Ngày hôm sau, Trần Bình không dám gõ cửa nữa, sợ làm phiền đến chuyện riêng tư của lão đại.
Thậm chí cậu còn lo lắng, với tình trạng sức khỏe hiện tại của Lục Tuân, không biết đêm qua có bị thương ở n. g. ự. c không, nhất định phải để bác sĩ kiểm tra kỹ càng.
Cô quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn đang nhắm mắt.""Em. em đi mua bữa sáng!
Thẩm Nghiên cảm giác như có thứ gì đó trong đầu nổ tung khi bốn mắt chạm nhau.
Đến khi hoàn hồn, cô đã nửa quỳ trước giường bệnh, áp môi lên đôi môi mềm mại của anh..
Chưa kịp để cô hoàn hồn, đối phương đã mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm như mực.
Ngay cả Thẩm Nghiên cũng phải thừa nhận, lý do cô đồng ý ở bên cạnh người đàn ông này, đầu tiên chính là vì vẻ ngoài của anh."Làm gì vậy?"Anh đang hỏi em, vừa rồi em làm gì với anh? anh dậy rồi à, em.
Cậu vừa ngáp vừa nói: "Cô cứ để đồ ở đây, lát nữa tôi mang vào cho.""Không."
Lục Tuân cố gắng kìm nén để không bật cười, nhưng giọng nói lại mang theo ý tứ sâu xa.
Phải nói, gương mặt người đàn ông này thật sự không chê vào đâu được, lông mày sắc nét, đôi mắt lạnh lùng, lúc này đang ngủ say, khí chất người lạ chớ gần cũng giảm đi vài phần."
Nói xong cô định chuồn lẹ, nhưng Lục Tuân rõ ràng hiểu cô hơn chính bản thân cô, lập tức kéo cô lại.
Hôm nay cô lấy cớ đưa đồ, muốn vào xem tình hình bên trong thế nào, không ngờ lại bị cản lại.
Mở mắt ra, cô còn mơ màng một lúc, nhìn chằm chằm trần nhà, rồi mới nhớ ra mình đã ngủ lại bệnh viện đêm qua...
Dù sao thì với một khởi đầu tệ hại như vậy, bây giờ có thể lật ngược tình thế"thế này, bản thân Thẩm Nghiên đã rất may mắn rồi..
Nhưng ngoại hình cũng chỉ là điều kiện ban đầu, tiếp theo vẫn phải xem nhân phẩm của người đàn ông này thế nào..
Tối qua cô đã biết Thẩm Nghiên ở lại phòng bệnh qua đêm.
Lúc này, Thẩm Nghiên bị ánh nắng ngoài cửa sổ đánh thức.
Không ngờ người đàn ông này nhìn lạnh lùng vậy mà môi lại mềm thế...
Trần Bình đứng ngoài suy nghĩ lung tung, ngay cả Vương Tĩnh Tĩnh muốn đưa đồ vào cũng bị cậu chặn lại.."Ồ? em đi mua bữa sáng!
Ơ? không có gì, chỉ là thấy có con muỗi, đúng rồi, có con muỗi đậu trên môi anh.
Xuyên không đến thời đại này, cô đương nhiên hy vọng người đàn ông mình chọn có thể bắt đầu từ nhan sắc, chung thủy với nhân phẩm."
Vương Tĩnh Tĩnh bất đắc dĩ đành rời đi.
Đôi môi mỏng của người đàn ông lúc này khẽ mím lại, tạo thành một đường cong nhàn nhạt, cánh môi ướt át, khiến người ta muốn hôn..
Hèn chi kiếp trước cư dân mạng hay nói, phải tìm một anh chàng đẹp trai, ngắm nhìn gương mặt này, thật khó mà nổi giận cho được." Tay Thẩm Nghiên vẫn không ngừng vùng vẫy.
Trong nháy mắt, cả khuôn mặt cô đỏ bừng như ráng chiều, cô vội vàng lùi lại, khó khăn nuốt nước bọt: "Cái đó.
Thẩm Nghiên cũng không biết có phải vì sắc đẹp trước mắt, cộng thêm người ta đang ngủ say, nên cô nhất thời nổi lên tà niệm..
Vậy em dùng miệng hôn nó à?"
Thẩm Nghiên: "..."
