Sau khi Tô Yểu kinh ngạc thán phục xong, sắc mặt lại lộ vẻ phẫn nộ.
Nàng liếc nhìn Hạ Miêu đang gặm bánh bao trước cửa, giọng tuy nhỏ nhưng không giấu được sự tức giận, khẽ nói: "Cái tên hỗn đản kia, có nhà rồi mà vẫn còn để vợ con chịu khổ, nếu hắn có thể lo cho nhà một chút, thì mẹ con họ có đến nỗi quá vất vả như vậy không hả?!"
Giọng nàng dù cố ý nhỏ tiếng, nhưng Hạ Miêu vẫn nghe thấy loáng thoáng, vì vậy cũng không tiện nhắc thẳng tên.
Tô Yểu quay sang nhìn Thẩm Cận, lập tức nhắm tịt mắt, nói: "Nhìn cái mặt này, ta liền thấy tức!"
Thẩm Cận vô tội bị vạ lây, tức giận thay cho kẻ khác:...
Một lúc sau Tô Yểu mới mở mắt, hỏi: "Ngươi nói xem vì sao hắn lại có thể ích kỷ với vợ con như thế?"
Thẩm Cận có ký ức của Hạ Lão Tứ, cũng hiểu phần nào, nói: "Bởi vì hắn lớn lên là như thế, bị hà khắc từ nhỏ mà."
Tô Yểu vẫn rất phẫn hận: "Người đã từng dầm mưa có thể che ô cho người khác, còn hắn thì rõ ràng có cả đống ô, lại thà giấu đi chứ không chịu giúp người thân cận nhất của mình, ta thật không hiểu nổi."
Thẩm Cận suy nghĩ mấy giây, nói: "Ngươi cứ coi hắn là một kẻ mắc chứng ngại cảm xúc, không thể kết nối tình cảm với người khác, như vậy sẽ dễ hiểu hơn."
Tô Yểu nghiêm mặt: "Ta không muốn và cũng sẽ không cố hiểu."
Nói xong, nàng ngước mắt cẩn thận đánh giá mặt Thẩm Cận: "Hai người các ngươi giống nhau quá, ngươi có người thân thích nào họ Hạ không, hay là..." Nàng nhìn Hạ Miêu ngoài kia, rồi lại nhìn Hạ Hòa trên giường, tiếp lời: "Có thể nào có quan hệ huyết thống với họ không?"
Thẩm Cận hơi nhíu mày: "Giống nhau đến mức nào?"
Trong nhà này không có gương, Thẩm Cận chỉ thấy dáng vẻ hiện tại của mình qua bóng nước, thấy không rõ ràng lắm, mơ hồ cảm thấy hơi giống, nhưng không biết giống đến mức nào.
Tô Yểu nheo mắt cẩn thận đánh giá vài giây, nói: "Không nói là bảy phần thì cũng phải sáu phần, nên ta mới có thể nhận ra ngươi ngay.""Ngươi thử nghĩ kỹ xem, người không thể vô cớ mà giống nhau đến thế được."
Thẩm Cận tự thấy không có quan hệ gì với nhà họ Hạ, nhưng không vội trả lời khẳng định, mà gật đầu: "Ta thật sự sẽ suy nghĩ kỹ."
Hai người im lặng một lúc, Hạ Miêu ăn xong bánh bao thì chạy vào uống nước.
Khi nàng thấy đồ trên giường, mắt tròn xoe, nhìn cha rồi nhìn mẹ, hồi lâu mới hỏi: "Mẹ ơi, là của chúng ta hả?"
Tô Yểu: "Cha con mang từ trong thành về, sau này hắn không làm ở trong đó nữa thì mới mang về."
Hạ Miêu mừng rỡ nói: "Vậy sau này chúng ta cũng dùng được sao?"
Suy nghĩ của trẻ con mấy tuổi rất đơn giản, nàng chỉ thấy ngạc nhiên về mấy thứ này, chứ không nghĩ vì sao cha có nhiều đồ tốt vậy mà không mang về.
Dù sao bây giờ Thẩm Cận cũng không phải Hạ Lão Tứ, Tô Yểu cũng không trút cảm xúc lên Hạ Miêu, nàng cười nói: "Đương nhiên dùng được."
Nàng chỉ vào bình thủy, nói: "Sau này lúc uống nước chúng ta không cần phải ngày nào cũng đun rồi để nguội nữa, dùng cái bình giữ nhiệt này thì có thể uống được cả một hai ngày đó.""Vậy còn cái này là gì?" Hạ Miêu chỉ vào đèn pin.
Tô Yểu cầm đèn pin lên, sau đó ấn công tắc, đèn pin liền sáng.
Trong căn phòng sáng, ánh đèn không quá mạnh, nhưng cũng đủ làm Hạ Miêu chưa từng thấy qua những thứ như vậy kinh ngạc không thôi.
Tô Yểu: "Tối nay lúc con đi vệ sinh thì có thể dùng cái này chiếu sáng."
Nhưng nàng thấy, bình thường vẫn nên dùng đèn dầu thì hơn. Đèn pin này còn cần phiếu công nghiệp để đổi, phiếu công nghiệp thì một phiếu cũng khó cầu, hết điện rồi còn phải tìm cách kiếm phiếu để mua, tuyệt không đáng.
Tô Yểu đưa một chiếc đèn pin cho Hạ Miêu, dặn: "Con chơi một lát thôi, không là hết pin nhanh lắm."
Hạ Miêu nghe vậy, chơi chưa được nửa phút đã trả lại: "Để dành mà dùng."
Tô Yểu bật cười, đặt đèn pin sang một bên.
Còn hộp cơm bằng nhôm, chờ Thẩm Cận bắt đầu đi làm thì có thể tự đựng nước mang theo, nàng không cần phải đưa nữa.
Về giày thì tạm thời không cần phải lo lắng.
Còn may quần áo thì Tô Yểu không có tài đó, việc này phải nhờ người khác.
Thẩm Cận là người hiện đại, dù biết may vá nhưng chắc chắn không biết may quần áo. Chưa kể anh còn bận đi làm cả ngày, có biết may thì cũng chẳng có thời gian.
Nàng có tầm một tháng được rảnh không cần đi làm, vậy thì nàng sẽ tự may.
Có Hạ Miêu ở đây, hai người cũng không tiện nói tiếp về chuyện vừa rồi.
Thẩm Cận: "Nhân lúc hôm nay không phải đi làm, ta lát nữa sẽ đi tìm Hổ Tử, hỏi xem tối nay cậu ấy có muốn đi bắt lươn với ta không, như vậy cũng có thêm chút tiền tiêu."
Tô Yểu nghĩ một lát, nói: "Hay là ta đi hỏi Quế Hoa ở nhà bên cạnh xem, rồi nhờ chị ấy hỏi chồng xem có muốn đi cùng không, Đại Căn muốn bồi bổ cho Quế Hoa, chắc là sẽ đi, thêm một người thì sẽ an toàn hơn."
Ban đêm tối tăm đi một mình không được an toàn.
Thêm nữa, có hai người đi cùng, thì người khác cũng không thể vu cho Thẩm Cận ban đêm đi ra ngoài trộm cắp được.
Thẩm Cận: "Vậy nàng đi hỏi đi, có thêm người cũng tốt."
Hai người xóc nảy suốt nửa ngày, Tô Yểu ngồi sau cũng cảm thấy mệt mỏi muốn rụng rời, nói chi đến Thẩm Cận phải chạy xe suốt mấy tiếng.
Mệt mỏi khiến hai người nhanh chóng mất đi vẻ ngượng ngùng lúc ban đầu về chuyện ngủ chung.
Ban đêm còn đỡ hơn một chút, không nhìn thấy đối phương nên cũng không xấu hổ.
Còn buổi trưa ngủ, Thẩm Cận không phải đi làm mấy hôm nay nên không ngủ.
Bắt đầu đi làm thì đều ngủ sớm, cùng chung một đạo lý với việc nàng ngủ trước khi vào nhà lúc trước, chủ yếu là ngủ trước thì không xấu hổ, còn xấu hổ thì để sau.
Hai người quay lưng vào nhau nằm xuống giường, ở giữa vẫn cách hai đứa nhỏ, hầu như vừa ngả lưng là ngủ say.
* Khi Tô Yểu tỉnh dậy, Thẩm Cận đã ra ngoài.
Nàng nhìn vị trí mặt trời, khi quay về đã là buổi chiều rồi, vậy bây giờ chắc cũng phải bốn năm giờ.
Vệ sinh cá nhân xong lại bắt đầu chuẩn bị cơm tối.
Ngày nào ăn cũng chỉ toàn bánh cao lương.
Đậu đũa với cà trong vườn đã bị nàng ăn gần hết, chỉ còn chút ít không ăn được, chỉ còn hai quả dưa chuột đã hơi héo.
Tô Yểu đi liếc nhìn măng khô, còn chưa đủ khô, phải phơi thêm mấy ngày nữa.
Hơn nữa, ba cân măng tươi chắc phơi chỉ còn một cân măng khô.
Nhìn măng khô, nàng cũng tiện thể liếc măng chua.
Mùa hè mà có măng chua thì chỉ cần trộn là có thể ăn.
Lúc Tô Yểu mở ra thì vị chua xộc lên mũi ngay.
Vậy coi như là được rồi chứ nhỉ?
Tô Yểu mắt sáng lên, vội vàng đi rửa đôi đũa, gắp một miếng ra cắn thử.
Giòn giòn, không quá chua, cũng ăn được.
Tô Yểu lập tức gắp hai gắp đầy ra, để lát xào ốc.
Nàng đã sớm dò hỏi tình hình xung quanh, nên biết chỗ này có cây bạc hà dại, nàng đi hái một ít về.
Đun một bình nước đổ vào phích giữ nhiệt, nàng bắt đầu xử lý ốc đồng.
Lúc Thẩm Cận trở về, nàng đang cầm dao băm củi cõng từng cái một gõ vào đầu đuôi ốc đồng.
Từng cái một để xuống đất, "bốp" một tiếng, đuôi ốc xoắn liền nát một đoạn.
Nghe thấy tiếng động, biết Thẩm Cận đã về, nàng cũng không ngẩng đầu, hỏi: "Ngươi có ăn ốc xoắn không?"
Thẩm Cận trầm mặc một chút, nói: "Lâu lắm không ăn rồi, bây giờ chắc cũng ăn được."
Tô Yểu không biết nghĩ đến cái gì, động tác bỗng dừng lại, nàng quay đầu nhìn anh: "Chẳng phải là vì giữ hình tượng nên không ăn à?"
Thẩm Cận thật thà gật đầu.
Hồi trước còn chưa giàu, nào có hình tượng gì để mà giữ.
Mới ra xã hội đi làm công nhân ở công trường mấy năm, ngồi xổm dưới đất ăn cơm hộp, đắp thùng giấy lên ngủ dưới đất là chuyện thường, chỉ là về sau làm giàu, càng ngày càng để ý đến hình tượng hơn.
Tô Yểu bỗng bật cười, cười đến gian xảo: "Vậy tối nay cùng nhau ăn, cùng nhau không giữ hình tượng."
Nếu là hồi mới gặp Thẩm Cận lần đầu tiên, mặc âu phục phẳng phiu, từ trên xuống dưới đều tươm tất gọn gàng, thì hình tượng tinh anh của anh ta, nàng căn bản không tưởng tượng nổi sẽ ăn ốc thế nào.
Thẩm Cận cười cười, không nói gì thêm, mà chỉ nói: "Cần giúp gì thì gọi ta nhé."
Rồi anh đi lấy mấy nhánh tre còn lại lúc trước, cầm con dao nhỏ mang về ngày hôm nay rồi bắt đầu gọt tỉa.
Tô Yểu lúc đầu không biết anh đang làm gì, một lúc sau mới biết anh đang làm tăm.
Tô Yểu suýt phá lên cười.
Anh có thể mặc quần áo cũ rách, cũng có thể giống nông dân xắn quần đi cày ruộng, nhưng không ngờ đến, lại để ý đến chuyện ăn uống.
Sau khi cười xong, Tô Yểu mới nín cười, hỏi: "Anh đi nói chuyện với Hổ Tử rồi hả?"
Thẩm Cận cũng không giận vì chuyện nàng cười mình, vẫn thản nhiên đáp: "Vừa nãy đã nói chuyện rồi, cũng đã hẹn thời gian cụ thể."
Anh dừng một lát, hỏi: "Bên em đã hỏi chưa?"
Tô Yểu đáp: "Vẫn chưa, định đợi anh về xác định rồi mới đi hỏi."
Thẩm Cận gọt xong mười cái tăm, lại dùng đá mài nhặt ở sông về để mài.
Mài xong, Tô Yểu mới bảo anh: "Trong bình có nước ấm, anh ngâm qua chút đi."
Ngồi xổm một bên xem Tô Yểu gõ ốc là Hạ Miêu, nghe thấy câu này liền chạy ngay đến lấy bát.
Cô bé đúng là đang tuổi thích được khen, nên chỉ cần nghe được một câu khen, liền rất là chu đáo.
Tô Yểu biết cô bé định làm gì, vội nói: "Phỏng đấy, không cần con, để cha con làm."
Thẩm Cận cũng bước nhanh tới, nhận bát trong tay Hạ Miêu, nói: "Để cha, con đi chơi đi."
Anh đổ nước nóng ngâm tăm, rồi ngồi xổm cạnh Tô Yểu, nói: "Để anh làm cho, em đi nói đi."
Tô Yểu đưa dao băm củi cho anh, rồi đứng lên: "Cẩn thận một chút, đừng gõ nhẹ quá, vậy không lấy ra được đâu."
Thẩm Cận: "..."
Tô Yểu rửa tay rồi dẫn Hạ Miêu ra ngoài.
Thẩm Cận vừa gõ ốc, vừa thỉnh thoảng liếc mắt với Hạ Hòa đang trong chậu bên cạnh, để đề phòng cô bé không có ai để ý thì lại khóc.
Tô Yểu đi sang nhà bên cạnh, vừa ra tới cổng đã gặp bà Quế Hoa vừa về.
Biết bà Quế Hoa không thích mình, nhưng Tô Yểu vẫn lễ phép chào: "Thím."
Bà Quế Hoa hơi nhíu mày, nói: "Tìm Quế Hoa à?"
Tô Yểu gật nhẹ đầu.
Bà Quế Hoa vào sân, lớn tiếng gọi: "Quế Hoa, có người tìm con kìa!"
Giọng điệu không mấy thân thiện.
Tô Yểu nghe giọng điệu này thì đã cảm thấy Đại Căn chắc sẽ không đi.
Nhưng đến đây rồi, cũng đành nói một tiếng với Quế Hoa vậy.
Quế Hoa từ nhà bếp đi ra, thấy là Tô Yểu, không khỏi sửng sốt.
Rồi lại liếc trộm vẻ mặt khó ở của mẹ chồng mình, mới dè dặt đi ra ngoài sân.
Tô Yểu thấy nàng đi ra, liền hỏi: "Ta đến tìm có làm ngươi khó xử không?"
Quế Hoa kéo nàng qua một bên, mới nói: "Không có đâu, vẻ mặt khó ở của ta là để cho mẹ chồng ta nhìn thôi, chứ nếu như ta mà toàn nghe mẹ chồng, vậy thì khác nào người không có chủ kiến đâu."
Tô Yểu nghe xong, bật cười: "Vậy là ngươi có chính kiến lắm đấy."
Quế Hoa đáp: "Đó còn gì."
Nàng lại hỏi: "Nhưng mà chị dâu tìm tới có chuyện gì?"
Tô Yểu nói: "Nghe nói chợ thực phẩm quốc doanh ở huyện đang thu mua lươn, nhân lúc mùa gặt sắp hết, chồng ta và Hổ Tử đã hẹn ban đêm đi bắt lươn, ban đầu muốn hỏi nhà ngươi Đại Căn có đi không, nhưng nhìn tình hình hiện tại thì có vẻ các ngươi sẽ hơi khó xử."
Quế Hoa lập tức nói: "Không khó xử gì cả nha, chỉ cần không để mẹ chồng biết là được.""Vừa có thể bồi bổ cơ thể, vừa có thêm chút tiền tiêu, lại đi bắt lươn buổi đêm mà có người đi cùng, chuyện tốt như vậy, sao mà không đi cho được?"
Nói đến đây, nàng lại hơi ngại ngùng, do dự nói: "Chỉ là, bắt được lươn rồi thì có thể nhờ chồng em đưa ra chợ quốc doanh không?"
Tô Yểu đáp: "Có thể cầm, cũng không biết có bán được không, ta cũng không dám chắc."
Ý của Thẩm Cận là có mang ra chợ đen cũng để người khác đi mua, còn anh thì không ra mặt.
Quế Hoa: "Kệ nó, không bán được thì nhà mình ăn thôi, ăn không hết thì biếu nhà chị gái hoặc là nhà mẹ đẻ."
Tô Yểu thấy nàng thực sự muốn cho Đại Căn đi, nên cũng nói địa điểm với thời gian, sau đó liền quay về.
Quế Hoa vào sân, mẹ chồng liền hỏi: "Nó tìm con có chuyện gì?"
Quế Hoa đáp: "Hỏi con có rảnh không, có rảnh thì cùng nhau đi tìm ốc xoắn, con bảo bây giờ không tiện lắm."
Mặt bà Quế Hoa lúc này mới bớt căng thẳng.
Chờ Đại Căn trở về, Quế Hoa mới kéo chồng vào phòng kể chuyện này: "Mặc kệ anh có đi không, tối nay hẹn giờ xong anh cứ ra nói một tiếng đã."
Đại Căn đáp: "Ừm."
Rồi lại có chút nghi ngờ nói: "Mà Hạ Lão Tứ sao biết trong huyện thành đang thu mua lươn?"
Quế Hoa bật cười: "Đầu óc anh không thông rồi à. Hôm nay em thấy vợ Hổ Tử bế con cho chị dâu nhìn, rồi sau đó lúc bọn họ về, Hổ Tử cũng đi qua đó."
Đại Căn: "Thì sao?"
Quế Hoa: "Hôm nay Hổ Tử đi mượn xe đạp."
Đại Căn vẫn ngơ ngác, Quế Hoa lườm hắn một cái: "Nếu như Hổ Tử mà mượn xe đạp để ra công xã hoặc là vào trong thành, thì có thể nào mà không mang theo vợ con?""Mà lạ nha, bọn chị dâu mới vừa về đến nhà, Hổ Tử đã về đến rồi?"
Đại Căn chợt hiểu ra, kinh ngạc nói: "Là Hạ Lão Tứ bảo Hổ Tử đi mượn xe đạp?"
Quế Hoa nhún vai: "Dù sao em cũng chỉ là đoán, anh cũng đừng có cái gì cũng mang ra ngoài nói đấy."
Đại Căn lập tức không vui: "Anh là người hay nhiều chuyện à? Không phải!"—— —— —— —— Chương 01 được đăng vào 12 giờ trước:.
