Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cùng Đại Lão Xuyên Về Thập Niên Bảy Mươi

Chương 89: Kiếm tiền




Thời tiết mùng tám từ hôm qua đã bắt đầu dần ấm lên, bắt đầu làm việc cũng dễ chịu hơn một chút.

Qua năm mới, đám ngô giống đã cất trong đất ruộng cũng mọc ra gốc rạ, những cây bắp đều lớn cao vút.

Công việc chính đầu năm chủ yếu là nhổ cỏ, dọn dẹp ruộng đồng, đến tháng hai thì phải gieo hạt, ngâm thóc nảy mầm, tháng ba thì cấy mạ non.

Lịch trình ba tháng đầu năm đã được tính toán cả rồi.

Ban ngày thì nhổ cỏ, tối về thì tiếp tục tăng tốc độ làm dây cột tóc, căn bản không có thời gian để nghĩ đến Thẩm Cận.

Hai đêm nay, Hứa Quyên đều mang Thạch Đầu đến, cùng Tô Yểu làm dây cột tóc, sau đó mọi người cùng nhau quây quần.

Từ đêm mùng bảy đến đêm mùng mười, tổng cộng bốn đêm, hai người cũng đã làm được một trăm sáu bảy cái.

Vải vụn đã dùng hết, cuối cùng đành phải dùng cả vải thổ cũ để làm thêm một ít.

Đêm mùng mười làm xong dây cột tóc, Tô Yểu đi lấy ít bột mì, chuẩn bị sáng sớm ngày mai dậy làm ít màn thầu cho Thẩm Cận mang đi.

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Tô Yểu và Hứa Quyên đã thức dậy.

Lúc sáng sớm một mình phụ nữ đi trên đường cũng nguy hiểm, tốt hơn hết là có người đi cùng để an toàn hơn.

Mấy đứa trẻ thì cứ để chúng ngủ trước.

Tàn lửa trong bếp dập tắt hẳn, hai người mới ra khỏi nhà.

Một người giúp cầm đèn pin, một người thì đạp xe đạp.

Đường núi đi chậm, khi đến công xã Trần thôn thì trời đã sáng.

Ban đầu còn nghĩ là sẽ phải đợi một chút, ai ngờ Trần Đại Quốc đã sớm đợi ở giao lộ của công xã rồi.

Trần Đại Quốc thấy em vợ đi cùng người khác đến thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tô Yểu dựng xe đạp bên cạnh, Trần Đại Quốc đưa cho nàng cái túi đựng hàng đan bằng tre: "Trong này là năm mươi cái dây cột tóc."

Tô Yểu nhận lấy, mở túi ra cầm hai cái xem qua.

Đường kim mũi chỉ làm còn tinh tế hơn cả nàng.

Tô Yểu bỏ dây cột tóc lại vào túi, đưa tiền bọc giấy đỏ cho Trần Đại Quốc, nói: "Đây là tiền công của Tam tỷ."

Trần Đại Quốc do dự nhận lấy, cảm kích nói: "Tam tỷ của ngươi nhờ ta gửi lời cảm ơn ngươi."

Tô Yểu lắc đầu: "Chúng ta là chị em, không cần khách sáo vậy đâu."

Đối với toàn thể nhà họ Lý mà nói, hai người chị gái này mới là hai điều duy nhất mà Lý Xuân Hoa lo lắng.

Nàng nhờ Lý Xuân Hoa mới có thể sống được đến bây giờ, cho nên nàng sẽ cố gắng thỏa mãn những lo lắng sâu thẳm nhất trong lòng Lý Xuân Hoa.

Nói chuyện vài câu, Tô Yểu liền cùng Hứa Quyên rời đi, hướng vào trong huyện đi đến.

Từ công xã Trần thôn đến huyện, cùng quãng đường từ công xã Hồng Dương đi đến huyện cũng tương tự nhau.

Nàng cùng Hứa Quyên thay nhau đạp xe, cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Khi đến huyện thì đã gần tám giờ.

Các nàng đến đội vận tải tìm Thẩm Cận và Hổ Tử trước.

Vừa khéo, cuối năm không phải bận rộn nhiều, lúc này Thẩm Cận vẫn đang chờ việc ở đội vận tải.

Thẩm Cận và Hổ Tử nghe gác cổng nói vợ bọn họ đến thì hai người đều bước nhanh hơn.

Hổ Tử nói: "Trước kia ngày nào cũng thấy vợ, không thấy nhớ, giờ mới rời nhau mấy ngày, nằm mơ cũng mơ thấy vợ."

Thẩm Cận không đáp lời hắn, ngược lại hắn không hề mơ, chỉ là buổi tối trước khi ngủ sẽ nghĩ đến nàng có phải lại thức đêm làm dây cột tóc hay không.

Chắc chắn là thế, hồi hai hôm đó, hai buổi tối đều làm đến khuya, đợi hắn giục hai ba lần nàng mới thôi, nhưng vẫn sẽ lưu luyến không nỡ rời tay.

Bây giờ hắn không ở nhà, cũng không ai thúc giục nàng, nàng nhất định sẽ cố nhịn làm đến khuya.

Khi đến bên ngoài đội vận tải, hai gã đàn ông cao lớn chạy đến bên cạnh vợ của mình.

Thẩm Cận đi đến trước mặt Tô Yểu, ánh mắt tràn ngập ý cười.

Chờ hắn đến gần, Tô Yểu hỏi: "Mấy ngày nay thế nào rồi, có bận rộn không? Có mệt không? Ăn có đủ no không? Ngủ có ngon không?"

Ánh mắt Thẩm Cận càng thêm rạng rỡ, trả lời: "Không bận, không mệt, ăn no rồi, ngủ cũng ngon, chỉ là trước khi ngủ đều sẽ nhớ đến ngươi, nghĩ ngươi có phải lại thức đêm không."

Tô Yểu nghe đến cuối câu, ánh mắt có chút trốn tránh, nói: "Ta tiếc mạng, đâu dám thức đêm."

Thẩm Cận: "Ngươi mà không thức đêm á."

Giọng điệu của hắn vô cùng chắc chắn.

Tô Yểu quay đầu, dứt khoát nói: "Không có!"

Thẩm Cận gật đầu: "Được được được, ngươi nói không có thức là không có thức."

Hai người đều biết rõ đáp án là gì, nhưng một người vui vẻ chối, một người vui vẻ chiều chuộng.

Tô Yểu nói: "Ta chỉ làm cho ngươi hơn một trăm cái dây cột tóc, chủ yếu là sợ nhiều quá, ngươi mang theo quá lộ liễu."

Thẩm Cận gật đầu: "Đợi tìm xong công xã cung tiêu, sau này lại gửi cũng được, mấy cái này ta xoay vòng mấy huyện, xem có đơn đặt hàng không, có thì sẽ làm."

Tô Yểu gật đầu: "Vậy cũng được, đúng rồi, ta làm cho ngươi một ít màn thầu."

Tô Yểu đưa túi màn thầu cho hắn: "Hiện giờ trời còn lạnh, có thể để được, khi đi đường, nếu có điều kiện thì ngươi hấp lại một chút, không có điều kiện thì ngươi cứ ăn vậy đi."

Thẩm Cận: "Chỗ ta có đồ ăn rồi, phần của ngươi để lại tự ăn đi."

Tô Yểu: "Đủ ăn mà."

Thẩm Cận mở túi ra liếc nhìn, thấy toàn bột mì thì nói: "Coi như làm thì hãy trộn nửa bột ngô vào, hoặc là làm bánh cao lương cũng được, bột mì để dành cho ngươi và Hạ Miêu dùng, đồ ăn ở đội vận chuyển chỗ ta không tệ."

Tô Yểu gật đầu: "Biết rồi biết rồi."

Thẩm Cận lập tức không biết nói với nàng như thế nào nữa, nàng nói vậy thôi chứ có làm hay không lại là một chuyện khác.

Tuy được Tô Yểu quan tâm, Thẩm Cận trong lòng thực sự ấm áp, nhưng so với việc được quan tâm, hắn càng lo lắng chính là cuộc sống của nàng.

Hắn không muốn chỉ vì quan tâm hắn mà nàng lại phải ăn bớt mặc, tiết kiệm quá mức.

Thẩm Cận nhìn cặp vợ chồng đang tán gẫu cách đó không xa, kéo Tô Yểu sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Ta đi xa nhà, có thể sẽ mang ít đồ về, ngươi muốn nhất thứ gì?"

Tô Yểu chau mày suy nghĩ, nói: "Vải vụn?"

Thẩm Cận:...

Nàng đúng là toàn nghĩ đến sự nghiệp của nàng..."Vải vụn ta sẽ gửi về cho ngươi, ý ta là những thứ ngoài vải vụn ấy."

Tô Yểu ngẫm nghĩ: "Đồ đắt tiền mua không nổi, đồ rẻ lại không thực dụng, giờ thì cũng chỉ lo chuyện ăn mặc."

Thẩm Cận thở dài: "Ta hiểu rồi."

Tô Yểu ngơ ngác: "Ngươi hiểu cái gì cơ?"

Thẩm Cận bất đắc dĩ cười: "Ta tự liệu mà mua."

Tô Yểu chỉ sợ hắn nói câu "Ta liệu mà mua" này, nàng vội nói: "Ngươi tuyệt đối đừng chọn thứ không thực dụng, như giày dép hay là son phấn, khăn quàng cổ các kiểu thì tuyệt đối đừng mua, ta không có ý mỉa mai đâu."

Nàng chỉ sợ Thẩm Cận bỗng nhiên muốn làm cho nàng lãng mạn, cơm ăn còn không đủ no, nàng không có sức lãng mạn.

Thẩm Cận tức giận nói: "Ta sợ bị ngươi mắng còn không kịp, sao dám mua mấy thứ đó."

Tô Yểu thấy hắn thực sự không có ý đó thì mới yên tâm."Vậy được rồi, ngươi cứ xem mà mua ít đồ dùng được lại không đắt về."

Thẩm Cận gật đầu, bởi vì còn phải làm việc nên Tô Yểu và Hứa Quyên cũng phải về đội sản xuất làm, hai cặp vợ chồng đã nói chuyện gần mười phút rồi, sau đó thì chia tay nhau.

Tạm biệt Thẩm Cận và Hổ Tử, Tô Yểu cùng Hứa Quyên đến công xã cung tiêu, mang dây cột tóc đến đó.

Dự tính có lẽ bây giờ còn có thể bán được một ít, về sau bão hòa, người ta cũng tự làm được. Đến lúc đó chắc chắn người ta cũng chỉ thích đồ làm bằng lụa, hoặc là vải có màu sắc đặc biệt thôi.

Tính tiền xong, cuối cùng được bốn đồng ba hào.

Một đồng ba hào là tiền của dây cột tóc làm bằng vải thô.

Hứa Quyên làm cả trăm cái dây cột tóc, dù là vải thổ cũ hay vải bông, tiền công đều là một xu một cái. Cũng chẳng quan tâm đưa cho cung tiêu xã bao nhiêu, tóm lại tiền công cứ là một đồng.

Tô Yểu nói với Hứa Quyên: "Ta muốn đi đến trạm phế liệu một chuyến."

Hứa Quyên kinh ngạc hỏi: "Ngươi đến đó làm gì?"

Tô Yểu: "Chẳng phải ta đang học chữ với đám thanh niên trí thức Chu sao, nửa năm nay ta cũng biết hơn ngàn chữ rồi, nên muốn mua vài cuốn sách về đọc lại, có chỗ nào không hiểu thì sẽ đi hỏi đám thanh niên trí thức Chu."

Năm nay tháng chín sẽ bắt đầu khôi phục thi tốt nghiệp cấp ba, đến lúc đó sách cấp ba một sách cũng khó tìm.

Tô Yểu muốn nhân lúc bây giờ biết chữ học kiến thức mà lấy cớ mua trước vài quyển, hy vọng đến lúc đó có thể giúp ích cho thanh niên trí thức Chu, hoặc là đám thanh niên trí thức điểm mặt vài thanh niên hiếu học.

Hứa Quyên trêu chọc: "Nếu bây giờ mà còn có thi tốt nghiệp cấp ba, thì sớm muộn gì ngươi cũng đỗ Trạng Nguyên thôi, Tô Yểu cười trừ."

Nàng ngược lại rất muốn tham gia thi tốt nghiệp cấp ba, nhưng thân phận một người thậm chí còn chưa học xong tiểu học, có lẽ sẽ bị chú ý quá.

Chỉ là, tận sâu trong lòng Tô Yểu vẫn có chút không cam tâm.

Sau này nàng nếu thực sự muốn theo nghề y, sớm muộn gì cũng cần một tấm bằng đại học.

Tô Yểu không tiếp tục nghĩ đến vấn đề này, cứ đi đến đâu hay đến đó đã.

Đến trạm phế liệu, Tô Yểu còn đang định nhặt nhạnh được món hời nào đó thì lại thấy đa phần là đồ dùng trong nhà bị thiếu tay thiếu chân.

Nhìn kỹ, đúng là gỗ tốt, nhưng bây giờ tiền đều muốn dùng để tiêu vào những thứ cần thiết, không cần phải mua mấy món này về để làm gì.

Tô Yểu chọn trong đống sách mấy cuốn sách giáo khoa cấp hai, cấp ba và thấy trong đó có một hai quyển sách y học nên cũng lấy luôn.

Lão già ở trạm phế liệu không hỏi han gì, trực tiếp cân lên.

Đúng vậy, cân lên, giờ mấy cuốn sách này cũng chỉ là giấy vụn thôi, nhiều người còn mua về để dùng làm giấy vệ sinh nữa.

Tô Yểu nghĩ đến đây thì cảm thấy quá lãng phí của trời.

Tô Yểu lấy mười cuốn sách mà cũng chỉ tốn một hào.

Mua xong, nàng cùng Hứa Quyên vội về đội sản xuất.

Về đến đội sản xuất thì đã chín giờ, đến giờ là phải làm việc được hai tiếng.

Hai người đã tính toán thời gian trước nên xin nghỉ phép hai tiếng rưỡi. Nói là đi đưa đồ cho Thẩm Cận và Hổ Tử.

Còn một chút thời gian, lúc ăn điểm tâm, Tô Yểu đã trả tiền công cho Hứa Quyên.

Hứa Quyên lần đầu tiên nhận được tiền công, mặt mày hớn hở, nàng vui vẻ nói: "Bây giờ một ngày công của phụ nữ chỉ được một hào sáu, ta đây chỉ làm có mấy đêm mà đã được một đồng, ta cảm giác có chút không chân thật."

Tô Yểu đợi nàng vui vẻ một hồi mới nói: "Có gì mà không chân thật, chúng ta cũng chỉ là kiếm thêm chút thôi, mấy dây cột tóc này cũng chỉ là vì mới lạ, chờ một thời gian nữa thì sẽ khó kiếm tiền hơn đấy."

Hứa Quyên bỏ tiền vào túi, nói: "Có thể kiếm thêm được ngày nào, ta cũng cứ vui vẻ ngày ấy đã, chuyện này mà trước kia thì có mơ cũng không dám nghĩ."

Trước kia chỉ biết vùi đầu làm lụng, làm ăn trong ruộng, đi làm thuê trong thành, cho dù là công việc hốt phân công nghiệp không ai muốn, bởi vì căn bản không đến lượt bọn họ những người nông dân này.

Nhưng bây giờ đây, Hổ Tử nhà nàng thì đang làm ở đội bốc vác, nàng thì lại kiếm được tiền tiêu vặt, nàng hài lòng lắm rồi, đến nằm mơ cũng cười tỉnh.

Tô Yểu nhìn vẻ mặt thỏa mãn của Hứa Quyên, trong lòng liền bắt đầu suy nghĩ xem có nên khuyên Thẩm Cận đừng làm nhiều chuyện không hợp pháp nữa không.

Việc chở hàng cho các nhà buôn, dù ở giữa ranh giới không phạm pháp và phạm pháp, vẫn rất nguy hiểm.

Lần sau gặp hắn, nàng vẫn sẽ khuyên hắn đừng chở quá nhiều hàng cho nhà buôn, nàng vẫn luôn lo lắng có ngày bị phát hiện.

Bây giờ đã có tiền lương, tạm thời cũng không lo ăn mặc, cũng không cần liều mạng kiếm tiền nữa.

Trước mắt cứ phải an phận cái đã, từ từ tích lũy một ít vốn liếng, đợi đến lúc cải cách mở cửa thì mới có thể bắt đầu làm ăn lớn...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.