"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.
Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới

Chương 54: KHÔNG TIÊU ĐỀ




Hồng Xuân vội vàng chạy lên từ dưới lầu, mở cửa phòng làm việc của viện trưởng: "Viện trưởng, có năm bệnh nhân đồng ý rồi."

Thủy Ngưng Hoa lập tức đứng dậy: "Cô thuyết phục họ như thế nào vậy?"

Biện pháp gì cô ta cũng dùng rồi, đều nói chuyện với từng người từ lầu một đến lầu năm, nhưng không có một người để ý đến cô ta.

Hồng Xuân gãi đầu nói: "Hôm qua năm bệnh nhân đó xem livestream của cửa hàng đồ ăn nhanh, tôi nói muốn dẫn họ đến cửa hàng đồ ăn nhanh trong livestream đó."

Thì ra là do sự hấp dẫn của cửa hàng đồ ăn nhanh, Thủy Ngưng Hoa không nghĩ nhiều, bây giờ thuyết phục được người bệnh là đã thành công được một nửa, cô ta sắp xếp: "Tôi và cô, kêu Lệ Lệ dẫn theo bệnh nhân lập tức khởi hành.

Năm xếp ở người được bệnh mắc cửa người sắp trống chỗ hồn sổ cạnh mất bàn vào, mỗi một năm ngồi. hàng vô toàn tồn trong livestream là, ăn như vốn dĩ cửa không Thế nhanh hư này tại giới đồ." hơi tay vào cô rồi Hai đan ngùng nhau, Ngưng Thủy Làm: "của phiền ngượng Hoa." đã Tôi ta mà Lộ người Dao nhìn, cô cùng tới món ngẩng đầu: "liếc bảo ăn đang cuối làm mọi sắp. nhìn chua chắn ra ngọt làm ngọt, lại ăn ăn mong món thấy mới trên mặt chủ mắt, quán đôi lò bằng Tiểu siêu, nằm dài mùi chắc kính chờ chua, ngửi Gia món mới ngon. mươi khu chín đi nối trạm chín đuôi y theo những tá vui, nhau xuống A khu bệnh tầng ở trên Tới chơi người. đoàn thấy thì, tránh Trên đều đường tự động người khác né đi người những."rồi Đến! trong lát vừa hối đi hận y dạ, ra ta Anh tá mà ngoài nên không chốc vừa não phiền với nhẹ." năm phát y, và xuất hồn Hoa Dao hàng dẫn phút ăn theo đến đi đồ mất hai nhanh tá, sau Năm người Thủy mắc Lộ Ngưng cửa bệnh.

Lộ Hạnh trách bán Buổi, Kỳ phòng bếp Dao hàng Sâm khách buôn khách xong, cửa có nhanh và ăn, đồ không tiếp Tử phụ trong sáng ở khứa. thanh người ở trạm lớn ngầm nổi, chút tuốt Trần không khu như hơn Lệ E âm tàu, cũng sôi ít đi hình điện A một, khu có trước đằng. hiện cảnh nhìn mắt vẻ đầu Trần thấy trong, cửa Lệ trong lên vào cửa Lần, kinh tiên sổ phong ngạc hàng ngoài. những này đối ứng lên ngồi tá gì, dưới sự vé nhân phản với giống có thúc, không của mà xe, giục đẫn con bệnh như mặt của Vẻ y mua, rối đờ chuyện." vào cùng đó nghỉ về cuối tinh giếng không nhanh thấy hiệu ngơi trở thần xúc của quay, kéo cách chỉ đồ người không đổi nói cảm cảm Tiếng vang Xuân thay cạn như có bảng ăn, mắt xa dội được Hồng của nhìn, xa đôi trôi mọi năm hàng cũng gì cửa.

Dao phòng Chủ, bếp Lộ quán Hoa thấy tìm Thủy: "Trong Ngưng. anh sau cố cô toàn ta muốn sức, Hòa chân gắng thấy đậy động từng Từ cảm, không muốn hết mệt chuyển hoàn ấy, theo Thanh di đi bước chết. không ngay đậy, không muốn nhỉ tại, cũng nữa kết là nghĩ suy liễu, động gì hay Không muốn muốn đi đây? mười cho nhân mất phần Lộ người, phút đã chưa dành ăn trước biệt Dao quán, hồn bệnh năm đặc đến thức mắc đợi làm bệnh xong đến chuẩn bị từ đã. không xám bất ta thể lúc anh như lên Hòa lặng người và màu Thanh có đi những phủ nào, đoạn xung khí quanh, ở chung một Từ hồn trầm cứ xịt. anh trong không xung có chán ngồi nghĩ thần, chiếm vọng của suy quanh cứ ở Từ quán tâm vốn toàn sát sự và, Thanh Hòa để thất ta quan thất bộ nản trạng." lần mũi bỏ thử chút cái đĩa, lên đảo tệ lấy xác, trong vào nhỏ khi từ nước múc, vị thơm Lộ khỏi vào sốt xộc muỗng nồi ăn mùi, lấy nồi vài đồ Hơi định bốc ra sau một nóng Dao cái, không thì hương nếm. lòng mức phiền nữa xe chết muốn, nhiều đến, có muốn quay ồn lại nếu phải bực đây anh thấy bội, lâu như ào trong vậy phức ầm về ĩ viện quá dưỡng Ở thanh đi ta trở ta nhưng về cảm điều, sẽ nghĩ âm anh.

Anh ta tức giận nghĩ, cho dù đồ ăn của quán này có thể ăn nhưng cũng không phải là thuốc, không trị bệnh được."Phần ăn của anh đây, mời dùng thong thả."

Giọng nói điềm đạm trong trẻo của con gái vang lên ở bên cạnh, vốn dĩ Từ Thanh Hòa nghiêng đầu định nhìn qua, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thơm, cúi đầu nhìn đồ ăn nóng hôi hổi, con mắt mờ mịt chớp chớp: "Đây là gì?"

Lộ Dao giải thích đơn giản: "Bữa trưa đặc biệt của cửa hàng."

Từ Thanh Hòa nuốt nước miếng, ngửi thấy thơm quá, cái này thật sự ăn được ư?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.