Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cùng Đại Lão Xuyên Về Thập Niên Bảy Mươi

Chương 32: Từng ngày mà không rảnh rỗi, ý nghĩ cũng vẫn rất nhiều.




Sáng sớm hôm sau, Đại Căn và hai anh em Hổ Tử đã đến từ sớm.

Vì hôm qua ăn cơm không có bàn, mọi người đều phải đứng ở dưới mái hiên để ăn, nên Tô Yểu sáng sớm đã đi chặt một cây trúc rồi kéo về.

Dùng cưa của bọn họ mang đến, cô cưa trúc thành từng đoạn dài sáu mươi, bảy mươi centimet.

Thẩm Cận thỉnh thoảng nhìn cô vài lần, cũng không biết cô định làm gì, có chút hiếu kỳ.

Quay đầu lại, thấy cô đã cưa xong tám đoạn trúc, chiều dài gần như giống nhau, sau đó lại chẻ đôi ra.

Cô dần dần đặt những mặt tròn của các nửa khúc trúc xuống đất, cố định những chỗ hở, rồi đặt hai cành trúc ngang qua phía trên khoảng mười khúc trúc.

Dùng dây thừng xuyên qua các khe hở, buộc chặt cành trúc lại, rồi lại tiếp tục luồn dây qua các khe hở khác và buộc tương tự.

Nhìn thấy vậy, Thẩm Cận đã biết cô định làm gì, cô chắc là đang làm một tấm bình phong bằng trúc.

Nhưng tấm này làm cửa nhà vệ sinh thì hơi nhỏ, mà lại các khe hở lại hơi lớn.

Đợi một lát sau, cuối cùng cô cũng làm xong, cô đem tấm bình phong đặt lên trên ghế đẩu cao, lúc này Thẩm Cận mới biết được mục đích sử dụng.

Thẩm Cận không khỏi mỉm cười.

Hàng ngày không ngơi tay, ý tưởng cũng thật nhiều.

Một bên Hổ Tử nhìn Thẩm Cận, rồi lại nhìn Tô Yểu.

Hổ Tử đột nhiên cười, mở miệng trêu chọc: "Tứ ca đừng có mà nhìn chằm chằm vợ mình nữa, vợ mình chạy không được đâu."

Lời của Hổ Tử vừa thốt ra, trêu cho hai người đàn ông còn lại cười ồ lên.

Thẩm Cận cũng không giận, cười mắng: "Chỉ có mình ngươi nói nhiều, còn không mau tranh thủ thời gian làm việc đi."

Tô Yểu nghe Hổ Tử nói, mặt mày ngơ ngác nhìn Thẩm Cận, rồi lại nghe thấy tiếng cười của bọn họ, càng không biết vì sao.

Thôi vậy, cái đám đàn ông này, cười gì đó, nàng không hiểu, cũng chẳng có hứng thú.

Tô Yểu đặt tạm cái mặt bàn lên trên ghế cao, thử xem độ chắc chắn.

Vì làm không quá lớn, nên nó rất ổn định, chỉ cần ở giữa đặt đồ ăn lên, sẽ càng ổn hơn.

Tô Yểu rất hài lòng với thành quả của mình, trên mặt cũng lộ ra ý cười.

Thẩm Cận cũng nhoẻn miệng cười theo.

Lúc này Hạ Hòa tỉnh dậy, Tô Yểu về nhà, Thẩm Cận cũng thu ánh mắt lại, nghiêm túc làm việc.

Chẳng bao lâu sau, Quế Hoa mang thước đo quần áo và phấn viết tới, dạy Tô Yểu làm quần áo.

Quế Hoa đứng đánh giá trong sân một hồi mới vào nhà, nói: "Trong nhà làm cái nhà vệ sinh, mùi không lớn sao?"

Tô Yểu nói: "Cái ao phân ở bên ngoài, lại còn bịt kín rồi, sẽ không có thối."

Quế Hoa ngạc nhiên gật đầu: "Nếu mà tiện, sau này nhà ta cũng làm một cái kiểu dáng giống các ngươi."

Nàng quay đầu lại, nói: "Tứ ca thấy việc đời đúng là khác biệt, nghe nói trong thành Đồng Tử Lâu, nhà vệ sinh đều xây trong lầu mà không có chút nào thối, rất tiện."

Tô Yểu trải vải ra trên giường, nói: "Ta cũng chưa từng vào Đồng Tử Lâu, cũng không biết thế nào."

Quế Hoa đi tới, nhìn vải trên giường, sờ lên: "A... là vải thô, mà màu này còn đẹp nữa."

Tô Yểu cười cười: "Là Tứ ca mang từ trong thành về đấy."

Quế Hoa cũng là người hiểu chuyện, không truy hỏi thêm."Năm ngoái lúc ta kết hôn với Đại Căn, mẹ chồng đã cho ta vải Thổ Bố may một bộ quần áo, còn cho chút vải vụn cho con làm quần áo nữa."

Tô Yểu nhớ tới bà thím không ưa mình kia, thời đại này đối với nàng dâu như vậy, cũng coi như tốt rồi.

Tô Yểu nhớ đến nhà họ Hạ coi con trai như của nhặt được, cảm thán: "Ngươi có mẹ chồng giúp đỡ, tốt thật."

Quế Hoa nghe vậy vui vẻ, nói: "Cũng không hẳn, cha mẹ ta xem mắt khi đó, không chỉ xem nhân phẩm nhà trai mà còn phải xem mẹ nhà trai là người thế nào nữa cơ."

Tô Yểu cười nói: "Có cha mẹ thương yêu ngươi cũng tốt thật."

Quế Hoa dường như nghĩ tới điều gì, đột nhiên nói: "Chị dâu, đừng nghĩ nhiều nha, ta không có ý gì khác đâu."

Tô Yểu biết nàng nói gì.

Lý Xuân Hoa là một người đáng thương, một không có cha mẹ quan tâm, hai lại không có bà chồng giúp đỡ.

Tô Yểu cười cười: "Mỗi người một số phận, nghĩ thoáng thì tốt hơn."

Quế Hoa nghe vậy, im lặng nhìn cô.

Tô Yểu nghi hoặc hỏi: "Sao vậy?"

Quế Hoa nói: "Khí sắc chị dâu không chỉ tốt hơn, mà ngay cả tướng mạo cũng thay đổi thì phải."

Tô Yểu nghe vậy sững người, lập tức sờ mặt mình.

Dạo này cô thay đổi quá nhiều, khiến người khác nghi ngờ sao?

Quế Hoa nói: "Trước kia chị dâu không thích giao du, tướng mạo lại trông khổ sở lắm, mà bây giờ lại trở nên dễ gần hơn, thích nói chuyện, rồi tướng mạo trông cũng...không nói được cảm giác thế nào nữa, mà là dễ nhìn hơn ấy."

Tô Yểu cứ như nghe chuyện cười, nói: "Mới mấy ngày thôi mà ta đã trở nên dễ nhìn rồi á, Quế Hoa cô thật biết ăn nói đó."

Quế Hoa: "Đừng không tin, chiều nay ta về lấy gương của hồi môn tới cho chị soi thử. Nói chứ, tuy ta chưa từng thấy chị dâu lúc trước, nhưng ta nghe mấy người trong đội sản xuất kể, chị dâu lúc mới gả về đội này, xinh lắm đó."

Đàn ông nào cưới được vợ xinh đẹp, chẳng phải đều nâng niu, chỉ có Hạ Lão Tứ là ngoại lệ. Bỏ nhiều tiền cưới được vợ xinh về mà không biết trân trọng.

Tô Yểu thật ra không có ấn tượng nhiều về tướng mạo trước đây của Lý Xuân Hoa, hay có thể nói, Lý Xuân Hoa thậm chí ghét cái vẻ đẹp của mình, nên rất ít khi để ý tới dung nhan.

Mà bây giờ, Tô Yểu thỉnh thoảng từ dưới bóng nước nhìn thấy diện mạo hiện tại của mình, khuôn mặt gầy gò, hốc mắt sâu hõm, không cần nhìn kỹ cũng biết chẳng ra sao.

Về vấn đề tướng mạo, không nói sâu hơn nữa mà chuyển sang chuyện may vá.

Nghe một hồi lâu, Tô Yểu vẫn không rõ thế nào để cắt may. Quế Hoa dứt khoát đo kích thước cho cô, rồi cắt sẵn áo và quần muốn may.

Hỏi cô biết những đường kim mũi chỉ gì, cô nói chỉ biết đường may thường.

Quế Hoa hiếu kỳ hỏi: "Chị dâu chưa từng thêu thùa gì sao?"

Tô Yểu nhìn Quế Hoa cắt quần áo, đáp: "Vải vóc là đồ quý hiếm như vậy, trước khi xuất giá nhà không có để ta động vào, sau khi xuất giá thì lại càng không có cơ hội."

Quế Hoa nhớ đến hoàn cảnh của cô, nên không nói gì thêm, bảo: "Mấy đường may phức tạp ta không dạy, cứ học may bình thường thôi, là đủ dùng rồi."

Tô Yểu liên tục gật đầu, may được là dùng được, quá phức tạp cô cũng học không nổi.

Mải miết đến trưa, quần áo là Quế Hoa cắt, đường may cũng là nàng lên đầu, Tô Yểu chỉ việc may tiếp xuống theo.

Đến trưa, cũng chỉ may xong hai cái tay áo mà vai cô đã mỏi nhừ.

Làm quần áo thật không phải là chuyện dễ dàng.

Nghĩ đến việc phải may quần áo cho cả nhà bốn người, cô thấy không ổn rồi.

Quay đầu nhìn ra cửa sổ, thấy đám đàn ông ai nấy đầu đầy mồ hôi, mặt mày, cổ, cánh tay đều bị nắng làm đỏ ửng, Tô Yểu đột nhiên lại thấy mình làm được.

So với làm việc chân tay thì cái việc may vá này vẫn dễ hơn nhiều.

Quế Hoa về nấu cơm, Tô Yểu cũng buông kim chỉ xuống để nấu cơm.

Trong nhà dù ít gạo, nhưng dù tốt xấu người ta đã giúp đỡ làm công việc tốn sức, nên Tô Yểu liền lấy hai cân gạo ra nấu cơm trắng.

Bốn quả trứng gà xào đậu đũa, măng khô xào với mỡ còn thừa của hôm qua, măng chua xào thịt.

Thịt xào vẫn là số thịt mà hôm qua Tô Yểu dùng thẻ tre gẩy ra, không nhiều, nhưng chủ yếu là cho có vị.

Tô Yểu bê thức ăn ra bàn, gọi: "Ăn cơm."

Hôm qua phải mượn bát, nên hôm nay mọi người đều tự mang bát tới.

Thời này bát tráng men thường khá to, nên Tô Yểu chỉ xới cho mỗi người tám phần cơm.

Đây là bữa cơm trắng đầu tiên của Thẩm Cận và Tô Yểu từ khi đến thời đại này.

Tô Yểu sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên biết cơm trắng lại thơm ngon đến vậy.

Để nhanh tiến độ, mọi người chỉ nghỉ nửa tiếng rồi lại bắt đầu làm tiếp.

Tô Yểu tiếp tục nhàm chán may quần áo, làm một lát, chợt nhớ đến chuyện ruộng đất tư hữu.

Hôm nay vừa đúng ngày thứ mười, không biết thu hoạch trong đất đã xong chưa.

Lát nữa trưa Thẩm Cận kết thúc công việc, phải nhanh đi qua xem một chút.

Mấy người làm việc đều là những tay cừ khôi, Thẩm Cận dù sao cũng từng làm kiến trúc, tuy đã là chuyện xa xưa nhưng vẫn rất nhanh chóng theo kịp tiến độ.

Nghe nói nhà cô muốn làm nhà vệ sinh trong sân, từ giữa trưa sau đã lục tục có người tới tham quan.

Dù sao nhà vệ sinh thời xưa kiểu gì cũng có, không phải chuyện lạ gì, chỉ là muốn tới xem thử.

Buổi chiều tầm hai ba giờ, nhà vệ sinh đã xong phần thô, chỉ còn thiếu phần mái nhà bằng cỏ tranh.

Mấy người chia nhau đi cắt cỏ tranh và chặt trúc.

Một cái phòng chưa đến ba mét vuông, không cần nhiều cỏ tranh, chốc lát mọi người đã làm xong hết.

Bây giờ chỉ còn láng lớp vữa xi măng trên nền đất.

Lớp ba hợp là đất vàng, vôi và cát trộn lẫn rồi trải trên mặt đất, nghe anh em Hổ Tử nói độ thấm nước rất tốt.

Hứa Quyên vừa đúng lúc đến cùng thím Ngọc Lan, mọi người vừa trò chuyện vừa cùng nhau đầm nền.

Đông người nên làm rất nhanh, khi mặt trời còn chưa lặn, việc đã hoàn tất.

Hứa Quyên đánh giá nhà vệ sinh một hồi rồi nói: "Nước tắm chảy vào hố một bên, còn có thể dùng tưới rau và dội nhà vệ sinh nữa, tiện thật."

Nhà vệ sinh tất nhiên không có bồn cầu, mà chỉ có một đường rãnh nghiêng thông ra cái ao bên ngoài.

Hai đường nước bên trong và bên ngoài không thông nhau, cũng không ảnh hưởng đến việc sử dụng.

Bữa nào rảnh, có thể đan thêm một cái mành treo ở giữa, cũng tránh được nước tắm bắn vào bên trong.

Nhìn nhà vệ sinh đã hoàn thành gần hết, Hứa Quyên và thím Ngọc Lan cũng nảy ra ý định, tính ở nhà mình làm một cái giống vậy, vừa đỡ phải đi ra nhà xí ngoài đồng vào ban đêm.

Cái nhà xí ngoài đồng vừa bất tiện, mà còn cực kỳ bẩn nữa. Bây giờ lại đang nắng nôi thế này, cái nhà xí đó hôi thối kinh khủng, ra một chuyến là ăn cơm không thấy ngon nữa.

Tuy phải vài ngày sau mới có thể sử dụng, nhưng Tô Yểu càng nhìn lại càng vui vẻ.

Có thể cuối cùng cũng không phải ra lộ thiên để đi vệ sinh nữa!

Những ngày này tắm rửa trong bếp, lúc nào cũng sợ làm ướt củi lửa, nên cứ phải tốc chiến tốc thắng, lúc nào cũng cảm thấy không được sạch sẽ.

Bây giờ có nhà vệ sinh rồi, tắm rửa cũng không phải gò bó nữa.

Thẩm Cận còn định dùng vôi quét tường phòng, nhưng Tô Yểu nhắc nhở: "Hôm nay đến ngày rồi, phải đi xem ruộng tư hữu chứ."

Thẩm Cận cũng để việc quét tường lại sáng mai, cả nhà cùng nhau đi ruộng tư hữu.

Trên đường gặp Hạ Lão Nhị và nhị tẩu đi từ ruộng tư hữu về, hai người vừa thấy họ từ xa đã tránh đi.

Tô Yểu: "Nhà họ Hạ cũng coi như đã bị vùi dập, chắc trong thời gian ngắn sẽ không dám gây sự nữa đâu."

Thẩm Cận: "Chỉ cần ta còn ở đội sản xuất, bọn họ sẽ sống yên ổn thôi."

Tô Yểu hừ một tiếng: "Sao lại không có ai kêu ta đanh đá cho mà xem? Nếu là vậy thì ai dám trêu vào ta, nào có chuyện nhị tẩu họ Hạ dám cướp lương của ta, Mạc Tiểu Liên dám vu hãm ta chứ."

Nói tới phía sau, Tô Yểu thấy tủi thân vô cùng.

Một hai người cứ thích chọn quả hồng mềm để mà bắt nạt.

Thẩm Cận cười một tiếng, sau khi suy nghĩ một lát nói: "Yên tâm, sau chuyện tối qua, không ai dám tùy tiện xem thường ngươi nữa đâu."

Tô Yểu nhún vai: "Ai mà biết được, nhỡ ngươi đi đâu đó mấy ngày không về, họ lại quay về chứng nào tật nấy cho xem."

Bị Tô Yểu nắm tay, Hạ Miêu không nghe thấy gì, chỉ nghe thấy cha mình muốn đi, chân liền khựng lại, không chịu đi.

Tô Yểu quay đầu nhìn Hạ Miêu: "Sao vậy?"

Hạ Miêu nhìn cô, lại nhìn sang Thẩm Cận, hốc mắt từ từ ướm nước, làm Tô Yểu giật mình, ngồi xổm xuống hỏi: "Miêu Nha sao vậy?"

Hạ Miêu mếu máo nhìn Thẩm Cận.

Thẩm Cận nghĩ đến lời Tô Yểu vừa nói, anh cúi người nói: "Cha không đi đâu, mẹ con chỉ nói đùa thôi."

Hạ Miêu lại tội nghiệp nhìn Tô Yểu.

Tô Yểu gật đầu: "Mẹ nói đùa, con đừng coi là thật, cha con sau này sẽ ở lại đội sản xuất, không đi đâu cả."

Ít nhất mấy năm này thì không đi được.

Hạ Miêu lại nhìn sang Thẩm Cận: "Cha, thật sao ạ?"

Anh gật đầu: "Thật."

Thẩm Cận cảm thấy, anh đối với hai đứa trẻ này càng ngày càng có kiên nhẫn.

Hạ Miêu được đảm bảo, hai bàn tay nhỏ lung tung lau lau nước mắt.

Hai con mắt đỏ hoe, vẫn mỉm cười: "Vậy cha phải ở cùng nương, cùng Miêu Nha, cùng em trai mãi mãi nhé."

Tô Yểu và Thẩm Cận nhìn nhau một cái, rất ăn ý cùng gật đầu, quyết định nói dối một câu có thiện ý.

Tô Yểu gật đầu: "Ừ, sẽ mãi mãi ở cùng nhau."

Đứa trẻ ngốc nghếch, thiên hạ nào có bữa tiệc không tàn.

Cho dù là người nhà thân thiết, cũng sẽ vì nhiều lý do mà tản ra khắp thiên hạ. Huống chi cha mẹ chúng bây giờ, chỉ là nàng và Thẩm Cận là người hợp tác tạm thời.

Đợi đến sau khi cải cách, họ sẽ có cuộc sống riêng cần theo đuổi, khả năng cao là sẽ mạnh ai nấy đi, không thể cả đời đều ở cùng nhau.

Thẩm Cận nhìn Tô Yểu, tâm cảnh của anh đã khác với khi vừa mới trở thành Hạ Lão Tứ rồi.

So với cô độc lẻ loi ở kiếp trước, đời này bên cạnh có mấy người "người nhà", rất dễ khiến người ta đắm chìm vào.

Mệt mỏi, đói bụng thì có người quan tâm.

Ban đêm về nhà thì có ngọn đèn chờ đợi.

Nhàm chán còn có thể có người trò chuyện.

Cảm giác này thật dễ chịu.

Nếu được, Thẩm Cận thật sự muốn thời gian cứ thế trôi đi.

Nhưng suy nghĩ của anh quá ích kỷ, chỉ vì muốn có "người nhà" mà giữ người ta lại bên mình, như vậy là quá vô trách nhiệm với cô gái rồi.

Hai người mỗi người một suy nghĩ, nhưng hoàn toàn không để đối phương nhìn ra.—— —— —— —— Hôm nay sẽ không có hai chương, buồn ngủ quá rồi, sáng mai sẽ đăng tiếp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.