Tô Yểu cùng các thím trong đội sản xuất cùng nhau đi kho lương để sắp xếp lương thực, năm sáu đứa bé ở chỗ phòng làm việc nhỏ của người ghi chép bắt đầu chơi đùa.
Người ghi chép đốt một chậu than trong phòng nhỏ, bọn trẻ đợi ở bên trong cũng thấy ấm áp.
Tại khu nhà kho, Tô Yểu và các thím cùng nhau chuyển từng sọt khoai sọ vào kho chứa nhỏ.
Thím hỏi: "Miêu Nha nương, có phải cha Miêu Nha sắp trở về rồi không?"
Tô Yểu cười tủm tỉm gật đầu: "Ngày mai là có thể về rồi."
Vì Thẩm Cận sắp trở về, khoảng thời gian trước nàng đã mặt dày mày dạn xin đổi được bốn lạng thịt phiếu lúc đi đưa thảo dược cho Hoắc lão.
Sợ sáng mai không kịp đi mua thịt, nên sáng sớm hôm nay đã đến xã, mua thịt về trước.
Thím nói: "Ngươi xác định thời gian không nhớ nhầm chứ?"
Tô Yểu khẳng định: "Không sai."
Trước đó, đại đội trưởng đi nông trường đã cố ý hỏi, nói chính là sáng mai.
Thím cười nói: "Chờ cha Miêu Nha về, thời gian này của ngươi sẽ dễ chịu hơn thôi."
Tô Yểu cười nhẹ, cũng không phủ nhận.
Có người chiếu cố lẫn nhau, mọi chuyện đều có thể bàn bạc, dù sao cũng tốt hơn là một mình.
Giữa trưa tan làm, Hạ Miêu đi đường đều nhún nhảy, vui vẻ vô cùng, không cần nghĩ cũng biết là vì cha nàng sẽ trở về vào sáng mai.
Không chỉ Hạ Miêu vui, mà Tô Yểu cũng rất vui.
Ngay khi bọn họ sắp về đến nhà, Tô Yểu nhìn thấy ống khói nhà mình đang bốc khói, ngẩn người.
Có người đang nấu cơm ở nhà nàng!
Có phải Thẩm Cận đã về rồi không?
Chẳng phải nói phải đến sáng mai mới về sao?
Nếu không phải Thẩm Cận thì là ai?
Tô Yểu đã trải qua chuyện của nhà họ Lý, cộng thêm việc thi thoảng lại có những người không liên quan đến quấy rầy, nàng không dám ôm tâm lý may mắn.
Nàng lập tức cảnh giác, đến nhà hàng xóm gọi Đại Căn cùng về xem là ai.
Nàng gửi hai đứa nhỏ ở nhà bọn họ, sau đó hai người mỗi người cầm một cây gậy chạy tới, nhẹ nhàng cẩn trọng mở cửa.
Có tiếng động truyền đến từ phòng bếp, Đại Căn rón rén hướng về phòng bếp, giơ gậy gỗ trốn ở bên cạnh cửa phòng bếp.
Tô Yểu thì trốn sau nhà vệ sinh, nhô nửa đầu ra nhìn chằm chằm về hướng cửa ra vào.
Hai người đều căng thẳng.
Khoảng bảy tám phút sau, người trong bếp có vẻ như muốn ra ngoài, hai người nín thở, vận sức chờ hành động.
Đại Căn nuốt một ngụm nước bọt, nâng gậy gỗ lên cao hơn, quyết tâm, chỉ cần có bất kỳ động tĩnh bất thường nào sẽ lập tức vung gậy.
Khi Tô Yểu nhìn thấy người xuất hiện ở cửa là ai, con ngươi nàng co rút lại, lớn tiếng kêu lên: "Đừng đánh!"
Đại Căn bị hô làm giật mình, chờ khi thấy rõ là ai thì cũng kinh ngạc mở to mắt.
Thẩm Cận đang bưng thức ăn, nghe thấy tiếng Tô Yểu liền dừng bước, như có cảm giác, quay đầu nhìn sang phía Đại Căn bên trái cửa bếp.
Ánh mắt từ từ dời lên, rơi vào cây gậy đang giơ cao, trầm mặc hai giây.
Thẩm Cận chậm rãi nói: "Cách chào đón ta trở về của các ngươi thật là đặc biệt."
Tô Yểu ném cây gậy trong tay xuống, nhanh chóng đi tới, nhìn Thẩm Cận, vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Chẳng phải nói là sáng mai mới về sao? Sao hôm nay lại về rồi?"
Sáng nay Thẩm Cận một mình đi bộ về đây, không gặp được ai ra đón, ít nhiều cũng có chút thất vọng.
Nhưng nghe Tô Yểu nói vậy, mới biết nàng nhớ nhầm thời gian, chứ không phải không ra đón hắn, chút thất vọng lập tức tan biến.
Thẩm Cận quay đầu nhìn nàng, trong mắt có ý cười, nói: "Là hôm nay, không có ngày mai gì cả."
Tô Yểu ngẩn ra: "Vậy là do đại đội trưởng nghe nhầm sao?"
Đại Căn vội buông gậy, vui vẻ nói: "Tứ ca, cuối cùng anh cũng về rồi! Anh không biết khi anh vắng nhà đã xảy ra những chuyện gì đâu."
Thẩm Cận nhìn Tô Yểu, trả lời: "Anh biết, cha con nhà họ Lý đang bị cải tạo ở nông trường Thanh Nguyên."
Hai người đều sững sờ.
Sao lại trùng hợp vậy?
Thẩm Cận nói với Tô Yểu: "Cơm trưa anh đã làm xong, em vào bưng đi."
Tô Yểu ngây ngốc "À" một tiếng, đi vào bưng cháo.
Thẩm Cận nhìn Đại Căn, hỏi: "Vợ anh sao rồi?"
Đại Căn vẫn còn có chút chưa hết kinh ngạc, ngơ ngác đáp: "Đang dưỡng thai, bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn, nhưng không được làm việc nặng hay lao động quá sức."
Thẩm Cận nhẹ gật đầu: "Vậy thì tốt."
Tô Yểu bưng cháo ra, Thẩm Cận hỏi: "Hạ Miêu và Hạ Hòa đâu?"
Lúc này Tô Yểu mới chợt nhớ ra: "Bọn trẻ đang ở nhà Đại Căn!"
Thẩm Cận xoa xoa tay, nói: "Anh và Đại Căn về đón bọn trẻ."
Đại Căn cũng tỉnh táo lại, vội nói: "Đi!"
Hai người cùng nhau ra cửa, Tô Yểu thì mang cháo đến trong phòng, ngồi trên ghế nhỏ chậm rãi tiêu hóa hết chuyện kinh hãi vừa rồi.
Chờ một lúc, nàng thấy những thứ đặt trong sọt, đó là hành lý Thẩm Cận mang về.
Tô Yểu đứng lên, đi sắp xếp lại.
Thẩm Cận mang cả chăn cũ về.
Tuy đã có vài chỗ vá và rất cũ kỹ nhưng vẫn còn sạch sẽ.
Lấy chăn ra, bên dưới là quần áo của Thẩm Cận.
Hai bộ đồ dài tay, đã sờn rách tả tơi, bên trên toàn là những vết xước nhỏ.
Đặc biệt là chỗ vai, không biết đã may lại bao nhiêu lần, mấy lớp vải, lớp trên cùng thì lại bị xước.
Tô Yểu vuốt ve vị trí vai áo, trong lòng cảm thấy chua xót.
Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng cười của Hạ Miêu và Hạ Hòa, Tô Yểu vội vàng bỏ quần áo vào lại sọt.
Vừa vào cửa, Hạ Miêu liền vui vẻ nói: "Nương, cha về rồi!"
Tô Yểu quay đầu lại, cười nói: "Nương thấy cha con còn trước cả con đó."
Thẩm Cận một tay ôm một đứa bé, vững vàng bước vào nhà.
Tô Yểu tiến lên đón lấy Hạ Hòa, hỏi: "Hôm nay anh về lúc mấy giờ?"
Thẩm Cận: "Tầm tám chín giờ đến nhà, về ngủ một giấc."
Tô Yểu đặt Hạ Hòa xuống giường nhỏ, xoay đầu lại, ánh mắt rơi lên mặt và người của hắn.
Hai tháng không gặp, Thẩm Cận gầy hơn trước, cũng đen hơn, nhưng tinh thần thì vẫn vậy."Em còn định sáng mai sẽ nhờ người trông bọn trẻ, rồi đạp xe đi mượn anh, ai ngờ anh về trước."
Thẩm Cận cũng không nói ra tâm trạng thất vọng lúc sáng nay, chỉ nói: "Cũng không xa, đi bộ có hai tiếng."
Tô Yểu lập tức cảm thấy vô cùng áy náy, hắn ở nông trường đã làm việc mệt nhọc như vậy rồi, còn đi bộ một quãng đường xa như thế nữa.
Nàng vẫn là quá vô tâm rồi.
Tô Yểu cảm thấy áy náy, nên lúc ăn cơm, nàng không ngừng gắp thức ăn cho Thẩm Cận.
Tuy chỉ có một ít cá muối và rau xanh.
Khi đang ăn trưa, hai cha con ngồi bên cạnh luôn nhìn chằm chằm vào Thẩm Cận.
Đương nhiên, còn có một đứa nhỏ ngồi trên giường, cũng mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm người lạ đang có mặt ở trong nhà.
Thẩm Cận nhìn Hạ Hòa, nói: "Mập, cứ trợn mắt nhìn."
Tô Yểu có chút đắc ý giơ cằm lên: "Em nuôi đấy."
Thẩm Cận cười cười, rồi lại nhìn Hạ Miêu: "Cũng trắng, xinh."
Khuôn mặt nhỏ của Hạ Miêu lập tức ửng đỏ, có chút xấu hổ.
Tô Yểu lưng cũng thẳng lên, nói: "Cũng là em nuôi đấy."
Thẩm Cận dời ánh mắt, nhìn lên mặt nàng: "Em cũng trắng, xinh."
Đến phiên Tô Yểu không được tự nhiên.
Nàng nói sang chuyện khác: "Chúng ta đều trắng dễ nhìn, còn anh thì đen gầy đi rồi, đã về rồi thì ăn nhiều vào."
Nói xong, nàng đẩy đĩa cá muối về phía hắn.
Tô Yểu có rất nhiều chuyện muốn hỏi Thẩm Cận, nhưng bây giờ lại ngại, đành kìm nén.
Ăn xong cơm, Thẩm Cận vừa định dọn dẹp thì Tô Yểu vội vàng ấn tay hắn xuống, nói: "Để em, anh cứ nghỉ ngơi đi."
Bị ép về chỗ, Thẩm Cận liền lặng lẽ nhìn Tô Yểu thu dọn bát đũa, rồi mang đi rửa.
Hắn nhìn chằm chằm Tô Yểu, còn Hạ Miêu thì nhìn chằm chằm hắn.
Đợi khi Tô Yểu ra khỏi phòng, Thẩm Cận mới quay đầu nhìn Hạ Miêu, hỏi: "Con có nhớ cha không?"
Hạ Miêu gật đầu thật mạnh, chắc nịch: "Có ạ!"
Thẩm Cận: "Vậy mẹ con có nhớ cha không?"
Hạ Miêu lập tức lại gật đầu, gật nhanh đến nỗi chóng cả mặt."Nương cũng có nhớ cha, nương nói với Miêu Nha mấy lần là nhớ cha rồi, mà lại nương còn làm quần áo mới cho cha, cả tất với giày nữa."
Nói rồi, Hạ Miêu đi ôm một cái sọt nhỏ đến, cứ như là đang khoe báu vật mà lấy từng món ra."Đây là áo khoác nương làm cho cha."
Hạ Miêu lấy ra một chiếc áo khoác màu xanh đen.
Thẩm Cận cầm lên sờ thử, cảm thấy một lớp bông vải mỏng.
Lớp vải bên ngoài áo bông là vải mới, bên trong áo lót là một chiếc áo dài tay cũ.
Hạ Miêu đang mặc trên người bộ quần áo cũ mà trước đó thím Ngọc Lan cho, hình như cũng là một lớp bông mỏng.
Tô Yểu rửa bát, lau tay rồi đi đến, nhìn thấy Thẩm Cận đang cầm áo bông, liền giải thích: "Năm nay phát sáu lạng phiếu bông. Quần áo của anh thì em để hai lạng, của hai đứa trẻ mỗi đứa một lạng."
Năm ngoái không phát phiếu bông, mà năm nay mùa đông lại lạnh hơn mấy năm trước, nên năm nay sớm phát phiếu bông, nhưng vẫn rất ít.
Người lớn hai lạng bông, trẻ dưới năm tuổi một lạng, còn trẻ từ năm đến mười hai tuổi là một lạng rưỡi.
Khi trời lạnh lên, Tô Yểu lôi những chiếc áo trước kia của họ ra thì đều cứng đơ, không ấm chút nào.
Nàng cũng không biết bông bên trong là loại gì, liền xé ra xem.
Bên trong bông vải rất ít, phần lớn là quần áo cũ nát cắt nhỏ ra rồi nhồi vào.
Năm nay lạnh, chắc chắn là không thể mặc như vậy được, nên khi có phiếu bông, nàng đã lập tức làm áo bông mỏng.
Đến lúc đó, mặc một chiếc áo dài tay và áo len gile, cộng thêm chiếc áo bông mỏng này cũng đủ chống chọi được phần nào.
Hạ Miêu đưa quần áo cho Thẩm Cận, lại từ trong sọt lấy ra một đôi giày vải.
Nhìn lớp vải trên giày vải, có thể thấy được đó là vải được cắt ra từ quần áo cũ.
Giày vải may bằng mấy lớp vải, so với giày cỏ không có tác dụng giữ ấm thì chắc chắn là giày vải dễ chịu hơn nhiều.
Tô Yểu ngồi xuống một bên, chống cằm nhìn hắn: "Anh xỏ vào xem có vừa chân không."
Thẩm Cận cởi bỏ đôi giày cỏ cũ nát, thử vào đôi giày vải trông có vẻ chỉ hơi cũ.
Xỏ giày vào, đi thử vài bước trên sàn nhà, nói: "Vừa vặn, còn có hơi rộng nữa."
Tô Yểu nói: "Vậy là khi anh xỏ tất vào sẽ vừa."
Nàng lấy ra từ trong sọt nhỏ hai đôi tất, đưa cho hắn, nói: "Cũng không ấm lắm, nhưng vẫn tốt hơn không có."
Rồi đưa quần cho hắn: "Còn có quần nữa."
Thẩm Cận nhận lấy quần áo và tất mà nàng đưa, cảm giác mệt mỏi mấy ngày dường như đã tan biến đi quá nửa, trong lòng vừa ấm áp vừa thỏa mãn.
Hắn nhìn chằm chằm Tô Yểu, lâu thật lâu vẫn không rời mắt.
Tô Yểu vừa ngẩng đầu lên đã thấy hắn đang nhìn chằm chằm mình, nhất thời liền nhớ đến khi đi thăm hắn ở nông trường, có chút mập mờ.
Mặc dù cả hai đều không có nhiều kinh nghiệm yêu đương, nhưng dù sao cũng là người trưởng thành rồi. Một ánh mắt, một cái chạm nhẹ đều có thể cảm nhận được đối phương có tình ý với mình hay không.
Nếu Tô Yểu vẫn không nhận ra thì coi như cô phí mất cái đầu óc rồi.—— Thẩm Cận hình như có chút thích nàng.
Nếu hỏi nàng có cảm giác gì với Thẩm Cận, thì nàng nghĩ đến ngay đó chính là dựa vào nhau để tồn tại, là một người có thể tin tưởng.
Nếu hỏi về chuyện tình cảm, thì nàng không rõ lắm.
Tô Yểu không rõ nên chọn cách giả vờ không biết.
Nàng nhìn áo bông, nói: "Anh thử đi, nếu rộng quá thì em sẽ sửa lại cho anh."
Thẩm Cận nhìn chằm chằm Tô Yểu, đương nhiên không bỏ qua ánh mắt trốn tránh của nàng.
Nàng hẳn là cảm nhận được, nhưng bây giờ lại không muốn nhắc đến tình cảm.
Thẩm Cận không muốn nàng không được tự nhiên, cũng liền dời mắt đi, nói: "Vậy anh mặc thử xem."
Hắn mặc áo bông vào, có chút rộng thật. Nhưng rộng một chút cũng tốt, không ảnh hưởng đến lúc làm việc.
Quần thì có dây lưng, có lớn hơn một chút cũng không đáng kể, chắc là không cần thử.
Tô Yểu vốn định đợi Hạ Miêu ngủ trưa rồi, sẽ cẩn thận hỏi Thẩm Cận về chuyện ở nông trường, và cả chuyện nhà họ Lý.
Nhưng Hạ Miêu hình như sợ ngủ rồi cha sẽ lại biến mất nên không chịu ngủ.
Mà Hạ Hòa thì cũng không biết chuyện gì, rõ ràng không còn nhớ Thẩm Cận, nhưng vẫn cứ phấn khích, không thấy buồn ngủ chút nào.
Hạ Miêu không ngừng kể với Thẩm Cận về những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian vừa qua.
Ví dụ như em trai biết ngồi từ lúc nào.
Hay chuyện lúc đi ngủ em trai muốn ôm quần áo của cha ngủ, mà không cho ôm thì sẽ khóc.
Tô Yểu nằm trên giường nhìn bọn họ chơi đùa, nghe Hạ Miêu nói giọng ngọt ngào đáng yêu, mệt mỏi từ từ kéo đến, chẳng bao lâu liền ngủ thiếp đi.
Khi Thẩm Cận quay đầu nhìn Tô Yểu thì thấy nàng đang ngủ say, hắn liền quay lại, đặt ngón tay lên môi ra dấu "Suỵt", nói nhỏ với hai đứa bé: "Đừng làm ồn để nương ngủ."
Hạ Miêu một tay che miệng mình, tay còn lại thì che miệng em trai, rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Thẩm Cận mỉm cười.
Mặc dù cuộc sống sau khi xuyên không cũng không dễ chịu gì, nhưng trong khó khăn vẫn có chút bình dị ấm áp.
Sự bình yên giản dị thường ngày đã lâu rồi khiến Thẩm Cận cảm thấy vô cùng hoài niệm.
Rõ ràng chỉ mới ba tháng trôi qua, mà hắn lại có cảm giác như là ba năm.
Thẩm Cận nhìn Tô Yểu đang ngủ say, khóe miệng không tự chủ nhếch lên.—— —— —— —— Tối nay tầm tám giờ buồn ngủ quá, muốn ngủ nửa tiếng thôi mà ngủ quên mất rồi, đăng xong rồi, canh hai chắc không kịp, hẹn sáng mai bù vậy.
Ngoài ra chúc mọi người Trung Thu vui vẻ, nhắn tin nhận lì xì Trung Thu nha.
