúng ta sao? - Cá mặn thời @ vs TYT
“Ờ nhỉ, vậy thì họ ngủ giường, chúng ta nằm dưới đất?”
Mãi cho đến nhà Lâm An, hưng phấn của Từ Phóng còn chưa tản đi, kéo Âu Dương Đông chưa vào trong xe nói các loại đồ vật bên trong
Thường ngày Âu Dương Đông luôn cùng hắn thảo luận, hôm nay đặc biệt trầm mặc
“Ông sao vậy, tôi nói khô cả cổ họng cũng không thấy ơi hỡi một tiếng.” Từ Phóng nghi hoặc hỏi lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Âu Dương Đông cười cười: “Không sao, tối nay tôi chuẩn bị trái cây cho mọi người ngày mai mang theo.”
“Tại sao phải...” Từ Phóng cuối cùng cũng nhớ ra bọn họ và Âu Dương Đông chỉ tạm thời kết bạn, đối phương còn phải đi tìm cha mình nữa
Tuy rằng rất có thể cha mình đã không còn nữa, nhưng Âu Dương Đông là một người rất bướng bỉnh, ngay cả về nhà cũng có thể kiên trì nửa năm không buông tha, chỉ cần một ngày không tìm được cha, hắn cũng tuyệt đối không buông tha
Từ Phóng có chút không nỡ, hắn làm người tương đối trọng tình nghĩa, vốn coi Âu Dương Đông như đồng bọn, lần này chia tay nói không chắc sẽ không gặp lại nữa.