Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Bản Tọa Trần Đại Tiên, Thích Thu Nghĩa Nữ !

Chương 38: Có nữ hài vô tri đần độn




Chương 38: Có nữ hài vô tri đần độn Nhìn thấy mấy khuôn mặt e ngại, lo lắng đang lẩn trốn ở phía sau, tình thế có vẻ hơi bất ổn, tên gia nô thấy vậy liền trấn an một chút: "Các vị lão hương thân đừng quá lo lắng, Triệu đại thiếu gia đã liệu tính toán hết thảy rồi.""Biết rằng khi thấy trong thành có đại biến, các vị đều đã tích trữ không ít lương thực trong người,... lại thêm việc hái rau dại, lượm trái cây dọc đường đi nữa thì hoàn toàn đủ để đến được Hổ Nha Trấn.

Triệu Minh rất hiếu kỳ, nhưng biết bản thân chưa thân quen với ai, nên không tự tiện lắm miệng..

Triệu Minh nhận biết người này, Trương bộ đầu từng giới thiệu qua, một trong Quỷ Vũ Song Sát.

Quay về căn lều gỗ vừa được xây tạm bợ, với tình thế khó khăn này Triệu đại thiếu gia cũng không tốt hơn dân thường là bao."Thiếu gia, cháo của ngươi""Đặt xuống đó đi, ta rửa tay trước đã" Rửa sạch bằng nước sông, Triệu Minh vừa cầm bát cháo lên liền thấy một thanh ảnh lung linh, đi lại như quỷ mị, nhẹ nhàng tiếp cận lều gỗ.

Trần Lục: "."“Không có lần sau, bằng không dù phải liều cái mạng này, liều cho bị tiên nhân trách phạt, lão tử cũng phải chém c·hết ngươi thành trăm mảnh" Ác khuyển rồi cũng tức giận nhe nanh, gằn từng chữ một.

Mùi máu tanh tưởi do cuộc chém g·iết từ đêm qua vẫn còn thoang thoảng đâu đó trên lưỡi kiếm, khiến hắn ảo tưởng ra cảnh đầu mình rơi xuống đất.

Nàng nhìn quanh một vòng, cuối cùng thấy thân ảnh quen thuộc ngồi xếp bằng trên sàn gỗ..

Tất nhiên, qua nhiều thế hệ, tôn chỉ khác đi nhiều rồi, thương nhân hám lợi là chuyện dĩ nhiên.

Nhưng nào có chuyện nam nhân đại trượng phu lại đu đút con từng ngụm sữa như thế, thê tử hắn đâu?.

Theo Mạc Khinh Vũ tiến vào một mảnh rừng rậm nhỏ, đi thêm ba phút, Triệu Minh liền trợn to hai mắt như gặp quỷ.

Cơn phiền phức tạm thời lắng xuống.".

Trước giờ chỉ có Trần Lục hắn chủ động nhận người khác làm nghĩa nữ, chứ nào có chuyện ngược lại, thật không thể chấp nhận được.

Đi vào sân, phía sau rào gỗ, Triệu Minh kinh ngạc phát hiện Quỷ Diện Đao Khách đang ngồi ở một chiếc bàn, trên tay ôm một đứa bé tầm hai ba tháng tuổi, chính đao khách thì chạm rãi đút một bát sữa trắng tinh cho nữ hài ăn Quỷ Diện Đao Khách thế mà có hài tử?

Cái bình cảnh hậu kỳ vẫn dày hơn cả hầm trú bom h·ạt n·hân, cứ theo cái đà này mười năm nữa họa may có cơ hội đột phá."Phiêu Vũ nữ hiệp" Triệu Minh vội đứng lên.

Viên Phá Chướng Đan lần trước có chút tác dụng, nhưng chỉ đục được một lỗ nhỏ, còn chẳng đủ nhét kẽ răng.

Trần Lục kinh dị khó tin, nữ hài trong ngực khẽ động, hai tay nhỏ kéo nhẹ vạc áo của hắn."

Trần Lục giật cả mình, trong lòng thấy khó mà tin được.

Hắn lo rằng đích đến còn xa, đoạn đường đi chưa hẳn yên ổn để an toàn đến nơi.

Không chỉ thế, bên ngoài là hàng rào gỗ ngăn nắp, treo nhiều chậu hoa thơm ngào ngạt, giữa sân còn được đào một cái ao nhỏ, dòng nước trong xanh với từng con lý ngư béo mập đập đuôi bơi lượn.

Nàng tiếp cận ta bằng cách nào?"

Nữ hài ngủ nửa ngày, cuối cùng cũng tỉnh, khẽ xoa hai con mắt nhỏ long lanh, nhìn tới lui mới thấy mình ở trong một căn phòng trống trải, chỉ có một cái giường lông cừu đặt ở góc.“ Du côn vừa hét hết câu liền thấy cổ họng lạnh toát, lưỡi kiếm sắc bén đặt trên yết hầu.

Nhìn lại, không biết từ khi nào mà nữ hài đã từ trên giường leo tới trong ngực hắn.

Trần Lục kết thúc quá trình tu luyện nước chảy đá mòn hằng ngày, với hi vọng nho nhoi sẽ phá vỡ bình cảnh.

Một gia nô bưng đồ ăn tới, trong bát hạt cơm đầy đủ, khác hoàn toàn mấy nồi cháo heo vừa rồi, còn có một cái đùi gà rừng do gia nộ săn được mới nãy.

Ăn xong là ngủ ngay, chỉ còn mấy người được phân công canh gác, tránh thú dữ bất ngờ tiếp cận..""Ô, phụ.

Xẹt ~ Kiếm ra khỏi vỏ, hàn mang sắc bén loé lên trên mặt, tên đó liền hết thấy đau rồi..

Nói là cháo, nhưng thật ra là đổ nước vào, sau đó cứ có cái gì ăn được thì ném hết vô trong....""Này.

Tại sao không có động tĩnh?.

Vừa rồi, Triệu Minh cũng dẫn gia nô đi giá·m s·át một phen.

Triệu Minh cảm thấy mười tên gia nô như vậy cùng xông lên cũng chẳng đủ cho Phiêu Vũ nữ hiệp chém chơi mười chém.

Mấy trăm người cùng dựng trại tạm bợ ở một bãi đất trống cách xa bờ sông, vài người có uy tín bắt đầu phân công một số khác đi dọn cỏ tránh côn trùng, số còn lại đốt lửa, chuẩn bị làm một nồi cháo lớn.."

Có câu trả lời, nhưng vô nghĩa, hai mắt nữ hài vẫn là thanh tịnh mà ngu xuẩn y như trước..

Rốt cuộc thiên phú của ta bị cái quái gì vậy, làm gì có thư tịch nào ghi chép tứ linh căn phải chịu loại bình cảnh ngàn năm khó gặp như hắn...“Ngươi muốn làm gì?

Vậy mà đến cả tinh thần lực của luyện khí tầng sáu đều không bắt được một tí gió thổi cỏ lay gì.

Giữa đường còn quan sát chú ý tới vài tên nam tính cường tráng, dự tính sẽ chiêu mộ mấy tên đó làm gia nô cho mình.. thân ~""Ngươi, cái này.." Hắn suy nghĩ chốc lát liền muốn hỏi cho ra lẽ."Phụ..

Mặc dù có tiên nhân đè ở phía trên, nhưng dựa người khác còn không bằng dựa vào mình, đó cũng là tôn chỉ đầu tiên của ông tổ Triệu gia."Cmn!"

Thở dài một hơi, Trần Lục bỗng linh cảm thấy ở cạnh ngực có một cục mềm mại..

Phụ thân.

Mạc Khinh Vũ đã khôi phục tám chín phần mười, khí sắc không tồi, mặc dù da dẻ còn hơi nhợt nhạt nhưng cũng vì thế giúp nàng tăng thêm khá nhiều mị lực, hơi gật đầu, nhắn lại:"Triệu đại thiếu, lão gia gọi ngươi qua một chuyến""Được, ta đi ngay" Triệu Minh nhanh chóng đồng ý, đưa bát qua cho tên gia nô để hắn tự ăn, sau đó liền đi theo Mạc Khinh Vũ.

Nhưng mọi người đều rất đói, nên chẳng bao lâu liền ăn sạch..

Ai có gạo góp gạo, có rau góp rau, có bột mì góp bột mì, cá khô cũng không ai chê, nói chung no là được thành ra khi nấu xong chẳng khác gì chéo heo, vừa đặc sệt vừa kỳ quái.""Ô?"Ô ?

Giữa mảnh rừng cây hoang vu, chẳng hiểu từ đâu mọc ra một gian nhà gạch đỏ, cao hai tầng.

Giết người rồi, vương pháp ở đâu, vương pháp ở đâu!

Hai~"Hả?

Xung quanh hắn, linh khí xanh thẫm tựa lôi đình trôi nổi, quần áo khẽ run một cái, viên đá phát sáng trước người liền tối sầm xuống, không còn hào quang.."Triệu đại thiếu đến bàn ngồi trò chuyện với ca ca ta đi, lát nữa lão gia sẽ đến""Ta biết, Phiêu Vũ nữ hiệp cứ để tại hạ tự nhiên"..

Rất rõ đó chính là khinh công cao siêu, thân thủ kinh người."Nhớ kỹ...

Trước đó ai mà ngờ tới đại hiệp nổi danh trong giới võ lâm Tùy Châu lại có thể đứng hầu bên người tiên nhân. bé con, sao đột nhiên lại gọi ta là phụ thân?.

Còn hộ vệ?.""Biết rồi, đừng kêu.""Ô..."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.