Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Anh Lục Ban Ngày Lạnh Lùng, Ban Đêm Quỳ Gối Dỗ Vợ

Chương 317: Hình Phạt Của Người Đàn Ông




Thẩm Nghiên hoàn toàn không biết chuyện vừa xảy ra.

Lúc nãy, cô cảm giác có ánh mắt nhìn mình, nhưng sau khi nói chuyện với Hoàng Nguyên Kiệt, anh trai của Hoàng Tuyết Vân xong, cô quay đầu lại thì không thấy ai, nên chỉ cho là mình bị ảo giác.

Cũng thật trùng hợp, vừa rồi Hoàng Tuyết Vân mới nói muốn giới thiệu anh trai cho cô, không ngờ khi đang ăn cơm lại gặp được người ta.

Thế là đành phải mời anh ta ngồi cùng.

Hoàng Tuyết Vân cũng rất ngại.

Người đàn ông này cứ ngồi im bên cửa sổ, nghe thấy tiếng động cũng không quay đầu lại.

Sau đó, mọi người ăn cơm trong bầu không khí khá hòa hợp, chỉ là sắc mặt Hoàng Nguyên Kiệt có chút ngại ngùng.

Sau khi ngồi xuống, mọi người giới thiệu lẫn nhau, Hoàng Nguyên Kiệt cơ bản đã chắc chắn đây chính là cô gái mà em gái muốn giới thiệu cho mình.

Đến bệnh viện, vừa mở cửa phòng bệnh, Thẩm Nghiên đã cảm thấy bầu không khí trong phòng không đúng lắm.

Nghe cô nói vậy, mọi người có mặt đều hiểu.

Anh ta không còn cơ hội nào nữa.

Dù sao thì vừa rồi Thẩm Nghiên đã nói là hôn nhân quân nhân.

Tuy không nói tên, nhưng cô đã khen Thẩm Nghiên rất nhiều, hy vọng anh trai đừng để ý, nếu không sẽ rất xấu hổ."Tiểu Vân à, em xem em làm chuyện gì thế này!

Nhưng sau khi nhận ra ý của đối phương, Thẩm Nghiên liền thẳng thắn nói mình đã kết hôn."

Nói xong, cô liền đến quầy gọi món.

Hoàng Nguyên Kiệt trực tiếp từ bỏ.

Một cô gái tốt như vậy mà lại kết hôn sớm thế.

Nghĩ đến đây, anh ta tức đến mức đau cả tim gan phèo phổi.

Thấy Thẩm Nghiên rời đi, Hoàng Nguyên Kiệt mới nhìn em gái mình với vẻ u oán.

Nhìn Hoàng Nguyên Kiệt bên cạnh, cô không khỏi thấy hơi áy náy.

Nhưng lúc này, cô không suy nghĩ nhiều, mà chỉ nói với vẻ hơi áy náy: "Xin lỗi nhé, anh đói lắm rồi phải không?

Gần ăn xong, Thẩm Nghiên mới chợt nhớ ra mình quên mất chuyện gì.

Thật vô lý!.

Phải nói là ngoại hình của cô hoàn toàn đúng gu của anh ta, còn những thứ khác, anh ta đều có thể nhượng bộ vì nhan sắc.

Vậy bây giờ anh cứ tiếp tục ế cùng em đi!"Anh, em xin lỗi anh.

Hoàng Nguyên Kiệt: ".

Cô vừa mới biết Thẩm Nghiên đã kết hôn, nhưng cô đã giới thiệu Thẩm Nghiên với anh trai mình rồi.

Trưa nay em đi ăn cơm với bạn, quên mất mua đồ ăn nấu cơm cho anh, nên em mua tạm mấy món ở nhà hàng quốc doanh, anh ăn thử xem." Anh ta còn chưa kịp bắt đầu yêu đã thất tình rồi!"

Như vậy cũng có người bầu bạn, đỡ phải lúc nào bị giục cưới cũng chỉ có một mình cô.

Thế là cô vội vàng ăn thêm vài miếng, ăn xong liền đứng dậy nói: "À đúng rồi, tôi nhớ ra tôi chưa mang cơm cho chồng tôi, tôi đi mua thêm mấy món nữa, mọi người cứ ăn tiếp nhé!!

Cô quên mất Lục Tuân còn đang đợi cô mang cơm đến bệnh viện!

Nhưng rõ ràng là anh trai cô ấy đã để ý rồi.

Trần Bình đã dẫn Lục Cẩn Dương ra ngoài ăn cơm rồi, lúc này trong phòng chỉ có một mình Lục Tuân."

Thẩm Nghiên nhanh chóng mua thêm mấy món, đóng gói xong liền chào tạm biệt Hoàng Tuyết Vân, rồi đi thẳng đến bệnh viện.!.

Đối phương trông còn nhỏ như vậy mà đã kết hôn rồi.

Lại nhìn bản thân vừa rồi còn trò chuyện rôm rả với người ta, cô không ngồi yên được nữa.

Chỉ nhìn bóng lưng thôi, Thẩm Nghiên cũng có thể nhận ra đối phương dường như muốn thể hiện điều gì đó?"

Nhưng sau khi cô nói xong, Lục Tuân vẫn không lên tiếng.

Thẩm Nghiên đặt hộp cơm xuống, rồi đi đến bên cửa sổ.

Lúc này, cô mới phát hiện không biết từ lúc nào Lục Tuân đã ngồi trên xe lăn.

Cô ngồi xổm xuống bên cạnh xe lăn, rồi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông.

Đôi mắt ấy chứa đầy lửa giận, tuy chỉ nhìn cô không nói gì, nhưng Thẩm Nghiên cảm nhận được người đàn ông này đang tức giận, thậm chí còn có chút tủi thân?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.