Tô Yểu trong lòng vẫn còn hơi lo lắng.
Nàng cẩn thận từng chút một ôm tiểu gia hỏa ra khỏi phòng, rồi ngồi xuống chiếc ghế băng nhỏ.
Hạ Hòa mở to mắt nhìn, nhìn A Nương của mình, không quấy khóc.
Hạ Miêu cũng đi theo ra ngoài, ngồi xổm xuống bên cạnh chậu, nhìn A Nương tắm cho em trai.
Tô Yểu một tay đỡ cổ Hạ Hòa, một tay nâng mông eo, từ từ thả bé vào chậu.
Sau khi rút tay đang đỡ mông eo ra, nàng bắt đầu dùng khăn vải tưới nước lên người Hạ Hòa, chậm rãi lau rửa.
Lau được một nửa, nàng mới nhớ ra chưa rửa mặt cho bé.
Vậy cứ để như vậy, lát nữa lại rửa.
Đứa bé quá nhỏ, lại còn yếu ớt, nên Tô Yểu tắm cho bé vô cùng cẩn thận và nhẹ nhàng.
Chẳng mấy chốc đã tắm xong.
Được tắm rửa, Hạ Hòa thấy dễ chịu, nhưng bụng lại đói, bé kêu ọ ọ vài tiếng.
Tô Yểu bảo Hạ Miêu chờ ở ngoài một lát, rồi ôm Hạ Hòa vào nhà, nàng cúi đầu nói: "Ngươi bé tí tẹo thế thôi mà sao lại ăn nhiều như vậy?"
Nhưng nghĩ lại, mấy hôm nay, bé còn chưa được bú no bụng nữa, mà thân thể nàng lại không có sữa, thì việc bé ăn không đủ no cũng là điều kỳ lạ.
Nên nàng dùng khăn vải lau khô người cho bé, phơi một lúc cho khô, rồi dùng tã quấn lại rồi cho bú.
Hạ Hòa bú được vài ngụm sữa, lại không còn. Tuy chưa no, nhưng bé đã quen, trong tiếng ọ ọ bé nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Đặt Hạ Hòa lên giường, Tô Yểu mới giãn tay một cái. Rõ ràng chỉ vừa mới tắm thôi mà lại mệt mỏi đau lưng thế này.
Ra khỏi phòng, nàng cầm quạt hương bồ ngồi dưới mái hiên quạt nhẹ, nhìn khoảng sân mà ngẩn người.
Hạ Miêu cũng ngồi trên chiếc ghế đẩu gỗ bên cạnh nàng, hai người cùng nhau ngẩn người, một lúc lâu sau, bé mới hỏi: "Nương, cha bao giờ thì về?"
Tô Yểu tỉnh táo lại, gật đầu: "Không biết."
Nhưng nàng hy vọng có thể về trong đêm nay, ít nhất cũng đợi cho thân thể này của nàng hồi phục đã. Đến lúc đó dù thật sự muốn xắn tay vào làm gì thì cũng không đến nỗi yếu đến mức bị ngã lăn quay ra đất.
Nàng quay đầu nhìn Hạ Miêu: "Con nhớ cha hả?"
Hạ Miêu lắc đầu: "Không nhớ."
Sau khi trả lời thì không nói gì nữa, cúi đầu nghịch đám cỏ bông trong tay.
Tô Yểu thầm nghĩ, đứa bé này thật là yên tĩnh.
Không có đồng hồ, cũng chẳng biết ngây người bao lâu, bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng của thím Ngọc Lan, gọi Tô Yểu tỉnh lại."Mầm nha mẹ nó, cô mau ra mở cửa."
Tô Yểu sững sờ, nhìn mặt trời chói chang trên đầu, thầm nghĩ sớm vậy mà đã đi làm đồng rồi ư?
Từ trên ghế đứng dậy, có chút choáng váng, nàng chậm rãi đáp: "Chờ một lát."
Tô Yểu quay lại phòng, Tiểu Hạ Hòa nghe thấy tiếng bên ngoài kêu ọ ọ vài tiếng, nàng vội vàng vỗ nhẹ vào người bé mấy cái để trấn an, rồi mới từ dưới chiếu lấy ra hai đồng tiền.
Nàng nhanh chân ra khỏi phòng, đi mở cửa sân.
Thím Ngọc Lan vừa vào sân đã nói: "Tôi sợ hôm nay người làm nhiều, khó kiếm chỗ, nên tiện thể đi vệ sinh rồi mang cho cô luôn." Nói rồi lấy từ trong túi ra ba quả trứng gà: "Cô cần trứng gà đúng không?"
Trứng gà có hơi nhỏ, chỉ lớn hơn trứng chim cút một chút.
Tô Yểu lấy hai đồng tiền ra, nói: "Tôi đây cũng không có gì tốt để đổi cho thím, nhưng cũng không thể để thím chịu thiệt, thím cầm lấy."
Trong cuốn sách năm Đại Văn kia nàng cũng từng đọc qua, thời đại này mua bán là một điều kiêng kị, chỉ có thể nói là đổi.
Thím Ngọc Lan thấy tiền trên tay nàng thì sửng sốt. Bà còn tưởng là sẽ đổi bằng mấy mớ rau thôi, nên chỉ lựa mấy quả trứng gà nhỏ nhất mang ra, trong lòng có chút ngại ngùng.
Lại nhìn đến số tiền nhỏ bé này, không biết là mẹ của Mầm nha đã cất giữ từ bao giờ nữa.
Bà cũng không khách sáo từ chối, chỉ rút ra một đồng: "Trứng gà này nhỏ, chỉ cần cô một đồng thôi."
Nói xong, lại nhắc nhở: "Chuyện hôm nay cô đừng ra ngoài nói đấy nhé."
Tô Yểu vội đáp: "Tôi biết, thím cứ yên tâm đi."
Thím Ngọc Lan gật đầu: "Vậy tôi đi trước đây."
Nói rồi, bà nhìn Hạ Miêu đang ngồi ngẩn người dưới mái hiên, rồi cũng vẫy vẫy tay: "Mầm nha, thím đi đây."
Hạ Miêu chỉ khoát tay, không nói gì.
Thím Ngọc Lan thở dài một hơi rồi quay người đi.
Tô Yểu tiễn người đi rồi đóng cửa lại, cầm ba quả trứng gà đi vào phòng, Hạ Miêu cũng đi theo.
Ánh mắt của Hạ Miêu nhìn chằm chằm vào trứng gà trong tay nàng, không rời.
Tô Yểu cất hai quả trứng vào cái bình gốm đựng khoai lang khô, cầm một quả giơ lên trước mặt Hạ Miêu: "Mầm nha, tối nay chúng ta ăn súp trứng gà cà chua nhé!"
Hạ Miêu dù có chút tự kỷ, nhưng vẫn thích ăn, nghe mẹ nói, mắt bé thoáng chốc sáng lên.
Tô Yểu xoa đầu bé, cười nói: "Chút nữa đi tắm gội đầu rồi chờ mặt trời xuống núi chúng ta làm cơm nhé."
Nói rồi cũng bỏ quả trứng gà cuối cùng vào trong bình gốm, đợi khi nào nấu cơm sẽ lấy ra.
Tuy rằng ba quả trứng gà chẳng thấm vào đâu, nhưng dù sao cũng là đồ mặn.
Đối với hai mẹ con quanh năm suốt tháng chẳng được thấy một chút dầu mỡ, thì cũng là một món bổ dưỡng.
Bị xoa nhẹ đầu, Hạ Miêu ngẩn người một hồi rồi mới sờ lên đỉnh đầu mình.
Tô Yểu cũng chú ý tới phản ứng của Hạ Miêu, rồi hồi tưởng lại.
Cơm ăn áo mặc còn khó, nguyên chủ Lý Xuân Hoa cũng bị cuộc sống vùi dập đến mệt mỏi, phần lớn thời gian đều ủ rũ làm việc, gần như rất ít khi thân mật với con gái.
Cách mặt trời xuống núi còn một khoảng thời gian, Tô Yểu nghĩ nghĩ, vẫn là quyết định đi gánh thêm mấy thùng nước về. Đổ đầy nước vào chum cũng tiết kiệm được ngày mai xuống đồng về không còn sức đi gánh nước.
Khi nàng gánh nước về đến nơi, trong sân có người đang đứng, dường như còn có người đi vào phòng của nàng, khiến nàng giật mình.
Nàng hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Nghe tiếng nàng, một người đàn ông đang nghịch chiếc quần đùi, chân còn dính đầy bùn xoay người lại, lau mồ hôi trên đầu nói: "Hạ Lão Tứ bị ngã ở trên núi, cũng không biết đã ngã bao lâu rồi, chẳng ai phát hiện, vẫn là tự bò lên được từ trong khe, người của đội bên phát hiện nên mới dìu về cho đội ta.""Bọn ta gọi cửa mà không thấy ai trả lời, thấy cửa không khóa nên liền mang người vào nhà."
Nghe thấy tên Hạ Lão Tứ, Tô Yểu giật mình, lại nghe thấy bị ngã xuống khe núi rồi mới được dìu về, thầm nghĩ chắc là bị thương không nhẹ.
Lúc này trong lòng nàng thoáng có một ý nghĩ chợt lóe lên.
Hay là nhân cơ hội Hạ Lão Tứ bị thương, chuyển mình làm chủ nhà nông luôn?
Tô Yểu đặt gánh nước xuống, rồi ngập ngừng đi vào phòng.
Trong phòng hai người vừa mới đặt người lên giường, chắn nửa người trên của Hạ Lão Tứ, Tô Yểu nhìn thấy đầu tiên chính là một đôi chân to. Trên chân chỉ còn một chiếc giày cỏ, một chiếc còn lại không biết đã đánh mất ở đâu.
Mà Hạ Miêu cũng ngồi ở trên giường, nhẹ nhàng vỗ vào ngực của em, cũng chẳng thèm nhìn đến người cha đang hôn mê, vẻ mặt rất là lãnh đạm.
Hạ Lão Tứ ba ngày hai bữa không có nhà, mà lại còn tính tình thối tha như vậy, hai cha con làm sao có thể có chút tình cảm gì chứ.
Người chắn phía trước xoay người, đều là người trong đội, nhìn Tô Yểu nói: "Đi qua trạm xá, bác sĩ bảo ngoài vết thương trên trán thì chỉ là chút trầy xước bên ngoài da thôi. Vết thương trên đầu thì cố gắng mười ngày nửa tháng đừng để dính nước."
Tô Yểu hỏi: "Bao giờ thì có thể tỉnh?"
Người đàn ông đáp: "Chắc là bị đập vào đầu nên choáng quá thôi, chắc sẽ nhanh tỉnh thôi…" Ngừng một chút, người nọ lại nói: "Còn thiếu trạm xá ba đồng tiền nữa đấy, đợi Hạ Lão Tứ tỉnh, cô bảo hắn đi trả."
Mọi người không thích Hạ Lão Tứ cho lắm, mang người về cũng đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.
Tô Yểu vội gật đầu cảm ơn: "Cảm ơn các anh đã đưa hắn về, chờ khi nào… ông nhà tỉnh lại, tôi cùng hắn tới tận cửa cảm ơn."
Hai người đàn ông vội xua tay: "Không cần không cần!"
Nói xong liền chạy trốn khỏi phòng.
Tô Yểu ngẩn người, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng.
Với cái tính hung hăng ngang ngược, không nói đạo lý của Hạ Lão Tứ, có ân cũng thành ra có thù, ai mà dám dây dưa quá nhiều?
Người đã đi rồi, Tô Yểu mới nhìn người trên giường.
Khi nhìn thấy hình dáng Hạ Lão Tứ, Tô Yểu sững sờ.
Áo cộc và quần trên người Hạ Lão Tứ bị rách nát rất nhiều chỗ, trên mặt cũng có chút trầy xước, nhưng vẫn có thể thấy rõ hình dáng con người.
Lông mày sâu róm, mũi thẳng, đôi môi tương đối mỏng, dù đang nằm, nhưng nhìn vóc dáng chắc cũng rất cao.
Gương mặt này đặt lên người Hạ Lão Tứ đúng là uổng phí.
Chỉ là, sao nàng lại có cảm giác Hạ Lão Tứ này có chút quen mắt nhỉ?
Tô Yểu nhìn chăm chú hồi lâu, bỗng nhiên vỗ tay một cái.
Nàng biết giống ai rồi!
Giống với cái ông lớn đã bị tai nạn xe cùng nàng, Thẩm Cận.
--- Còn một chương nữa --- Tiếp tục lì xì nhé...
