"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.
Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới

Chương 17: Cảnh ở thế giới khác 1




Tranh giành vị trí gần cửa sổ ư?

Xem ra rèm cửa sổ bị kéo ra rồi.

Trái lại Lộ Dao cũng có thể hiểu được.

Như cô ngồi xe hay thích ngồi ở chỗ gần cửa sổ vậy.

Nhìn khung cảnh lướt nhanh qua ngoài cửa sổ, tâm trạng cũng sẽ thay đổi theo.

Cô thật bối sao: "rất cảm rối Cô thấy hơi? hơi lỏng mới cô giác nên cảnh thả Thế.."Tôi tới trước này chỗ!"ta đừng đánh đừng phòng, tối nhỏ giam bị vào nữa để Chúng.""đánh Đừng đừng nữa nữa đánh.

À. cả mà ảo như vậy nặn được Ngay ảnh cũng thực chân. họ cũng cảm quá không Dù bị sổ khung bọn cửa quái thì kỳ cảnh có ngoài lộ thấy sẽ.

Bạch Nhiều lắm rằng đó Minh ảnh thôi ảo dùng nặn cô cho như ảo là ra giống là thuật. ảnh thì ảo là ảnh ảo cũng sao Dù."một xa Đồ rác rưởi chút cút ra. mới vị nhau hai nhưng hỗn đánh đang Cô, đang khách vốn là đi phát vào tưởng hiện chiến." lạnh doạ Bạch cửa Dao trong Minh, rồi lùng mà sau nhà sợ người tôi đẩy đi mạnh cất hàng lưng mình: "mẽ chủ rồi vào Lộ ra Các giọng bà." gật đầu cười chút sau vỉ đi, đi qua rồi cũng mắt Hạnh Minh sao vòng Tôi nhìn: "lưng một theo Bạch Tử nướng híp xem. tự thể hệ giữa cô với mới trói Vì có giới nên thống buộc hai do chuyển thế di." một hẫng đập Tim nhịp Dao Lộ." vỉ một khách vẫn vỉ Trước nướng còn.""Xin lỗi chủ nhiều bà. ngày rồi no ăn, Tôi trước về tới, lại đây mai tôi. chỉ rồi trung gần gây hết người chuyện, còn niên ông lại đàn đi một đã Khách. này bàn khắc tôi tên Trên có.

Hình như đây phải trọng nhất không điều quan. hơi hay chột nghĩ nữa, trong Lộ lại dạ sổ Dao là dán đầu cửa lát rằng. đưa ông nhỏ ta rồi đã về ngay tới phòng tối Tôi. hàng cô cho cửa vào những cũng nguyên trong yên Đây nhân khách là một tâm.. riêng này chỗ Sau mày đây của là ông!." tưởng vào mới rồi hơn cô trong trong còn lớn phát chuyện đi Lộ tượng ra Dao của quán hiện...

Lộ ngừng tay vào bàn cầm trong trên vừa đi ướt việc rồi vừa trên một, Tôi đặt công tay Dao bên chút đi: "khăn lại xem lau lông. quần vừa Ông nhau trong kia mới ba người một là ta ẩu bốn. này lý đẹp mỗi hủy không do chủ đi Bà như phải vậy cần cảnh mà vì sắc..""rõ á, ràng là tới tôi Khỉ trước! để khuyên lên họ đừng đôi đánh Dao câu tiếng nữa bảo bọn Lộ.

Tôi thấy. người nhóm đang liệt chất sổ thì góc đánh, bốn có người nằm chỗ Có ba la, cửa dưới đống còn cạnh đang đất nhóm nhau trong một một. là thuật thì đến Dao hồn Ảo Tử Hạnh gần phát lên, chủ ra Lộ: "hiện mắt xuất của hoàn đúng sắc sáng bà. và sông phố không cái yếu hết xuống vị lúc ăn khắp trí chọn là cây bờ đêm mánh, cáo lựa cảnh gì đều xanh kia bên, dựa nhìn gì nhiều thành đến lưng cảnh, nay nhắc mà sẽ cân ít Thời viên quảng công khóe quán hoàn gì tố."

Lộ Dao: "." thì không ra nhỏ thần Thật tâm phải tối phòng là viện bệnh? một nhịn mặt ông, ánh ra không cảm xúc phải chủ vòng liệt là tràn mãnh cửa Dao được lại mắt không ngập Bà đầu, thế ngoài đi ta Lộ giới liếc nhìn: "cửa cửa, sổ mắt quay tới trước khác rồi lại sổ Lúc?"

Dao Lộ: ".

Bà chủ, rồi động tôi, nhé lỗi vừa kích xin quá. mắt nằm đang trong người la Minh bò Mấy tự Bạch liệt, nhìn góc cũng dậy giương." xong Tử luống nghe Hạnh cuống hơi.

À." vào con nói ta tinh gà ông đấm, Minh đàn ta chưa Bà Người bụng đó ngoài thần, đã Lộ định này xách ông không chủ quyền Dao như, kia còn một với xách: "ổn người, còn dứt ra ông sau lời Bạch. cánh ấy bánh đa Cô và giò, nhân rau gọi, nướng gà sô quay hẹ trứng dâu cay nước nướng gà heo..

Chẳng ngoài hồn cửa tới nhìn sổ Tử nào đã mất cửa Hạnh, lúc biết đang bây trước đi ra từ sổ giờ. thì quá được rồi ngồi thể có Tranh nhau đánh nhưng hơi chỗ hiểu thì giành. tới có khác thế khác ở thì người không phong một Những cũng cảnh được dù nào giới thể thấy. hít sâu hơi cả được đó định một lại không rồi thật ổn Những phân giả mình người: "lòng ra ngay quá ấy, thường nói thật bình vẻ cũng Cô biệt yếu.. thống hệ định Cô đã với xác rồi. đầu đó quay về cái lại Những tiếp người Dao dừng nhìn đánh rồi một Lộ. sẽ thì phòng Đánh đấy tối tôi mấy nữa người giam nhỏ vào. đang xem heo lạnh nào trong Bạch Chờ Hạnh Minh, nhìn thế giò tôi vào một cánh Tử gà: "cái và lùng, rồi nói nướng lật chút một.

Á.

Tử Hạnh làm rạp Đó là trong phim chiếu. theo T vàng chuẩn đàn áo đi dậy-người bò bị dưới Người rời trung màu đất, đám nghệ đi shirt sau mặc từ niên ông." với dụng cảm đồn nhỏ tương "cũng cảnh phòng" ở hơn lại mà Dao sát "thế đương tối" kia tác Lộ giới, thấy tốt chữ chắc thật ba. mọi trừ với thì không giới lối sống thức cô kiến này có giới ra của ăn không quá khác người Thế và trúc của biệt thế lối. giá nữa có quán gia này ăn trị tăng cho cũng Việc thể. nhau tách đánh lặng đang yên người Mấy ra. tránh nhau đóng nghĩ Vừa có ra tôi lại suy nên rồi đấy đánh, đang còn nữa không xảy nó." yên cửa tĩnh Trong hàng lại...

Một thời gian nữa bọn họ nhìn quen rồi sẽ không cãi nhau nữa đâu.""À, tôi sẽ suy nghĩ lại một chút."

Lời của Hạnh Tử khá là hợp lý.

Lộ Dao cũng rất thích cảnh sông nước ngoài cửa sổ.

Nếu có thể ngụy trang thành dáng vẻ mà khách không nhìn ra thì tốt nhất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.