Lục Tuân khựng lại một chút, rồi nghiêng đầu nhìn cô."Anh biết em đảm đang là được rồi, lời người khác thì nghe cho vui thôi."
Sau đó, anh nhớ đến những lời mà các chị dâu trên đảo từng nói, sắc mặt có chút khó coi, rồi giải thích tiếp: "Các chị dâu ở đây nói chuyện hơi thẳng thắn, em đừng để bụng, đó đều là lời đồn đại bên ngoài.""Hả?
Đồn đại về em ạ?"
Thẩm Nghiên chỉ muốn trợn trắng mắt.
Anh mau nói đi, họ nói gì về em, để em còn chuẩn bị tâm lý!
Sao lại nói mình như vậy?.
Lúc này, thấy anh hơi nghiêng mặt, chờ đợi, vì muốn biết chuyện mình muốn biết, cô không do dự, hôn nhẹ lên má anh một cái.
Ban nãy, cô còn hào hứng nghĩ xem người ta nói xấu mình thế nào.
Nghe cô năn nỉ, yết hầu Lục Tuân chuyển động, anh nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm: "Thật sự muốn biết sao?"Chẳng phải thất vọng sao?
Em yên tâm, những lời này anh đều không để trong lòng, nên em cứ xem như chuyện cười là được rồi, đừng để bụng." Thẩm Nghiên tò mò nhìn anh, còn lắc lắc tay anh, rõ ràng là rất hiếu kỳ.
Nhưng Thẩm Nghiên không nhận ra điều đó, cô còn tưởng người đàn ông này đã lột xác thành công." Thẩm Nghiên nũng nịu nói."
Mắt Thẩm Nghiên lập tức trợn to.
Không ngờ, nói tới nói lui cũng chỉ có mấy câu đó." Thẩm Nghiên giục.
Lục Tuân mới tiếc nuối đứng thẳng dậy, rồi khẽ ho một tiếng: "Khụ, khụ, cũng không có gì, chỉ là nói em lười, hơi béo, ăn không ngồi rồi…
Đây là biểu cảm gì vậy?"Anh làm gì thế?
Lục Tuân liếc xéo cô một cái: "Em nói xem?"
Thẩm Nghiên gật đầu.
Người ta nói xấu em mà em không tức giận à?"Em tò mò vậy sao?""Anh cũng nói đó là giả rồi, em tức giận làm gì?
Chỉ là Thẩm Nghiên không nhìn thấy, thật ra Lục Tuân cũng rất căng thẳng, tay kia đang véo đùi mình, cố gắng giữ bình tĩnh.
Thấy Thẩm Nghiên không nói gì, Lục Tuân tưởng cô để ý đến những lời này, cúi đầu nhìn xuống, anh thấy vẻ mặt tiếc nuối của cô.
Thất vọng à?
Họ nói gì về em thế?"Mau nói đi!
Chạm nhẹ rồi rời đi, Lục Tuân còn chưa kịp cảm nhận rõ ràng thì nụ hôn đã kết thúc."Em làm sao thế?
Sao bây giờ lại có thể thốt ra câu đó một cách trôi chảy như vậy, hơn nữa còn chẳng hề ngượng ngùng."
Thẩm Nghiên còn chưa nói xong, tay đã bị anh véo mạnh một cái, khiến cô phải hít vào một hơi."Vậy em hôn anh một cái đi!
Lục Tuân bất lực nhìn cô.
Người đàn ông này có phải là anh chàng ngoài lạnh trong nóng mà cô quen biết không?
Nói tới nói lui cũng chỉ có mấy câu đó, em còn tưởng có gì mới mẻ, ví dụ như nói em xấu xí vô cùng, rồi em "cầm trịch" anh…
Cô nhìn anh như thể mới quen anh vậy."
Thẩm Nghiên bất lực thở dài.
Tay kia của anh không khỏi siết chặt, rồi giả vờ bất mãn.
Trước đây, chẳng phải anh là người nửa ngày cũng chẳng nói được câu nào sao?" Thẩm Nghiên nhìn anh với vẻ giận dỗi."
Lúc này, Thẩm Nghiên im lặng.
Hai người cứ vừa đi vừa nghe tiếng sóng biển, chậm rãi về đến nhà.
Lúc sắp về đến nơi, Lục Tuân mới lầm bầm một câu:"Em không xấu, trong mắt anh, em là đẹp nhất!"
Lúc này, đến lượt Thẩm Nghiên sửng sốt.
Nếu anh không nói, cô còn tưởng anh bị ma nhập.
