Thẩm Cận đến nhà đội trưởng xin giấy chứng nhận, mới nhờ Hổ Tử đưa hắn vào thành.
Trên đường, Hổ Tử không khỏi kinh ngạc nói: "Anh Tư, mối quan hệ của anh rộng thật đấy, lại còn tìm được cả việc làm công tạm thời!"
Việc làm chính thức trong thành so với làm tạm thời thì thường hơn, nhưng đối với nông dân mà nói, một công việc làm tạm thời đã là điều mà họ cầu còn không được.
Đừng nói chi là công việc làm tạm thời còn bao ăn bao ở, công việc này đã được xem như là món hời ngon ăn.
Thẩm Cận nghĩ một chút rồi nói: "Việc này đãi ngộ tốt bao nhiêu thì đồng nghĩa với việc vất vả bấy nhiêu, mặc kệ ban ngày hay ban đêm, hay bất cứ lúc nào, cứ có hàng là phải bốc dỡ. Nếu ngươi cũng muốn làm, mặt dày thêm chút, đến đội vận chuyển hỏi xem có cần người không."
Hổ Tử ngẩn người: "Còn có thể thế này sao?"
Thẩm Cận nói: "Cơ hội là do mình chủ động tranh thủ mà có, không hỏi, thì cơ hội dù nhỏ đến đâu cũng sẽ không có. Nếu mà hỏi, vạn nhất thành công thì sao?"
Hổ Tử nghe xong rất kích động: "Hỏi thì hỏi, dù không nhận ta thì cũng có mất mặt gì đâu mà ở đội sản xuất!"
Bất quá, sau khi xúi Hổ Tử xong, Thẩm Cận lại lo lắng, nhỡ mà Hổ Tử được nhận thật, thì cái đống đồ khô này ai sẽ mang lên xã?
Đại Căn sao?
Đại Căn quá thật thà, không làm được chuyện này, không chừng bị người ta gài vài câu là khai tuốt tuột.
Nghĩ ngợi một hồi lâu, Thẩm Cận nghĩ đến vợ của Hổ Tử.
Tô Yểu cùng nàng ta kết bạn lên xã, cũng có thể trông nom lẫn nhau.
Trong lòng Thẩm Cận đã có chủ ý, chỉ là chờ tin tức của Hổ Tử mà thôi.
Đến đội vận chuyển, tới văn phòng của đội trưởng đội vận chuyển.
Thẩm Cận gõ cửa, bên trong truyền ra tiếng "Vào đi".
Thẩm Cận đẩy cửa đi vào, để giấy chứng nhận lên bàn, nói: "Ta đến báo danh."
Đội trưởng Trần cầm giấy chứng nhận lên xem qua loa một lần, sau đó đặt sang một bên, ngẩng đầu lên định gọi người thì thấy ngoài cửa còn đứng một người nữa, bèn hỏi: "Cậu ta cũng muốn đến xin làm công nhân bốc xếp à."
Hổ Tử không cần Thẩm Cận lên tiếng, tự mình mở miệng: "Ở đây còn tuyển công nhân bốc xếp tạm thời không?"
Đội trưởng Trần nhìn từ trên xuống dưới đánh giá hắn một chút, tuy có hơi thấp hơn Hạ Hướng Đông, nhưng trông có vẻ khỏe mạnh hơn Hạ Hướng Đông.
Những người đang chờ sắp xếp công việc trong thành, rồi thì những người tứ phía nhờ vả mối quan hệ để tìm việc làm, cơ bản đều không có sức lực, cho nên đối với công việc bốc xếp này, ông càng muốn dùng mấy người làm ruộng quen việc, mấy tên nông thôn hán tử có sức trâu.
Ông bĩu môi về phía bao cát trong phòng: "Vác bao cát kia ra ngoài rồi vác về cho tôi xem, vác hai vòng cho tôi xem chút."
Thẩm Cận vẻ mặt bình thản đứng một bên quan sát.
Hổ Tử vác thêm một vòng so với hắn buổi sáng, cái vị đội trưởng Trần này đại khái là thấy người đã đến rồi thì cho người ta thử xem một lần, nếu thật sự có sức lực, sẽ cân nhắc nhận lại.
Hổ Tử cũng không hai lời, không cần người khác giúp đỡ, trực tiếp vác bao cát lên trên vai.
Người làm việc đồng áng mười ngón tay có sức lực không phải chuyện đùa, Hổ Tử tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, trong nhà sớm đã chia gia đình, hai vợ chồng đều là người chịu khó, kiếm công điểm đủ nuôi ba người ăn no, nên so với rất nhiều người ở nông thôn, sức lực của hắn lớn hơn nhiều.
Vác bao cát đi hơn mười mét, quá dễ dàng rồi, bước chân nhẹ nhàng, ngay cả thở mạnh cũng không.
Đội trưởng Trần nhìn Thẩm Cận nói: "Cậu thanh niên này xem ra còn khỏe hơn cả cậu."
Thẩm Cận: ...
Hắn đã ăn ba tháng khổ, còn thằng nhóc này ngày ngày có vợ con cơm canh nóng hổi đầy đủ.
Sao có thể so sánh được chứ?
Thẩm Cận đáp: "Hắn ở đội sản xuất toàn kiếm công điểm cao ngất."
Đội trưởng Trần cười: "Thôi được, vậy ngươi cũng ở lại đi, một ngày một hào năm, bao ăn ở, mặc kệ ban ngày hay ban đêm, có hàng là bốc dỡ.""Buổi chiều có mấy nhà máy muốn trả hàng, dỡ hàng, ngươi với đồng chí Hạ một lát nữa liền bắt tay vào việc luôn, đợi tầm bốn năm giờ thì về đội sản xuất để đội trưởng của các ngươi làm thêm cái giấy chứng nhận, tiện thể mang theo chăn đệm của ngươi, sau này không còn ngày nghỉ ngơi, cũng không có thời gian cho ngươi về đội sản xuất."
Hổ Tử nghe được chấp nhận, ngơ ngác vài giây mới phản ứng lại, vui mừng nói: "Cảm ơn đội trưởng đã cho tôi cơ hội này, tôi chắc chắn sẽ làm thật tốt!"
Đội trưởng Trần gật đầu, gọi vọng ra ngoài "Tiểu Ngô", lập tức một người thanh niên tầm 1m70 đeo kính đen đi vào.
Đội trưởng Trần dặn dò: "Cậu dẫn hai người bọn họ đi ký túc xá công nhân tạm thời, sau đó sắp xếp cho họ vào tổ."
Tiểu Ngô gật đầu, bảo hai người họ đi theo.
Ký túc xá công nhân tạm thời là nhà xây bằng đất, nhưng mái nhà được lợp bằng ngói.
Trong phòng có hai cái giường lớn, trông như có thể ngủ được sáu người.
Hoàn cảnh này so với cái chuồng heo bị sửa thành ký túc xá ở nông trường kia, đã tốt hơn quá nhiều."Hai người các cậu cứ ở phòng này, chỗ nào không có chiếu là không ai ngủ, thả đồ rồi thì đi theo tôi."
Hai người không có nghỉ ngơi, bỏ đồ xuống xong liền đi theo.
Theo đó, chẳng có mấy lời giới thiệu dông dài, lập tức được phân công vào đội, đi vào nhà máy chuyên chở hàng hóa, một khắc cũng không được ngơi nghỉ.
* Thẩm Cận nhắc đến đồ khô, Tô Yểu cũng để ý.
Lúc bắt đầu làm việc, cô hỏi một người cùng ca: "Thím ơi, nhà thím có nhiều măng khô với nấm khô không?"
Thím kia quay đầu lại nhìn cô: "Sao thế, cô muốn ăn à?"
Tô Yểu: "Chẳng phải là có người tìm được việc làm tạm thời cho chồng tôi sao? Tôi muốn mang chút quà cáp đến cảm ơn người ta, mà trong nhà thì chẳng có đồ gì tốt, nên tôi muốn tìm ít thứ mà trong thành phố không có để biếu."
Tô Yểu thầm than, trước kia cô là một thanh niên lương thiện thế mà giờ đây bị cuộc sống bức ép, nói dối mở miệng là ra ngay, chẳng có chút gì đáng trách.
Sau này lại để cô đi dạy học, cô sẽ cảm thấy thật xấu hổ."Tôi không lấy không đâu thím, tôi sẽ trả cho thím hơn giá ở hợp tác xã một hào."
Thím cười đáp: "Nhà tôi có, cô cũng không cần cho thêm tiền đâu, cứ dựa theo giá ở hợp tác xã là được rồi, mà, cô muốn bao nhiêu?"
Tô Yểu: "Ít quá thì không được nên tôi muốn nhiều một chút."
Thím: "Măng khô nhà tôi có khoảng mười cân, định mang ít sang biếu nhà ngoại, cho cô chừng năm sáu cân nhé, đủ không?"
Tô Yểu gật đầu: "Đủ, còn nấm khô thì sao, thím có không?""Nấm khô thì, nhiều nhất chỉ cho cô được khoảng ba cân, nhiều hơn thì không có."
Tô Yểu cười nói cảm ơn: "Đủ rồi ạ, thím thật sự giúp tôi quá nhiều!"
Thím: "Cô mới giúp tôi nhiều đấy, lại còn tránh cho tôi phải mang ra tận hợp tác xã đấy chứ."
Nói đến đây, thím lại nói: "Nhà cô Hướng Đông cũng coi như gặp được quý nhân rồi đấy. Mặc dù bị cải tạo lao động ba tháng, nhưng sáng nay tôi thấy tinh thần của nó tốt đấy, không giống như những người khác, bị cải tạo mười ngày nửa tháng mà về như mất hồn.""Mà lại Hướng Đông vừa về nhà đã có người giới thiệu việc làm tạm thời, chẳng phải là gặp được quý nhân giúp đỡ hay sao."
Tô Yểu đáp: "Không chỉ có anh ấy có quý nhân giúp đỡ đâu, tôi cũng có quý nhân giúp đỡ đấy chứ, chứ nếu không có quý nhân phù trợ, thì giờ này chắc tôi đã bị bố ruột anh ruột bán mất rồi."
Nhắc đến chuyện này, thím hỏi: "Vậy mẹ cô còn đến tìm cô không?"
Tô Yểu: "Lâu rồi không thấy tới."
Thím: "Không đến thì cô cũng được yên tĩnh chút."
Tô Yểu nhẹ gật đầu.
Tuần này Nhị Hoa cứ cách vài ngày lại đến một lần, lần nào cũng năn nỉ Tô Yểu đến cục công an xin xỏ, bảo rằng kia dù sao cũng là bố ruột anh ruột của cô, xin cô đừng so đo chuyện cũ.
Lần gần đây còn suýt nữa quỳ xuống trước mặt Tô Yểu, cũng may Tô Yểu né nhanh, nếu không đã để cô ta quỳ rồi.
Lần trước đến giờ chắc cũng phải hơn mười ngày chưa tới, lần này là lâu nhất.
Lúc Tô Yểu tan ca, thím Ngọc Lan tìm đến, sắc mặt có vẻ ngưng trọng."Miêu Nha Nương, người của đội sản xuất Dương Thụ tới rồi."
Tô Yểu hơi bất ngờ: "Đội sản xuất Dương Thụ đến đội sản xuất Hạ Dương làm gì chứ? Tìm tôi sao?"
Thím Ngọc Lan nhẹ gật đầu: "Chuyện gì thế này, mẹ cô muốn đi nông trường Thanh Nguyên thăm hai cha con kia, kết quả lại bị ngã xuống khe núi, bị gãy chân, muốn cô về chăm sóc."
Tô Yểu: ...
Ngẩn người một lúc, cô mới hỏi: "Người tới tìm tôi là ai?"
Thím Ngọc Lan: "Là chị dâu cô, bà già ngã rồi, không phải là cô ta đến chăm sóc sao? Sao lại để một mình cô, đã xuất giá rồi mà vẫn phải trở về chăm sóc."
Tô Yểu cười: "Không sao ạ, tôi về nói chuyện cẩn thận với chị dâu một chút."
Tô Yểu vừa về đến cửa, chị dâu cô liền ra đón.
Mới ba mươi tuổi, nhưng cũng vì vất vả quá nhiều mà trông già đi.
Chị dâu nhà họ Lý bước đến trước mặt Tô Yểu, vẻ mặt lộ rõ vẻ không tự nhiên.
Cô ta gọi một tiếng "Tứ Muội", chần chừ một chút mới nói: "Mẹ cô ngã rồi, một mình tôi chăm không xuể."
Tô Yểu đáp: "Tôi có hai đứa con phải chăm sóc, chồng thì không ở nhà, lại còn phải đi làm, càng không thể chăm nổi."
Tô Yểu không có thiện cảm với người nhà họ Lý, nhưng thái độ của cô với chị dâu lại rất bình thường.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, Tô Yểu biết chị dâu nhà họ Lý cũng là bị người nhà ép gả vào nhà họ Lý.
Bình thường ít nói, cắm đầu vào làm việc, cũng không tham gia vào những chuyện rối ren của nhà họ Lý.
Giờ Lý gia phụ tử bị bắt, chị dâu cũng không xuất hiện, Tô Yểu cảm thấy có lẽ cô ta còn thở phào nhẹ nhõm vì chuyện đó.
Chị dâu nhà họ Lý ngẩn người: "Chẳng phải chồng Tứ Muội đã về rồi sao?"
Tô Yểu: "Anh ấy đi làm việc tạm thời trong thành rồi."
Cô dừng lại một chút, rồi hỏi: "Mẹ cô ngã nặng không?"
Chị dâu nhà họ Lý: "Nặng lắm, đứng dậy cũng không nổi, trong nhà chỉ trông cậy vào một mình tôi làm việc kiếm công điểm, tôi vừa phải đi làm lại còn phải trông con, tôi thật sự không xoay xở được."
Tô Yểu nghĩ một hồi, rồi nói: "Trời lạnh rồi, chị dâu vào nhà nghỉ chân uống miếng nước nóng cho ấm người, rồi từ từ thương lượng xem nên giải quyết thế nào đi."
Chị dâu nhà họ Lý ngơ ngác, kinh ngạc nói: "Tôi còn tưởng là Tứ Muội cô sẽ lại vì chuyện cha chồng với anh trai của cô mà đuổi tôi đi chứ."
Lúc đến, cô đã chuẩn bị tinh thần để bị đuổi về rồi.
Thái độ của Tô Yểu rất bình tĩnh: "Việc của họ làm, không liên quan gì đến chị dâu cả."
Chỉ cần đến đây không phải vì bênh vực hai cha con kia, cũng không phải là đến hung hăng càn quấy, Tô Yểu đương nhiên sẽ không giận cá chém thớt...
