Zombie nhỏ hai mắt rủ xuống, qua một lúc lâu mới nhỏ giọng nói: “Thẩm.”
Giọng nói thanh thúy dễ nghe, hiển nhiên không phải lời nói vô thức Từ Phóng hai mắt tỏa sáng, lập tức đi đến bên cạnh: “An ca, em thì sao Em là Từ Phóng nè.”
Lâm An không ơi hỡi Âu Dương Đông đẩy Từ Phóng ra, nói với Lâm An: “Còn tôi là Âu Dương Đông, Âu Dương Đông đó.”
Lâm An vẫn không có phản ứng Hai bà cháu Ô Sương Tuyết cũng đều cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng mà không chủ động đi lên, mà thay vào đó ở một bên nhìn chằm chằm vào Lâm An, Ô Sương Tuyết tương đối tò mò Thẩm Tu Trạch sao có thể dạy được Lâm An nói, trong khoảng thời gian này tất cả mọi người đều lén dạy, nhưng đến tận bây giờ chỉ có Thẩm Tu Trạch thành công Khóe miệng Thẩm Tu Trạch cong lên, hất cằm, lộ ra vẻ trào phúng trời sinh: “Không cần hỏi, cậu ấy chỉ biết nói tên tôi thôi.”
Cặp mắt phượng hẹp dài kia mang theo vẻ ngạo mạn, cực kỳ đắc ý Cho dù là lão đại của mình, Âu Dương Đông nhìn vẻ mặt này của đối phương cũng muốn nhào lên tẩn một trận, tuy rằng khẳng định đánh không lại Ánh mắt Từ Phóng sáng quắc, ngoài Thẩm Tu Trạch ra, hắn là người quen biết Lâm An lâu nhất, lúc này đặc biệt vui mừng trước sự thay đổi của Lâm An: “An ca, bây giờ anh càng ngày càng lợi hại, chờ khôi phục thần trí, nhất định phải che chở em đó.”
Lâm An vẫn như cũ không ơi hỡi gì cả, chỉ yên lặng tiêu hóa lời nói của những người này, nửa ngày không thể phục hồi tinh thần lại Bất quá cậu nghe hiểu một câu, cái người có cái đầu sáng bóng này luôn miệng khen cậu lợi hại, vì vậy Lâm An nhanh chóng ngước lên nhìn xem đầu trọc đang cười hì hì trước mặt, rồi lại cúi đầu nghiêng mặt sang một bên tay chân luống cuống — đỏ mặt.
Bởi vì khi còn bé gặp nhiều chuyện nên cậu rất ít được người khác khen ngợi, sau khi lớn lên lại tận lực không tiếp xúc với người khác, cho nên Lâm An còn có một đặc điểm mà chính mình cũng không biết — cực kì ngại khi được khen Lúc này một bàn tay nắm lấy áo khoác màu đen của Thẩm Tu Trạch, ngượng ngùng móc móc, nếu không phải áo khoác chất lượng tốt, chắc đã bị ngón tay của cậu móc ra một lỗ rồi Nhóm người Thẩm Tu Trạch đã quen với tầm mắt của người khác từ trong thành Sở Hi đã bị đủ các loại ánh mắt khác nhau cho nên giờ tới người ở thành Cơ Giới đang vây nhìn, bản thân họ vẻ mặt bình thường không hề bị những người này ảnh hưởng Thẩm Tu Trạch cao hơn Lâm An hơn nửa cái đầu, chỉ cần những người khác không tới gần, đương nhiên sẽ không nhìn thấy Lâm An, hơn nữa lúc tới đây tóc mái của cậu đã được thả xuống, thun tóc ở đằng sau lại không cởi ra những sợi tóc mềm mại cứ rủ xuống, khôi phục lại bộ dáng tóc mái qua mắt trước đó, hơn nữa ánh sáng trong phòng không mạnh, ngoại trừ giáo sư Lâm ra những người khác không ai phát hiện Lâm An là một zombie cả [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Các anh… vừa rồi làm gì vậy?” Một người sống sót rốt cục nhịn không được hỏi, thực lực của nhóm người của Thẩm Tu Trạch biểu hiện ra quá mức kinh người, so với bản thân chỉ biết chạy trốn kêu gào loạn xạ, những người này đối mặt tang thi vừa mạnh mẽ vừa bình tĩnh khiến cho đám người sống sót đều khiếp sợ, đồng thời cũng khao khát tới gần “Vừa rồi À đó là dị năng, chắc hẳn cũng có một số ít mấy người các ngươi biết dùng dị năng.” Âu Dương Đông quay đầu, giải thích “Nhưng...” Người sống sót vừa hỏi là một thanh niên còn trẻ, nghe vậy duỗi tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một ngọn lửa nhỏ màu cam run rẩy yếu ớt, dường như giây tiếp theo sẽ tắt: “Tôi chỉ có thể làm đến trình độ này.”
Hắn ném ngọn lửa ra, ánh lửa nhảy lên không trung, rồi biến mất “Lão đại của tôi cũng là dị năng hệ hỏa, nhưng mà ngọn lửa anh ấy tạo ra từ không trung có thể làm cho những con tang thi tới gần bị đốt thành tro Chú em chưa từng thấy qua, mỗi lần chúng tôi đi ra ngoài tìm kiếm vật tư, lão đại á…khà khà…chỉ cần ngồi trong xe không nhúc nhích, nhưng mà tang thi bên ngoài đều chết cháy, biển lửa thiêu rụi chúng nó, mỗi lần nhìn đều cảm thấy ngoạn ngục không thôi Nếu sau này chú em trở nên mạnh mẽ hơn thì cũng có thể làm được.” Từ Phóng vừa có cơ hội liền bắt đầu khoe khoang lão đại của mình, bất quá lời hắn nói đều là sự thật không hề có chút phóng đại nào cả Giáo sư Lâm dẫn nhóm người Thẩm Tu Trạch đến đây chính là để cho người ở thành Cơ Giới biết ông và người máy không phải vạn năng, ông cũng không ngờ chuột thi lại đột nhiên xuất hiện nhưng mà kết quả cuối cùng cũng tốt [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khi biết nhân loại cũng trở nên cường đại như vậy, thông qua năng lực của mình đánh giết tang thi, chắc chắn sẽ có nhiều người chủ động rèn luyện dị năng Nhìn sự rực lửa trong mắt thiếu niên, giáo sư Lâm cảm thấy mục đích của mình đã đạt được. Cá mặn thời @ vs TYT
“Mọi người có thể ở đây bao lâu?” giáo sư Lâm hỏi Ô Sương Tuyết bên cạnh Ô Sương Tuyết lắc đầu: “Không biết, chúng tôi chỉ tới nơi này nhìn xem, sớm thôi sẽ đi về hướng thành thị khác, chắc sẽ không ở được bao lâu.”
“Có thể ở lại thêm một vài ngày hay không, giúp chúng tôi, các người có máy móc gì cần, tôi đều có thể đưa cho mọi người.” rất nhiều máy móc ở thành Cơ Giới đều có sự tham gia của giáo sư Lâm, còn có một số ít được phát triển bởi người khác nhưng chỉ cần để ông xem qua bản thiết kế hoặc tháo máy đó ra xem thì ông cũng có thể làm lại một cái y chang Thẩm Tu Trạch lập tức đồng ý, ở lại thêm vài ngày có thể lấy được vũ khí mình muốn, rất có lời Tang thi trên mặt đất đã được dọn sạch, nhưng trong cống thoát nước vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn Hệ thống cống thoát nước của thành Cơ Giới khổng lồ phức tạp, cho dù thả người máy xuống tìm kiếm cũng tốn thời gian, còn chưa nói tới trong đó nhiều cống thoát nước còn dùng lưới sắt ngăn cách, có rất nhiều người máy không qua được Giáo sư Lâm thấy dị năng hệ thủy của Lâm An rất cường đại, nếu đổ đầy nước trong cống đẩy bớt một bộ phận tang thi lao ra như vậy cũng bớt được thời gian tìm kiếm.
Giáo sư Lâm cũng có giải pháp cho phần những tấm lưới sắt Ông có bản đồ phân bố hệ thống cống rãnh trong toàn thành, chỉ cần phân thành khu vực thì không cần lo lắng về việc tang thi bị chặn bởi sắt không thể ào ra ngoài Ý tưởng này không tệ, nhưng nhiệm vụ này chỉ có Lâm An có thể hoàn thành, nhưng hiện tại Lâm An nghe không hiểu lời mọi người nói, cũng không có cách nào ép buộc cậu sử dụng dị năng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Buổi tối bọn họ đều ở lại công xưởng của giáo sư Lâm, tuy rằng nhìn đơn sơ, nhưng thiết bị sưởi ấm bên trong rất tốt, chăn mền cũng sạch sẽ Mỗi người một cái giường, giáo sư Lâm còn rất cẩn thận chuẩn bị dùng một vách kim loại làm tường ngăn, để cho con gái ngủ bên trong Nhưng mà cuối cùng bị Ô Sương Tuyết phủ quyết, đây cũng không phải ngục giam, còn bày đặt làm phòng, kéo rèm coi như ngăn cách là được không cần phải phiền toái như vậy Bữa tối của họ cũng do giáo sư Lâm cung cấp, nước nóng với bánh trắng giống như những người sống sót khác Giáo sư Lâm không trữ riêng, mà phân phối đều cho tất cả mọi người trong thành Cơ Giới, mọi người ăn gì ông ăn nấy, cho nên hiện tại vật tư ở thành Cơ Giới còn khá đầy đủ cho mọi người ăn cả một năm ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện app TYT (iOS, Android) Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.