Tiếp theo một khoảng thời gian, Thẩm Cận có vẻ lo lắng Tô Yểu vì thân thể không khỏe mà bận bịu không sống được, cứ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám ngày lại tranh thủ thời gian về một chuyến. Đem đầy vạc nước trong nhà, củi cũng chất đầy kho củi.
Anh còn mang thêm vài cân gạo vào thùng gạo hoặc mua chút thịt về để cải thiện bữa ăn.
Sắp đến thời gian Thẩm Cận thi, Tô Yểu cũng đã làm xong ba tờ đơn, còn để dành được chút tiền.
Cộng thêm tiền lương của Thẩm Cận, số tiền tiết kiệm đã hơn tám mươi đồng. Tô Yểu cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, không cần lo lắng ăn bữa trước bữa sau nữa.
Dành dụm đến sang năm, có lẽ thật sự như lời Thẩm Cận nói, mua được một chiếc xe đạp hoặc một chiếc đồng hồ.
Có xe đạp, sau này Thẩm Cận đi về giữa huyện và đội sản xuất sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Còn đồng hồ thì có thể biết rõ thời gian, sẽ không bị lỡ việc.
Sau khi nghỉ trưa xong, mọi người lại bắt đầu làm việc.
Vì người già đều nói khoảng thời gian này có khả năng có mưa lớn nên toàn bộ đội sản xuất thống nhất phân công công việc, đào đất, đóng bao cát, củng cố đê.
Phụ nữ thì xúc cát, còn đàn ông thì vác đi.
Phụ nữ trưa còn có thể về nhà một chuyến, đàn ông thì cơ bản đều phải ở từ sáng đến tối, trưa thì tùy tiện tìm cái cây, tựa lưng vào gốc cây một lát.
Mọi người hăng say làm việc suốt ba ngày.
Tô Yểu phối hợp với mấy chị em bên đội sản xuất cạnh, cùng nhau xúc cát vào túi da rắn, buộc kỹ rồi chất ở một bên, sẽ có người đến vác đi.
Tô Yểu vừa xoay người xúc cát thì sau lưng bỗng vang lên tiếng huýt sáo.“Cô em là thanh niên trí thức của đội sản xuất nào thế?” Ngoài tiếng huýt sáo, còn có giọng điệu lưu manh.
Những phụ nữ làm cùng cô cũng biến sắc, miệng run rẩy, vội nhỏ giọng nhắc nhở: “Đó là tên du thủ du thực của đội mình, đừng trêu chọc hắn, đừng trêu chọc hắn.” Nghe nhắc nhở, Tô Yểu liền biết người kia đang nói với ai.
Khóe miệng cô giật giật, mỗi một đội sản xuất đều có một tên du thủ du thực.
Tô Yểu giả vờ không phát hiện, tiếp tục làm việc.
Nhưng ngay sau đó, một người đàn ông đã đứng ngay bên cạnh cô, hỏi: “Đồng chí thanh niên trí thức, nhường một chút.” Tô Yểu chủ động tránh sang một bên, và cô nghe thấy người đàn ông kia cười nói: “Đồng chí thanh niên trí thức, hóa ra biết tôi gọi cô à.” Tô Yểu:...
Cô im lặng một chút, quay đầu nhìn người đàn ông vừa nói.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi gầy gò, tóc chia ba bảy, mặt mũi có chút nét của mấy cậu trai trẻ.
Tô Yểu nói: “Xin lỗi đồng chí, tôi thật sự không biết anh gọi tôi, tôi không phải thanh niên trí thức gì cả, tôi là dâu đội sản xuất bên cạnh.” Người đàn ông ngẩn ra một chút, sau đó đánh giá cô từ trên xuống dưới rồi nói: “Không giống nha, cả người cô toát ra vẻ tri thức, nói cô là sinh viên, tôi cũng tin.” Tô Yểu thoáng ngạc nhiên, chưa ai từng nói cô có vẻ tri thức gì cả, người này là người đầu tiên nói vậy.
Tô Yểu lắc đầu: “Tôi chưa từng đi học, chỉ học lớp xóa mù chữ thôi.” Người đàn ông có vẻ không tin lắm: “Thật sự lấy chồng rồi à nha?” Tô Yểu buồn cười nói: “Đã là mẹ của hai đứa rồi.” Nói rồi cô quay người tiếp tục xúc cát, người đàn ông ở sau lưng cau mày nghĩ ngợi một hồi, liền quay đầu đi.
Người phụ nữ làm chung với Tô Yểu thở phào một hơi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ba ngày nay không thấy mặt mũi công nhân đâu, hôm nay lại lần đầu ra làm việc.” Nói rồi cô ta nhìn khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo trước mắt, dường như đã hiểu ra gì đó, bèn nói: “Chắc chắn là để ý cô rồi.” Tô Yểu xua tay cười nói: “Sao có thể, tôi là mẹ của hai đứa con rồi, để ý tôi làm gì?” Người phụ nữ nói: “Người dưới quê mình ai cũng đen nhẻm, có ai như cô, da trắng dáng lại đẹp, mà nhìn còn trẻ như mới hai mươi thôi.” Tô Yểu cười nói: “Cô đừng có nói lung tung, để người khác nghe thấy thì không hay.” Người phụ nữ nói: “Tôi chắc chắn không nói ra ngoài, nhưng cô cẩn thận cái tên du thủ du thực đó, trước đây có lẽ đã từng bị cải tạo lao động vì tội gây rối đó.” Tô Yểu nghe lời người phụ nữ, lòng chợt trầm xuống, gật đầu: “Tôi sẽ cẩn thận.” Cô không dám xem thường, cô dạy môn lịch sử, biết được nhiều hơn người bình thường một chút.
Dù những thời kỳ này tội gây rối bị xử rất nặng, nhưng trong thời kỳ thanh niên trí thức lên núi xuống nông thôn, vẫn có rất nhiều thanh niên trí thức bị hãm hại, rất nhiều chuyện đều bị lịch sử che lấp đi.
May mắn là cả buổi chiều, người đàn ông kia không đến bắt chuyện, hẳn là đã thăm dò được từ người khác rằng cô đã kết hôn, còn có con.
Bận rộn đến xế chiều thì bắt đầu có gió, gió thổi lá cây xào xạc.
Nơi này cách biển khá xa, lại chưa đến mùa mưa bão, nhưng Tô Yểu vẫn lo lắng, nên về đến nhà cô liền chuyển hết lương thực lên trên giường và trên bàn.
Cô không sợ gì cả, chỉ sợ lũ lụt.
Dù sao cả đội đều xuống đồng làm, đều phải đi củng cố đê cao, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Ngoài trời gió thổi mạnh, đội trưởng liền cầm loa đi quanh các đội thông báo: “Mọi người mau thu dọn lương thực xong, sau mười lăm phút, la và trâu sẽ lần lượt được đưa lên núi.” Tô Yểu nghe vậy vội mang số lương thực ít ỏi còn lại ra ngoài.
Đợi đội trưởng đến thu lương, Tô Yểu mới hỏi: “Lương thực đều đã vận chuyển đi rồi, chúng ta có nên lên núi lánh nạn một chút không?” Đội trưởng lắc đầu: “Vận chuyển lương thực lên là để phòng vạn nhất, trên núi môi trường kém, cũng không có chỗ nào mà trú cả.” “Đêm nay sẽ có người chuyên canh gác, hễ có chuyện gì sẽ lập tức đánh chiêng gióng trống, cho nên đêm nay cô cũng đừng ngủ say quá, nghe thấy tiếng động là phải ra ngoài ngay, lúc đó tôi sẽ gọi người đến giúp.” Trong đội không có đàn ông, người già, trẻ em, các chị em phụ nữ sẽ được đặc cách ưu tiên.
Tô Yểu vốn lo lắng, lại nghe đội trưởng nói, vì để phòng bất trắc, cô vẫn làm thêm hai mươi chiếc bánh ngô trộn lẫn bánh màn thầu trắng, còn để nước ấm đầu giường.
Đến cả tiền bạc cô cũng mang theo người, nếu thật sự phải tránh lũ lụt thì cô cũng có thể ngay lập tức mang những thứ quan trọng lên núi.
Đến tối thì gió càng mạnh hơn, còn bắt đầu có sấm sét vang rền, mưa trút xối xả.
Hạ Hòa bị tiếng sấm làm cho khóc ré lên, cả Hạ Miêu cũng bịt tai lại, nói: “Mẹ ơi, Miêu Nha sợ.” Tô Yểu ôm Hạ Hòa trong lòng vỗ về, cũng ôm Hạ Miêu vào lòng: “Đừng sợ, đừng sợ, một lát nữa sẽ hết sấm thôi.” Tô Yểu cũng sợ, sợ đến phát run, nhưng lúc này cô là chỗ dựa của hai đứa bé, nếu như cô cũng sợ hãi thì mọi chuyện sẽ loạn cả lên.
Tô Yểu ngẩng đầu lo lắng nhìn nóc nhà, cô cũng sợ nóc nhà sẽ bị gió thổi bay mất.
Sợ phát run.
Lúc này mà Thẩm Cận ở nhà thì tốt biết mấy.
Mãi mới dỗ được hai đứa bé ngủ, Tô Yểu cũng không dám ngủ.
Cô luôn cảm giác nóc nhà tranh cứ thỉnh thoảng bị thổi mất một ít.
Mưa lớn không ngớt, nước đã ngập vào trong phòng.
Tô Yểu thầm kêu không ổn.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng chiêng trống.
Tô Yểu lập tức nhét hết chăn vào trong gùi.
Cô đánh thức Hạ Miêu, mặc áo khoác và đi giày cho con bé, còn Hạ Hòa cũng được mặc thêm áo bông.
Vừa làm xong thì ngoài sân đã mơ hồ vang lên tiếng đập cửa, còn có tiếng la.
Tô Yểu đội mũ rộng vành chạy ra ngoài, người đến là đội viên trưởng Hạ Quốc Hưng.“Miêu Nha nương, hiện tại phải lên núi tránh mưa, tôi đến giúp cô đây.” Tô Yểu mau chóng mời anh ta vào.
Cô cho Hạ Miêu đang hoảng sợ vào gùi, dặn dò: “Ngoan ngoãn đừng nhúc nhích, để chú Quốc Hưng cõng con, mẹ bế em theo sau.” Hạ Miêu sợ hãi, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Hạ Quốc Hưng vác gùi lên lưng, Tô Yểu liền dùng áo tơi bao lấy gùi, buộc cho chắc chắn.
Tiếp theo Tô Yểu lại buộc Hạ Hòa trước ngực, sau lưng là hai mươi chiếc bánh màn thầu và bình nước nóng.
Cô mặc áo tơi mà Thẩm Cận hay mặc trước đây, che chắn cho Hạ Hòa kín đáo xong thì đưa cho Hạ Quốc Hưng một chiếc đèn pin để anh dẫn đường.
Ra ngoài, có rất nhiều người cõng người dìu người hướng dốc cao đi.
Thấy có ánh sáng, một vài người không có đèn đuốc đều đi theo phía sau họ.
Mưa rơi thật sự quá lớn, chỉ một lát sau là ướt hết mặt, tầm nhìn đều bị mờ nhòe.
Vẫn là tiếng sấm chớp ầm ầm, khiến người ta khiếp vía.
Hạ Miêu ở trong ngực Tô Yểu cũng bị dọa cho khóc suốt.
Đường núi rất khó đi, lại còn trơn trượt, không ai dám đi nhanh quá.
Tô Yểu nhìn xuống phía dưới, một màu đen kịt, không nhìn thấy gì.
Đi không biết bao lâu thì cuối cùng cũng đến được một khoảng đất bằng trên núi.
Ở đó có một cái hang động, mọi người đều vào trong hang để trú.
Cái hang này vốn là chỗ dùng để chứa thóc ăn, trước đây cũng đã có người quét dọn qua, nên cũng không đến nỗi có cỏ dại um tùm.
Bên trong đã có người nhóm lửa.
Hứa Quyên lên trước Tô Yểu một bước, cô ấy vẫy tay, gọi Tô Yểu đến.
Tô Yểu đi đến chỗ cô ấy, vội vã cởi áo tơi và mũ rộng vành, trên người vẫn bị ướt hơn nửa. Đến cả Hạ Hòa cũng không tránh khỏi bị ướt lưng.
Tháng tư vẫn chưa đến, tuy trời đã ấm hơn nhưng buổi tối vẫn phải có chăn ấm đắp, giờ lại bị dính mưa, Tô Yểu lạnh run cầm cập.
Hạ Quốc Hưng đặt gùi xuống bên cạnh Tô Yểu.
Tô Yểu mở áo tơi ra, thấy Hạ Miêu đang che miệng rất chặt, khóc nước mắt giàn giụa, mặt mày đầy vẻ sợ hãi.
Tô Yểu trong lòng chua xót, liền ôm con bé từ gùi ra, rồi ngồi xuống ôm Hạ Hòa vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng con.
Một lát sau, Tô Yểu lấy chăn ra, định trải trên đất thì Hứa Quyên nói: “Tôi mang chiếu theo đây, cùng trải chung nhé.” Tô Yểu bỏ chăn lên trên chiếu của Hứa Quyên.
Hạ Miêu im lặng đi theo sau lưng cô, dường như sợ hãi tột độ, đến cả Thạch Đầu nói chuyện với con bé mà nó cũng không để ý tới.
Tô Yểu thay quần áo cho Hạ Hòa, kiểm tra Hạ Miêu, thấy con bé vẫn khô ráo sạch sẽ.
Cô tháo bình nước nóng xuống, cho Hạ Miêu và Hạ Hòa mỗi đứa uống một chút, rồi mình mới uống nốt nửa cốc.
Uống chút nước ấm, cơ thể mới đỡ lạnh hơn, cô cũng rót cho Hứa Quyên một cốc.
Hứa Quyên cũng đưa cho Thạch Đầu uống trước, sau đó mới uống phần còn lại.
Trả lại chén trúc cho Tô Yểu, cô mới nói: “Bây giờ tôi mới biết là có một cái phích nước nóng quan trọng cỡ nào, ít nhất thì cũng có thể uống được ngụm nước nóng.” Cô nhìn sang Tô Yểu, nói: “Cô mau ra chỗ đống lửa sưởi một chút đi, đừng để bị lạnh.” Cô ôm Hạ Hòa, kéo Hạ Miêu đến bên đống lửa để sưởi ấm.
Hai bàn tay của bọn trẻ cũng lạnh như băng.
Tô Yểu nhìn xung quanh một lượt.
Trong hang có mấy chục người, ai nấy cũng đều mang vẻ mặt trầm mặc ảm đạm.
Đa số người trong đội sản xuất đều đã trú ẩn ở hang núi này, nhưng vẫn còn một bộ phận người không thấy đâu.
Quế Hoa và Đại Căn không thấy người đâu, đến cả dì Hòa Ngọc Lan của đại đội cũng không có, Tô Yểu trong lòng lo lắng, đã tìm được bà Thất của Quế Hoa, hỏi tung tích của Quế Hoa và Đại Căn.
Thất Thẩm: “Nhà chúng tôi có người phụ nữ sắp sinh, nghe nói có bão nên trưa đã để Đại Căn đưa đến bệnh viện huyện rồi.” Tô Yểu lại tìm Hạ Quốc Hưng, hỏi cha mẹ anh đâu.
Hạ Quốc Hưng: “Cha mẹ họ đi phía sau, xem có ai bị bỏ lại không.” Nói rồi, anh ta nhìn ra ngoài cửa hang, vẻ mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
Đợi khoảng mười phút đồng hồ, thì thấy đội trưởng, dì Quế Hoa cùng hơn chục xã viên trong đội lũ lượt đi vào trong hang.
Tô Yểu nhìn thấy mọi người, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bên trong hang núi này chỉ chứa được năm mươi, sáu mươi người, hỏi han một hồi mới biết những người khác đã ở các địa điểm cao khác để trú ẩn.
Tô Yểu sưởi ấm bên đống lửa một lúc nữa, liền đưa hai đứa bé vào ổ chăn.
Mỗi đứa một bên, nhẹ nhàng vỗ về.
Nghe bên ngoài tiếng mưa rơi và những tiếng sấm chớp đinh tai nhức óc.
Hứa Quyên thở dài: “Năm nay mưa lớn quá, cũng không biết mấy cái bao cát làm trong những ngày này có giữ được lũ không.” Đột nhiên một tiếng sấm vang lên, hai đứa bé đều cuộn người vào lòng Tô Yểu, cô vỗ nhẹ lên người bọn trẻ, thì thầm nói: “Không sao, có mẹ ở đây.” Mưa bên ngoài vẫn không có dấu hiệu ngớt, những bao cát chống lũ kia có lẽ không đủ dùng.
Cũng không biết lũ lụt này có ngập đến trong huyện không.
Lại càng không biết Thẩm Cận có đi cùng xe không.
Nếu đi cùng xe mà gặp bão tố như thế này...
Nghĩ đến đây, Tô Yểu không dám nghĩ tiếp nữa, vội nhắm mắt lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ đáng sợ và lo lắng vẩn vơ ra khỏi đầu.—— —— —— —— Xong rồi, hôm nay sẽ bắt đầu viết bù chương.
