Thẩm Cận khoảng mười một giờ mới về đến đội sản xuất
Vừa vào sân, Hạ Miêu đã từ trong nhà chạy ra: "Cha, cha về rồi
Hắn dựng xe đạp xong, cô bé liền nhào tới, Thẩm Cận bế nàng lên: "Trời lạnh, sao không ở trong nhà đợi
Hạ Miêu: "Con sợ cha không về
Cả buổi sáng, Hạ Miêu cứ ghé bên cửa sổ, hé một khe nhỏ, nhìn chằm chằm ra cửa sân
Thẩm Cận hiểu rõ Hạ Miêu sợ hắn lại bị bắt, hắn xoay người ôm Hạ Miêu vào nhà
Trong giường nhỏ, Hạ Hòa thấy người liền bắt đầu lẩm bẩm, trong mắt ngấn nước, rất tủi thân
Hạ Miêu nói: "Em trai vừa mới ị xong
Trong phòng quả thật thoảng mùi thối
Thẩm Cận đặt Hạ Miêu xuống
Đốt lò than, hơ một lát rồi đổ nước ấm rửa đít cho Hạ Hòa
Dù đã thay nhiều lần, Thẩm Cận mỗi lần đều nhịn thở làm xong rồi thay tã
Đem tã đem ra giặt giũ phơi lên cây trúc mới đi nấu cơm trưa
Lúc Tô Yểu về thì Thẩm Cận vẫn đang húp cháo ngô
Tô Yểu vào bếp, ngồi bên miệng lò sưởi lửa, hỏi: "Chuyện bốc vác xong chưa
Thẩm Cận vừa khuấy cháo, vừa đáp: "Xong rồi, ăn trưa xong liền đi
Tô Yểu nhìn Thẩm Cận: "Không thể để mai rồi đi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Cận: "Đã hẹn rồi
Bao ăn ở, ngày một đồng rưỡi
Tô Yểu im lặng cúi đầu, nhìn ngọn lửa trong lò
Thẩm Cận không nghe thấy nàng trả lời, quay lại nhìn thì thấy nàng có vẻ hơi buồn bã
Thẩm Cận bỏ thìa xuống, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào nàng, hỏi: "Sao thế
Tô Yểu thở dài, giọng buồn rầu: "Lúc nào cũng cảm thấy có chút khó khăn
Nàng xoay người đối diện với hắn, nói: "Anh xem em vừa làm mẹ, còn phải chăm hai đứa con nhỏ, lại phải vội vàng bắt đầu làm việc, thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, còn anh thì còn mệt hơn em, vừa làm về công việc nặng nhọc này lại phải đi làm việc khác vất vả, cuộc sống khổ cực này biết đến bao giờ
Tô Yểu nói xong câu cuối, cảm xúc càng sa sút
Thẩm Cận suy nghĩ một lát, liền nói ngay: "Thì không phải anh về rồi sao, mà lại chỉ đi hai mươi ngày, cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn cũng coi như tiến thêm một bước dài
Tô Yểu: "Hai mươi ngày nói nghe thì dễ, nhưng em biết công việc đó không phân ngày đêm
Nghĩ ngợi một lát, nàng nói: "Hay là đừng đi có được không, dù hiện tại chúng ta đúng là thiếu tiền, nhưng cứ làm hao mòn sức khỏe thì không đáng đâu
Thẩm Cận trầm ngâm một chút, rồi nhẫn nại giải thích: "Thật ra anh muốn làm không chỉ mỗi bốc vác
Tô Yểu nghi ngờ: "Không chỉ bốc vác, còn muốn làm gì
Thẩm Cận: "Đi theo xe tải, lái xe tải
Tô Yểu ngạc nhiên nói: "Anh còn biết lái xe tải
Thẩm Cận gật đầu: "Hồi trước bắt đầu làm ăn đều là tự anh lái xe
"Thời này người biết lái xe tải lại càng hiếm", Tô Yểu giơ ngón cái lên với hắn: "So với anh, em thật sự là con gà được bảo bọc trong tháp ngà
"May mà anh sinh ra trong một gia đình có tình thương, cho nên tính cách mới tốt như vậy, lương thiện như vậy, luôn nghĩ cho người khác
Tô Yểu cười nói: "Nói như anh tính tình không tốt, không lương thiện, không biết nghĩ cho người khác ấy
Thẩm Cận hỏi: "Tính anh tốt không
Tô Yểu gật đầu liên tục: "Đương nhiên tốt, em ít khi thấy ai có cảm xúc ổn định như anh
Thẩm Cận cười: "Anh cũng sẽ nổi giận, mà sự lương thiện với nghĩ cho người khác của anh đều đã cân nhắc kỹ càng
Tô Yểu: "Vậy hiện tại anh đối xử tốt với em và Hạ Miêu, Hạ Hòa cũng là do đã cân nhắc sao
Thẩm Cận gật đầu thành thật: "Ngay từ đầu em cũng đã nói, chúng ta là đồng đội cách mạng ủng hộ lẫn nhau, mà hai đứa trẻ cũng chỉ vì thân phận bây giờ của chúng ta, mà làm tròn trách nhiệm
Tô Yểu ngược lại không nghĩ nhiều, phức tạp như vậy, nàng muốn làm sao thì làm vậy
"Vậy bây giờ vẫn còn là suy nghĩ như thế sao
Thẩm Cận lắc đầu: "Người ở chung lâu sẽ sinh ra tình cảm, dù không phải cha ruột của hai đứa trẻ, nhưng anh cũng làm cha của chúng hai tháng rồi, ít nhiều cũng nhập tâm vào vai, thậm chí là vai người chồng, anh cũng nhập vào luôn rồi
Thẩm Cận nói đến cuối, ánh mắt có chút tình ý
Tô Yểu:..
Không nên hỏi vấn đề này, nàng cảm thấy Thẩm Cận đang "thả thính" mình
Lời hắn nói càng ngày càng rõ ràng
Tô Yểu không tự giác thẳng lưng lên một chút, dứt khoát trả lời hắn: "Thôi đi, chúng ta bây giờ chỉ có thể là đồng đội thôi, còn chuyện có muốn thành vợ chồng lâu dài hay không thì phải đợi cuộc sống ổn định lại rồi mới tính
Cháo có vẻ đã hơi đặc, Thẩm Cận đứng lên, tiếp tục khuấy, giọng điềm tĩnh: "Cho nên anh mới muốn mau chóng ổn định cuộc sống
Không cần nói rõ, cả hai đều đã hiểu
Hai người im lặng rất lâu
Một lúc sau, Tô Yểu mới nói về chuyện chính: "Làm bốc vác rất vất vả, cho dù có bao ăn, cũng là theo giờ, đói bụng thường cũng không có gì để ăn
Lát nữa em sẽ tranh thủ làm một ít bánh cao lương cho anh
Thẩm Cận gật đầu: "Làm phiền em
Tô Yểu: "Cũng chỉ làm mấy cái bánh cao lương thôi mà, có gì phiền phức đâu
Tô Yểu đi lấy một bát bột ngô cùng nửa bát bột mì
Bột mì mới được phát gần đây, không nhiều, chỉ có khoảng mười cân
Trộn hai loại bột lại làm bánh cao lương thì sẽ mềm hơn, không bị cứng như đá
Trong khi nhào bột, Thẩm Cận nói: "Anh nhớ em còn cất một ít măng khô và nấm khô
Tô Yểu gật đầu: "Có một chút, nhưng không nhiều lắm, nấm khô chưa được một cân, măng khô thì ba cân, làm sao
Thẩm Cận: "Hôm nay anh đi tìm nhà buôn từng giúp anh bán hàng, họ nói cuối năm đồ khô bán chạy lắm
Tô Yểu khựng tay một chút, nghĩ ngợi rồi nói: "Thật ra em cũng có thể dùng tiền thu mua một ít của mấy thím trong đội sản xuất, nhưng vấn đề là anh mới từ nông trường ra, mà đã làm việc này, quá mạo hiểm
Thẩm Cận: "Cứ đưa thẳng cho nhà buôn, không cần ra chợ đen, em nếu có thể thu mua thì thu thêm một ít
Tô Yểu: "Vậy muốn thu thì chắc chắn phải cao hơn một chút so với xã cung tiêu rồi
Nàng suy nghĩ: "Măng khô ở xã cung tiêu bây giờ một hào sáu một cân, em phải mua một hào bảy, còn nấm khô thì năm hào một cân chứ nhỉ
Thẩm Cận: "Trong tay em còn bao nhiêu tiền
Tô Yểu tính toán: "Khoảng mười đồng
Nàng không có tiêu xài gì nhiều, hái thuốc cũng kiếm được chút ít
Thẩm Cận: "Cuối năm vẫn sẽ được phát ít tiền, và cả tiền công nữa, em xem thử có thể dồn mười đồng này vào mua đồ khô được không, ít nhất cũng kiếm được năm đồng
"Nhà buôn nói cuối năm đồ khô hút hàng, xã cung tiêu mua năm hào thì họ bán một đồng cũng bán được
Mùa đông ít rau xanh, lại còn phải có phiếu mua thịt, có tiền cũng chưa chắc đã mua được, chợ đen thịt không chỉ đắt mà lại hiếm, cho nên chắc chắn phải bỏ tiền ra mua đồ ăn khác để tiếp khách, hơn nữa đồ khô còn có thể đem đi biếu tặng, cũng không mất mặt
Tô Yểu ngẫm nghĩ: "Được thôi, trưa nay em sẽ cẩn thận hỏi chuyện của Quyên tử với Quế Hoa và mấy thím khác, mỗi người mua hai ba cân thôi, như vậy sẽ không bị ai để ý
Thẩm Cận: "Em đừng giao đến huyện mà đến công xã đi, anh sẽ nhờ Thập Tứ gia đến công xã chờ em, khoảng bảy tám giờ sáng ba ngày nữa, ngay bên tấm bia đá trên đường từ công xã vào huyện ấy
Bảy giờ xuất phát từ đội sản xuất cũng là trời đã sáng rồi, nhưng Thẩm Cận nghĩ ngợi vẫn thấy không an tâm, nói: "Thôi được rồi, anh sẽ nhờ Hổ Tử chở đi
Tô Yểu mở to mắt: "Sao lại vậy
Thẩm Cận: "Cuối năm, mấy người có ý đồ xấu sẽ rục rịch, thấy mỗi mình em một thân một mình phụ nữ, không chừng lại nhắm đến em
Nói rồi, Thẩm Cận lại nói: "Lúc đó em muốn đến huyện thì ra đại đội đi máy kéo, đừng đi xe đạp
Tô Yểu suy nghĩ thấy Thẩm Cận nói cũng phải, vẫn là an toàn là trên hết
"Ừ, vậy anh cũng nhớ cẩn thận nhé
Thẩm Cận gật đầu
Tô Yểu nhào xong bột rồi để lò ủ cho bột nở, chờ bột nở rồi thì tiện thể làm cơm trưa
Ăn cơm trưa xong, Tô Yểu mới nói cho Hạ Miêu biết Thẩm Cận phải đi làm ở huyện
Nghe cha lại phải đi, Hạ Miêu nước mắt rưng rưng, chạy lên giường trùm kín chăn, chẳng để ý đến ai
Tô Yểu và Thẩm Cận nhìn nhau
Thẩm Cận ngồi xuống mép giường, nói: "Cha phải kiếm tiền để mẹ con và hai chị em có cuộc sống tốt hơn
Giọng buồn bã của Miêu Nha vang lên từ trong chăn: "Miêu Nha không cần đồ mới, cũng không cần ăn thịt
Thẩm Cận: "Nhưng cha muốn mẹ con có thịt ăn, có đồ đẹp để mặc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Yểu trừng mắt liếc hắn, cứ lấy nàng làm cái cớ có được không vậy
Hạ Miêu im bặt ở dưới chăn
Một lúc lâu sau, cô bé mới vén chăn lên, mắt đỏ hoe hỏi: "Vậy Miêu Nha có thể đi tìm cha không
Thẩm Cận gật đầu: "Lúc nào mẹ con không đi làm thì con có thể đi tìm cha
Hạ Miêu nhìn Tô Yểu, giọng nghẹn ngào: "Mẹ, chúng ta có thể đi tìm cha không
Tô Yểu: "Có thể
Còn phải đưa đồ ăn cho hắn nữa, chắc chắn phải đi tìm
Lúc này Hạ Miêu mới lau nước mắt
Tô Yểu đi nặn bột đã ủ được hơn nửa tiếng thành bánh cao lương, hấp chín trong nồi, nhét vào hộp cơm nhôm và thêm mấy cái vào bát để vào túi
Thẩm Cận cầm túi da rắn lên rồi nhét đồ ngày hôm qua mới mang về vào
Tô Yểu thấy vậy cũng thấy xót xa
Mới về nhà có một ngày, lại phải ra ngoài bôn ba
Đột nhiên nàng hiểu được tâm trạng đau buồn vừa rồi của Hạ Miêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng bỗng nhiên cảm thán: "Em cảm thấy em với Hạ Miêu, Hạ Hòa cũng giống như trẻ con bị bỏ lại
Thẩm Cận dùng dây thừng thắt miệng túi da rắn lại, nói: "Em là phụ nữ bị bỏ lại
Tô Yểu: "Dù là phụ nữ hay trẻ con thì đều là bị bỏ lại thôi
Thẩm Cận cột xong túi, quay đầu nhìn Tô Yểu, nói: "Mỗi đêm trước khi ngủ, em nhớ kiểm tra lại cửa ngõ và cửa phòng nhé, người phụ nữ xinh đẹp bị bỏ lại dễ bị người ta để ý lắm
Lý Xuân Hoa trước khi đi lấy chồng từng là một đóa hoa của đội sản xuất Dương Thụ, giờ được chăm sóc nên lại càng xinh đẹp hơn
Tô Yểu: "Không có đâu, lần trước cha con nhà họ Lý bị mọi người trong đội sản xuất đánh cho một trận rồi thì mấy tên lang thang đều tránh mặt
Hơn nữa, nhìn xem cả đại đội này ai dám trêu vào dâu của Hạ lão Tứ
Thẩm Cận nhấc túi da rắn lên: "Vẫn nên cẩn thận thì hơn
Tô Yểu gật đầu: "Em biết rồi
Nàng và Hạ Miêu tiễn hắn ra khỏi sân, hỏi: "Anh định đi như thế nào
Thẩm Cận buộc tạm túi da rắn vào ghế sau xe, nói: "Anh đi tìm Hổ Tử xem cậu ta có thể đưa anh đến huyện không rồi lại mang xe về, tiện đường nói luôn chuyện ba ngày sau
Tô Yểu gật đầu: "Vậy anh đi đi, mọi sự thuận lợi
Tiễn ra đến cửa, Thẩm Cận quay lại: "Vào nhà nghỉ một chút đi, lát nữa còn phải đi làm
Tô Yểu: "Không đáng mấy chốc
Thẩm Cận cười, dắt xe đi, đi được một đoạn lại quay đầu nhìn, Tô Yểu và Hạ Miêu vẫn đứng ở đó, chưa vào
Thấy hắn quay lại, hai người một lớn một bé cùng vẫy tay với hắn
Thẩm Cận quay đi rồi cũng không quay đầu lại nữa
Đúng như lời Tô Yểu, chỉ có cuộc sống ổn định thì mới nói chuyện tình cảm được
Nếu phải đợi đến cải cách mở cửa thì quá lâu
Mà bây giờ lại tay trắng, hắn cũng không thể mang đến cho nàng cuộc sống tốt, cũng không muốn nàng chịu khổ quá lâu, cho nên hắn nhất định phải liều mình một phen…