Quả cầu nhỏ kêu pi pi lên vài tiếng, ngửa đầu nhìn Âu Dương Đông, cái miệng nhỏ nhắn vàng nhạt há to Âu Dương Đông: “Nó làm gì thế?”
Ô bà bà ngồi trên tảng đá vỗ đùi cười ha ha: “Nhìn không ra sao Nó đói bụng, đang xin mẹ ăn.”
“Mau tìm chút đồ ăn cho con đi, đói quá gầy rồi kìa, người mẹ này thật không xứng chức mà.” Từ Phóng trợn tròn mắt nói dối, rõ ràng cục thịt màu xám kia vừa tròn vừa béo, cổ và bụng đều không phân biệt được nằm ở đâu, không biết gầy chỗ nào Chỉ có Ô Đóa nói câu nghe lọt tai: “Không cần giúp nó tìm mẹ sao Đây chỉ chắc là ấu tế đi lạc rồi.”
Âu Dương Đông lập tức xoay người: “Để tôi đi ngược lại xem, không chừng có thể tìm được ổ đưa tiểu tổ tông này về.”
Thẩm Tu Trạch không ngăn cản, chỉ nói câu không được đi xa Âu Dương Đông bước đi vội vàng, quả cầu nhỏ tròn mập phía sau lập tức lảo đảo đi theo Lâm An nhìn Âu Dương Đông đi muốn nói lại thôi, sau khi vào rừng, tóc mái lại được buộc cao, có thể thấy rõ biểu cảm trên mặt “Sao vậy, muốn nói gì?” Thẩm Tu Trạch hỏi “Rất nhiều.” Lâm An cố gắng diễn đạt ý tứ của mình: “Cầu nhỏ… sẽ có rất nhiều.”
Cậu đã đọc ghi chép về loài động vật này trong sách Con trưởng thành có kích thước gần hai mét, toàn thân là lông tơ trắng, cả đời chỉ sinh một lứa con, nhưng số lượng sinh một lần ít thì mấy con nhiều đến mấy chục con thậm chí hơn trăm con, nếu có một con đi dạo xung quanh, chứng tỏ anh chị em của nó cũng ở gần đó Còn chưa đợi Thẩm Tu Trạch hiểu được ý cậu muốn nói gì, hướng Âu Dương Đông rời đi bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, ngay sau đó Âu Dương Đông vội vàng hoảng hốt chạy trở về Phía sau còn lại là một đám quả cầu lông nhỏ màu xám đi theo Tiểu tổ tông còn chưa đưa về được, ngược lại dẫn về tới mấy chục con Thẩm Tu Trạch: Rốt cuộc hiểu ra ý Lâm An muốn nói, quả thật rất nhiều.
Bởi vì quả cầu nhỏ không có tính uy hiếp, ngay cả răng cũng chưa mọc đủ, cho nên cho dù có một đám đông tới, mọi người cũng chỉ ở bên cạnh xem náo nhiệt [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Từ Phóng cười đến đau bụng: “Không phải bảo ông trả con non về, sao cậu lại dọn nguyên ổ nhà người ta đến nữa?”
“Tôi đang đi ngược lại, bỗng dưng lao ra một đám cầu lông, tôi cũng xui quá đi.” Âu Dương Đông vẻ mặt đưa đám Ô bà bà xem đủ chuyện vui mới lên tiếng trấn an nói: “Không có việc gì, không cần lo lắng, mẹ của đám cầu lông này chắc đang đi săn mồi, đợi lát nữa sẽ đi tìm con, chỉ cần không thương tổn ấu tể, chúng nó bình thường sẽ không tấn công con người.”
Một đám quả cầu lông nhỏ chen chúc vây quanh Âu Dương Đông, hướng hắn há miệng, tiếng kêu non nớt, pi pi tha thiết thiết thiết chờ đợi mớm thức ăn Âu Dương Đông vẻ mặt tuyệt vọng: “Tôi đây là kiếp trước tạo nghiệt gì thế?” Cá mặn thời @ vs TYT
Nhưng mà bộ dạng của đám quả cầu này rất đáng yêu, lúc đầu Âu Dương Đông còn không tình nguyện, nhưng rất nhanh liền nhịn không được, ôm một con đặt lên lòng bàn tay, một con quả cầu nhỏ vừa vặn nằm trong tay, lông xù toàn thân ấm áp, xúc cảm vô cùng tốt Từ Phóng nhìn mà thèm, cũng vớt một con lên muốn chơi một chút, nhưng quả cầu lông nhỏ này lại không dịu ngoan như con trước mặt Âu Dương Đông, rít lên với hắn, vô cùng hung dữ, lông tơ vốn mềm mại trở nên cứng rắn, đâm thẳng vào tay Nhanh chóng thả quả cầu lông nhỏ đâm người xuống đất, Từ Phóng than thở vì sao những thứ này đều có tiêu chuẩn kép như vậy, bất kể người máy hay quả cầu nhỏ, khi thấy những người khác thân thiết nhưng tới lượt hắn một là lơ đẹp hoặc địch ý thấy rõ Âu Dương Đông cuối cùng cũng nở mày nở mặt trước mặt Từ Phóng, ôm một quả cầu lông nhỏ đắc ý làm mặt quỷ với hắn Đắc ý không bao lâu, mẹ của đám cầu nhỏ thật sự tìm tới Một con lông màu trắng gần hai mét từ sâu trong rừng rậm đi ra, trong miệng còn ngậm một con sâu bướm xanh vừa mập vừa lớn Nó men theo mùi của đám con mình tìm đến, toàn bộ cục lông không nhìn thấy tay chân, làm cho người ta cảm giác như nó từ xa lăn qua, cục lông màu trắng lớn cũng không sợ người, đứng khá gần Âu Dương Đông nhìn đám con của mình Rất nhanh một số con non phát hiện ra cục lông lớn phía sau, vội vàng lảo đảo chạy về bên cạnh mẹ, một số con khác nhìn Âu Dương Đông, lại nhìn cục lông lớn, trong lúc nhất thời không phân biệt được ai mới là mẹ ruột, đứng tại chỗ khó xử Lại nói tiếp, độ cao của cục lông lớn này không kém Âu Dương Đông bao nhiêu, hơn nữa làn da Âu Dương Đông trắng trẻo, lại vai to eo tròn, mới nhìn quả thật hơi tương tự cục lông lớn, nên cũng không trách mấy đứa con non lại nhận sai Ngay cả cục lông lớn cũng nhìn chằm chằm Âu Dương Đông ngẩn người, nhưng mà sau đó bị tiếng kêu đói đòi ăn của quả cầu lông nhỏ hấp dẫn, lúc này mới vội vàng cúi đầu cho con ăn Con sâu màu xanh mập mạp kia bị cục lông lớn xé thành vô số mảnh nhỏ, lần lượt ném cho con nhà mình ăn, mà đám lông nhỏ cũng dưới sự hấp dẫn của thức ăn, tràn về phía dưới chân mẹ ruột của mình Sau khi cục lông lớn cho đàn con của mình ăn xong, ngậm một miếng thịt sâu bướm xanh di chuyển về phía Âu Dương Đông [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Không phải nó muốn tôi ăn chứ.”Âu Dương Đông nhìn miếng thịt nhỏ nát kia, trong mắt tràn ngập hoảng sợ Thẩm Tu Trạch trêu chọc: “Nó coi cậu là bạn đồng hành rồi, muốn cho cậu ăn, mau ăn đi, không nên lãng phí ý tốt của đồng loại.”
Âu Dương Đông ngửa người ra sau, cố gắng không đụng phải miếng thịt sâu kia, nhưng cục lông lớn này rất cố chấp, thân hình tròn vo cứ tiến về phía trước Cuối cùng, Âu Dương Đông nảy ra ý tưởng, dùng hai ngón tay gắp miếng thịt sâu kia, đút cho một quả cầu lông nhỏ, lúc này mới tránh được vận mệnh ăn sâu Sau đó, cục lông lớn mang theo các bạn nhỏ lạch bạch về tổ Trong khoảng thời gian này, nó quay lại nhìn Âu Dương Đông, mà người còn đang sợ hãi trốn sau gốc cây, tránh ánh mắt nhiệt tình của cục lông lớn Nhưng mà có mấy quả cầu lông nhỏ dường như nhận định Âu Dương Đông mới là mẹ ruột, ghé vào dưới chân hắn không đi nữa, sau đó bị Âu Dương Đông ném bóng từ xa, nhẹ nhàng ném về đống cầu lông Cục lông nhỏ nảy lên vài lần, được các anh chị em vây quanh, lúc này mới đi theo mẹ mình Mọi người xem đủ náo nhiệt, lúc này mới bắt đầu chuẩn bị cơm trưa, Thẩm Tu Trạch để những người khác nghỉ ngơi tại chỗ, còn mình mang theo Âu Dương Đông ra ngoài săn thú “Quanh đây có rất nhiều rau dại có thể ăn được, ta nói cho mấy cậu biết hình dáng tụi nó trông như thế nào, mọi người đi hái về một ít.” Ô bà bà sống ở nơi hoang dã rất lâu, kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã vô cùng phong phú, Từ Phóng và Ô Đóa nghe xong miêu tả của bà, bắt đầu phân ra đi tìm rau dại ở gần đó nhưng đều ở trong phạm vi có thể nhìn thấy lẫn nhau, cũng sẽ không đi quá xa, để tránh phát sinh không kịp ứng phó Lâm An cũng đứng lên, dắt Tiểu Phúc cùng đi hái rau dại, hiện tại tốc độ của cậu vẫn rất chậm, bất kể đi đường hay cúi người, nhìn có vẻ hơi chậm chạp, cho nên hái rau dại không được nhiều như người khác [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện app TYT (iOS, Android) Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.