"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.
Bộ Bộ Kinh Tâm

Chương 45: hương 45




Ba người đang muốn tách ra, Thập Tam a ka ở đâu bước chân đến cản lại, một mặt xăng tay áo, mặt mũi tái nhợt, thẳng hướng xông vào Cửu a ka, huy quyền mà đánh, Thập Tứ vội vàng ngăn cản hắn lại, nắm lấy nắm đấm của hắn la lên: "Thập Tam ca!

Trong cung không phải là chỗ để đánh nhau!"

Cửu a ka liền tránh ra vài bước, nhìn Thập Tam cười lạnh nói: "Thập Tứ đệ, buông hắn ra!

Hôm nay ta trái lại muốn xem hắn có bao nhiêu lá gan."

Thập Tam tức giận lên đến đỉnh điểm, cả người muốn nhào lên, lại bị Thập Tứ gắt gao ôm lấy can ngăn.

Ta vội hỏi Thập a ka: "Rốt cuộc là làm sao vậy?".

Thập a ka cũng mù tịt mà lắc đầu nói: "Ai mà biết được?".

Đột nhiên vừa cười vừa nói: "Hôm nay trông thật náo nhiệt!".

Ta trừng mắt liếc hắn,lo sợ việc này không kinh động đến thiên hạ cũng kinh động đến người khác.

Ta liếc mắt quan sát bốn phía, bây giờ chưa có ai, song chỉ có điều nếu tiếp tục gây náo loạn như thế này, chỉ sợ rất nhanh chóng Khang Hy cũng sẽ biết.

Vội vàng thúc Thập a ka nói: "Ngươi nhanh nhanh lôi Cửu a ka đi đi!".

Thập a ka có phần không tình nguyện, bị ta hung hăng liên tục trợn mắt, mới lê vài bước tiến lên hai tay vồ lấy ôm Cửu a ka lôi đi, còn nói: "Hắn muốn phát điên, Cửu a ka còn cùng điên theo hắn hay sao?

Hà tất chấp nhặt với hắn, chúng ta ra ngoài cung rồi nói chuyện!".

Một mặt nói, một mặt hai người cùng lôi lôi kéo kéo đi ra xa.

Thập Tứ ôm chặt lấy Thập Tam, mãi cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng hai người ấy, hắn mới nới lỏng tay, nhưng một tay vẫn còn dằng lấy cánh tay Thập Tam.

Thập Tam tức giận nói: "Tại sao ngươi lại ngăn ta đánh cái tên súc sinh đó chứ?".

Thập Tứ thở dài: "Ngươi ở trong cung mà cùng hắn đánh nhau, sự việc gây náo loạn lớn, chỉ sợ đối với Lục Vu cô nương là không có lợi!".

Thập Tam lúc này mới từ từ hạ cơn giận: "Tối qua ta mới biết được chuyện này, hôm nay bỗng nhiên trông thấy hắn, cơn nóng giận xông lên đầu, thầm nghĩ muốn nhè vào cái bản mặt hắn mà cho vài cú đấm!"

Ta nghe xong thấy mây mù dày đặc, làm thế nào mà nhắc đến cái tên Lục Vu?

Vội hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"

Thập Tứ nhìn ta, vẻ mặt gượng gạo, không trả lời, Thập Tam bình tĩnh một hồi, chân thành nói với Thập Tứ: "Thập Tứ đệ, lần này rất cảm ơn ngươi!"

Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m Thập Tứ ngượng ngùng nói: "Ta lần trước còn chưa tạ ơn ngươi, ngươi cũng không cần phải cảm ơn ta!

Huống chi việc này vốn là Cửu a ka say rượu mà làm sai!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.