"Cụ nội, đây là em gái ạ?" Cuối cùng Lục Cẩn Dương cũng phát hiện ra Tuế Tuế.
Lúc này cậu bé kích động ngồi xuống bên cạnh ông cụ, nhẹ nhàng kéo tay Tuế Tuế."Em gái đáng yêu quá!" Mắt cậu bé sáng lấp lánh, nói xong còn nhìn Thẩm Nghiên.
Không giống chú cháu à?"Sao?"
Có thể thấy, sự xuất hiện của Thẩm Nghiên đã khiến Lục Cẩn Dương trở nên hoạt bát hơn rất nhiều.""Một chút, chỉ một chút thôi ạ, tại chú ấy cao quá!""Thím út, thím không được mách lẻo đâu!
Bầu không khí của cả nhà coi như rất vui vẻ hòa thuận, nhưng sắc mặt Tôn Ngọc Hồng lại không tốt lắm." Lục Cẩn Dương lập tức căng thẳng."Cháu sợ chú cháu như vậy sao?""Không giống, chú con không trắng như vậy, còn đen sì sì nữa!"Giống thím út ạ!
Còn có một số dự định sau này của cô.
Dù sao ông cụ là ai chứ, chuyện gì cũng nói ra sao được?
Ông cụ vừa trêu đùa đứa bé, vừa hỏi han tình hình trường học của Thẩm Nghiên.
Không biết Lục Tuân nghe thấy cháu trai ruột nói như vậy, sẽ có phản ứng gì nhỉ?
Ông cụ dường như cũng rất hài lòng với cô cháu dâu này." Lục Cẩn Dương theo bản năng nói."
Nói xong ông cụ lập tức cười ha hả.
Lúc này nhìn thấy Thẩm Nghiên vừa đến nhà đã được chào đón nồng nhiệt như vậy, trong lòng bà sao có thể thoải mái được chứ.
Hơn nữa bao nhiêu năm nay, ông cụ cũng chưa từng cho bà một sắc mặt tốt đẹp, làm mẹ kế thật sự rất khó.
Vừa dứt lời Thẩm Nghiên liền bật cười.
Bản thân là mẹ kế của Lục Cẩn Dương, bà đã bao giờ được đối xử như vậy?
Nói sau lưng thì không sao, nếu nói trước mặt chú, cậu sẽ rất ngại ngùng.
Lời nói ngây thơ của cậu bé khiến mọi người đều cười phá lên, Thẩm Nghiên mở miệng nói: "Lần sau gặp chú cháu, nhất định thím sẽ nói với chú ấy, phải trắng lên một chút, đen quá đến mức cháu trai cũng chê rồi.
Thẩm Nghiên cũng chọn một số chuyện có thể nói để nói.
Rất nhanh, nhà bếp đã bắt đầu nấu cơm.
Thẩm Nghiên ngồi trong phòng khách, đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
Sợ Thẩm Nghiên buồn chán, ông cụ liền bảo Lục Cẩn Dương dẫn cô đi tham quan xung quanh.
Lục Cẩn Dương rất phấn khích, líu ríu vây quanh Thẩm Nghiên, sau đó dẫn cô đi dạo từ ngoài sân.
Nhưng vừa ra khỏi sân, đã chạm mặt phải mấy người đang ghé vào tường.
