Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Anh Lục Ban Ngày Lạnh Lùng, Ban Đêm Quỳ Gối Dỗ Vợ

Chương 1020: Cố Ý Tiếp Cận




Mấy thứ này chỉ tốn năm tệ, một đống gỗ như vậy, người không biết còn tưởng hai người mua về để nhóm lửa.

Vừa hay bên cạnh còn có một cái lò than, cũng bị Thẩm Nghiên mua luôn.

Để ở nhà mới đốt lò cũng rất tốt.

Mua đồ xong, liền mang đến nhà mới trước.

Nhưng lúc này yên sau đã chất đầy đồ, Lục Tuân chỉ có thể dắt xe, đi cùng Thẩm Nghiên."

Nhưng còn chưa đợi ông cụ đến gần, Tuế Tuế đã tự mình bò dậy, rồi nhào vào lòng Thẩm Nghiên.

Lúc này Tuế Tuế đang chơi ở trong sân.

Mua một đống đồ, thấy thời gian cũng không còn sớm, hai người liền bắt xe về khu tập thể.

Sao chỉ mới ra ngoài một chuyến, con gái đã không nhận ra anh rồi?"Nhớ mẹ đúng không?"Ôi chao ~ Có đau không?"

Không ngờ bé con lại lắc đầu, rồi cứ bám lấy Thẩm Nghiên không chịu xuống.

Vừa rồi có bị ngã đau không?"Mẹ ơi!

Còn chưa đến cửa đã nghe thấy tiếng cười của con bé.

Sau đó lại đến cửa hàng bách hóa mua ít vải, để làm rèm cửa.

Khiến ông cụ xót xa không thôi."

Lục Tuân cảm thấy mình thật oan uổng."

Tuế Tuế cọ cọ vào lòng Thẩm Nghiên, ra vẻ rất thân thiết." Lục Tuân có chút tủi thân."Ở kia kìa, bố mẹ cháu về rồi."Tuế Tuế ~" Thẩm Nghiên gọi một tiếng, mắt Tuế Tuế sáng rực, nhìn xung quanh, muốn xem mẹ đến từ hướng nào?

Vừa hay thấy có len, Thẩm Nghiên cũng mua mấy cuộn, định mang về đan áo len."Con bé này, sao vậy?

Cứ bám dính lấy Thẩm Nghiên."

Ông cụ đi sau Tuế Tuế, chỉ ra ngoài sân, quả nhiên vừa nhìn thấy bố mẹ, Tuế Tuế kích động chạy thẳng ra ngoài.

Ngay cả Lục Tuân nói chuyện với con bé, con bé cũng không để ý.

Nào, cụ nội xoa xoa cho!

Không hề nhìn dưới chân, không ngoài dự đoán, con bé ngã sóng xoài.

Thẩm Nghiên buồn cười nhìn anh: "Anh xem đi, con gái ghi thù rồi, chắc chắn là vì anh ra ngoài không đưa con bé theo.

Dù sao anh đi xe đạp, lại phải đến khu nhà tứ hợp viện làm việc, nên không đưa con bé theo, không ngờ con bé lại ghi thù.

Sau đó mặc kệ anh trêu đùa thế nào cũng vô dụng, Tuế Tuế cứ bám lấy Thẩm Nghiên, không cho anh đến gần, cứ đến gần là nhíu mày với anh, xua tay đuổi anh đi.

Lục Tuân ngẩn người ra.

Buổi tối đi ngủ, con bé cũng chiếm lấy Thẩm Nghiên, Lục Tuân dù có muốn làm gì đó, cũng không được.

Mãi đến khi con bé ngủ rồi, anh mới được ôm vợ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.