Chương 1801: Một trận tạo hóa
Long Trần trong vòng một ngày liên tiếp chém giết Đế Tâm và Hướng Vân Phi, chấn động toàn bộ thiên Võ đại lục, sự bá đạo và dũng mãnh gan dạ của Long Trần khiến mọi người kinh hãi.
Mấy ngày nay Khúc Kiếm Anh đi các đại tông môn, yêu cầu những tông môn này tỏ thái độ, vốn dĩ cho rằng có thể thông qua sự kiện này, chấn nhiếp một số người.
Kết quả hoàn toàn không giống với dự đoán của nàng, có một số tông môn biểu thị thiên Võ liên minh quá mức hỗn loạn, dự định rút khỏi thiên Võ liên minh.
Nhất là một số tông môn chính đạo ở Đông Huyền vực, Nam Huyền vực, cho rằng thiên Võ liên minh đã không còn là thiên Võ liên minh như trước nữa, mà là một thể độc tài, là do Khúc Kiếm Anh và Long Trần nắm quyền.
Long Trần thì táo bạo tùy hứng, khát máu dễ giết, mà Khúc Kiếm Anh thì càng mù quáng cưng chiều Long Trần, tám phương đều là địch, tiếp tục như vậy sớm muộn gì thiên Võ liên minh sẽ tứ phân ngũ liệt, cuối cùng diệt vong.
Lúc đó Khúc Kiếm Anh nghe được tin tức này, tức giận đến muốn giết người, rốt cuộc là ai tạo ra lời đồn này vậy?
Quá ghê tởm.
Ghê tởm nhất chính là, rất nhiều tông môn bên trong thiên Võ liên minh, đánh bài phản đối Long Trần để áp chế Khúc Kiếm Anh, nếu như Khúc Kiếm Anh không khu trục Long Trần cùng Huyền Thiên Đạo Tông ra khỏi thiên Võ liên minh, thì bọn họ sẽ thoát ly khỏi thiên Võ liên minh.
Tại Đông Huyền vực và Nam Huyền vực dẫn đầu ồn ào, cả bốn vực Đông Tây Nam Bắc đã có mấy vạn tông môn liên hợp lại, khiêu chiến với Khúc Kiếm Anh.
Theo sự khiêu chiến của bọn họ, lập tức khiến vô số tông môn biến thành cỏ đầu tường, bắt đầu thăm dò, đã không biểu hiện chống đỡ, cũng không biểu hiện phản đối, điều này khiến Khúc Kiếm Anh đau đầu."Không cần nghĩ, chắc chắn là Đan Cốc giở trò quỷ, trong tình thế hiện nay, cũng chỉ có Đan Cốc có sức hút lớn như vậy.
Cũng chỉ có Đan Cốc, mới dám đảm bảo những tông môn độc lập này tạm thời sẽ không bị tà đạo công kích.
Đan Cốc nhiều năm trước đã đưa móng vuốt vào bên trong thiên Võ liên minh của chúng ta, từ sớm đã bắt đầu bố cục.
Mặc dù minh chủ đại nhân ngài phát hiện ra thì bắt đầu dùng biện pháp cứng rắn để thanh lý, nhưng đã hơi trễ rồi.
Nếu không phải gặp phải đại thời đại, phương thức của ngài có lẽ vẫn có hiệu quả.
Nhưng hiện tại thì không được, trong đại thời đại này các đại tông môn bắt đầu nôn nóng, thời đại biến đổi sẽ phá vỡ bố cục lúc đầu, giới tu hành rung chuyển là điều tất yếu.
Đây là một thời đại xấu nhất, tràn đầy sự tranh đoạt tàn khốc, kẻ mạnh được kẻ yếu thua, nhưng cũng là thời đại tốt nhất, lấy nhỏ thắng lớn, nhìn trúng cơ hội, có lẽ một tông môn ba lưu cũng có thể trở thành siêu cấp tông môn.
Cho nên hiện tại nhân tâm đang táo bạo, dễ bị mê hoặc nhất, cho dù không có Đan Cốc dụ dỗ, thì cũng có những kẻ bất an không thể bỏ qua sự hấp dẫn quá lớn để toàn tâm toàn ý đi theo ngài được.
Đương nhiên những kẻ toàn tâm toàn ý theo ngài cơ bản đều là thích cầu vững vàng, không muốn mạo hiểm, trên thực tế những tông môn này nội tình cũng không tệ, không cần thiết phải mạo hiểm đánh bạc.
Nhưng có câu nói rất hay, chân trần không sợ mang giày, những người chân trần đụng vào thì cùng lắm vẫn chân trần, lỡ thắng thì đã có giày để mang rồi không phải sao?
Cho nên những kẻ đang nhảy nhót nhiều nhất bây giờ đều là các tiểu tông môn hoặc một số tông môn cường đại truyền thừa gần như đoạn tuyệt, họ không thể không liều một phen.
Ngài cũng đừng sinh khí, đây là điều tất yếu trong sự phát triển của thời đại, thời đại nào mà không giết chóc đến máu chảy thành sông?"
Long Trần nhìn Khúc Kiếm Anh, cười khuyên nhủ.
Sau khi nghe Long Trần phân tích, Khúc Kiếm Anh không khỏi động dung, ánh mắt của nàng đều tập trung vào việc Đan Cốc gây chia rẽ mà không chú ý đến hai chữ "nhân tâm", bởi vì không hiểu vì sao những người này lại ngu xuẩn như vậy mà mới biết phẫn nộ."Long Trần, ngươi có biện pháp thay đổi cục diện trước mắt sao?"
Khúc Kiếm Anh hỏi dò."Có chứ.""Thật à, biện pháp gì?""Giết sạch tất cả thôi.""Hỗn tiểu tử, ngươi đùa giỡn ta à?"
Khúc Kiếm Anh giận dữ nói."Sao lại là đùa nghịch ngài được chứ?
Tà đạo vì sao không có kẻ phản bội?
Đó là vì họ có hình phạt đáng sợ, đáng sợ hơn cả cái chết, cho nên người của họ không dám phản bội."
Long Trần buông tay nói."Nếu làm như vậy thì chúng ta khác gì tà đạo?
Hơn nữa, thiên Võ liên minh chỉ là một liên minh, chỉ cần họ không bán đứng chính đạo, nương tựa tà đạo thì chúng ta căn bản không có tư cách quản lý họ."
Khúc Kiếm Anh lắc đầu."Vậy thì hết cách rồi, miệng là của người ta, người ta muốn nói thế nào thì nói vậy, đầu là của người ta, ngươi không khống chế được tư tưởng của họ.
Muốn ta nói thì ngài đó, đúng là lo chuyện bao đồng, tự tìm phiền não."
Long Trần thở dài nói."Thằng nhãi con, lời này của ngươi nếu không cho ta một lời giải thích hợp lý, thì hôm nay ta sẽ cho mông ngươi nở hoa đấy, ta nói cho ngươi biết, những chiêu của lão đầu tử nhà các ngươi ta đều biết cả, ngươi tin không?"
Khúc Kiếm Anh trừng Long Trần nói.
Long Trần cười hắc hắc nói: "Ta đã dám nói thì đương nhiên là có giải thích hợp lý rồi, mà lại lời ta nói tuyệt đối không sai.
Thiên Võ liên minh là một thể kết hợp lợi ích, mọi người tập hợp lực lượng, ôm nhau sưởi ấm, tránh bị người khác tiêu diệt.
Nhưng có một số người không muốn ôm nhau, muốn đến chỗ khác sưởi ấm, thì ngài cứ để bọn họ đi thôi, bọn họ sống hay chết thì liên quan gì đến chúng ta?
Ngài chỉ cần quản tốt những người một lòng trung thành với ngài là được rồi, còn những người đã rời đi sau này mà bị vứt bỏ thì cứ cho họ một câu: Muốn đi thì đi, không thì chịu chết đi."
Ý của Long Trần rất đơn giản, các ngươi muốn rời đi à, được thôi, tất cả đều là người trưởng thành rồi, các ngươi phải chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.
Các ngươi sống tốt thì chúng ta không ghen tị, nhưng nếu sống đến mức chán nản thì cũng đừng tìm ta, chết sống gì cũng không liên quan đến chúng ta nữa rồi, lúc mấu chốt nhất lại rời đi thì bản thân đã là một loại phản bội rồi."Nhưng mà..."
Khúc Kiếm Anh có chút khó nói."Không có gì nhưng mà hết, cái gọi là buông tay không nắm binh, Long Trần nói không sai một chút nào, Kiếm Anh, người lãnh đạo cần phải thể hiện được sự bá đạo."
Yến Nam Thiên mở miệng nói: "Ý nghĩ của Long Trần giống với chúng ta bốn lão đầu tử, có những người, một khi đã ngu xuẩn thì thần cũng không cứu được bọn họ.
Trên thế giới này, ngươi vĩnh viễn không thể đánh thức những kẻ đang giả vờ ngủ, thời gian và kinh nghiệm ngươi lãng phí chỉ khiến bản thân mệt mỏi.
Hơn nữa trong quá trình được cái này mất cái kia, sự do dự của ngươi sẽ khiến ngươi đánh mất cơ hội, dẫn đến những người đi theo ngươi mất mạng.
Vì cứu những kẻ ngu xuẩn mà dẫn đến người trung thành với ngươi phải bỏ mạng, chẳng phải là ngu xuẩn sao?""Sư thúc tổ dạy phải, đệ tử biết sai rồi."
Khúc Kiếm Anh vội vàng nói.
Khúc Kiếm Anh trong lòng thầm than, nàng thân là nữ nhi, rất khó thay đổi suy nghĩ của mình, không thể mạnh mẽ, quyết đoán như nam nhân được.
Yến Nam Thiên gật đầu nói: "Ta cho ngươi đi gọi những tông môn kia tỏ thái độ thì đã dự liệu trước kết quả này rồi, đó không phải chuyện gì xấu cả.
Hãy nhớ kỹ những kẻ trung thành với ngươi, bảo vệ họ là nghĩa vụ của chúng ta, dù là mất mạng cũng đáng.
Còn những kẻ phản bội và cỏ đầu tường kia thì trực tiếp bỏ đi, đá ra khỏi thiên Võ liên minh."
Khúc Kiếm Anh kinh hãi: "Sư thúc tổ, điều này...
Có phải quá độc đoán rồi không."
Phải biết rằng, trong toàn bộ thiên Võ liên minh, tuy chỉ có 10% người rõ ràng thái độ khiêu chiến và áp chế nàng, nhưng có đến ba phần thế lực đang ở trạng thái thăm dò.
Một khi đá hết bọn họ ra khỏi, toàn bộ thiên Võ liên minh sẽ tổn thất nguyên khí trầm trọng.
Hơn nữa một khi bị loại bỏ, tông môn chính đạo sẽ trở nên thưa thớt, rất dễ bị tà đạo công kích, trong nháy mắt sẽ diệt vong, điều này tuyệt đối không được."Không cần lo lắng, tà đạo tuyệt đối sẽ không công kích chúng ta trong tình huống cục diện chưa rõ ràng."
Yến Nam Thiên nói."Vì sao vậy?"
Khúc Kiếm Anh không hiểu.
Long Trần cười nói: "Bởi vì tà đạo sẽ không để Đan Cốc tự tiện làm lớn, như thế sẽ bất lợi cho bọn họ.
Nếu họ công kích chúng ta, thì sẽ khiến càng nhiều cường giả thêm vào Đan Cốc, điều này không phải điều họ muốn thấy.
Bởi vì hận thù giữa chính đạo và tà đạo đã ăn sâu vào linh hồn và xương cốt, nếu càng nhiều tông môn chính đạo phụ thuộc vào Đan Cốc, Đan Cốc sẽ nghiêng về phía chính đạo, có tiền lệ từ trước thì chắc chắn chính đạo sẽ tấn công tà đạo.
Đan Cốc vốn giữ thế trung lập lại tương đương với việc liên kết với chính đạo, vậy chẳng phải tà đạo muốn xong đời sao?
Cho nên hiện tại tà đạo chắc cũng đang sợ hãi sống qua ngày, họ cũng đang thăm dò trong bóng tối, tuyệt đối không dám tùy tiện ra tay.
Một khi minh chủ đại nhân ngài bắt đầu hành động, thì cả thiên Võ đại lục sẽ xuất hiện một phản ứng dây chuyền, tất cả sẽ loạn lên, căng thẳng lên.
Trong tình huống này, 'gió lớn mới biết cỏ cứng', lửa thử vàng gian nan thử sức, ngài sẽ biết ai là đồng bạn trung thành nhất của chúng ta.""Ha ha, Long Trần tiểu tử này, cái đầu óc này, thật là lợi hại."
Một vị Thái Thượng trưởng lão bên cạnh Yến Nam Thiên cười ha ha, giơ ngón cái lên khen.
Ba vị Thái Thượng trưởng lão còn lại cũng gật đầu, trên mặt đầy vẻ tán thưởng, Long Trần tuổi không lớn, nhưng tầm nhìn thực sự sâu xa, nhìn quá thấu triệt."Thật sự là một tiểu quái vật, nhưng ta có một chút không hiểu, Long Trần ngươi có trí tuệ như vậy, sao lại thường xuyên làm những chuyện ngu xuẩn thế?"
Khúc Kiếm Anh hết cách nói, xét về sự giảo hoạt thì Long Trần quả thực cùng đẳng cấp với bốn lão hồ ly kia."Bởi vì có rất nhiều chuyện, trí tuệ không giải quyết được, càng có trí tuệ, thì càng cố kỵ nhiều, càng do dự.
Trong giới tu hành cơ hội chỉ chớp mắt, chờ ta suy nghĩ kỹ thì cơ hội sớm đã bị cướp đi rồi.
Cho nên lời của lão gia tử vẫn hay nhất: Trước thực lực tuyệt đối thì mưu trí nào cũng đều vô dụng."
Long Trần cười hắc hắc nói."Sư phụ..."
Diệp Linh San kéo kéo Khúc Kiếm Anh, có chút bất an, muốn nói lại thôi."Đừng so đo với tên nhóc này, hắn cũng là một quái vật, làm minh chủ, trí tuệ chỉ là một mặt, sức hút cá nhân mới là quan trọng nhất, đây cũng là lý do vì sao lúc trước sư phụ con lên được làm minh chủ."
Khúc Kiếm Anh không khỏi cười nói.
Nàng đã nhìn ra, Diệp Linh San bị đả kích, Long Trần tuổi còn trẻ đã có kiến thức khủng bố như vậy, điều đó là thứ nàng không thể với tới được, nên nàng cảm thấy rất thất vọng."Đừng sợ, trí tuệ của Long Trần cao đến đâu, tu vi mạnh đến đâu thì cũng là thuộc hạ của con, nếu hắn không nghe lời con thì nói với ta, ta sẽ đánh hắn."
Khúc Kiếm Anh liếc nhìn Long Trần nói."Khụ khụ, vậy thì không còn sớm nữa, các ngươi cứ bận đi, ta phải về Huyền Thiên Đạo Tông xem các huynh đệ của ta một chút."
Long Trần đứng dậy."Đừng vội trở về, ở lại thêm hai ngày đi, có lẽ ngươi sẽ có một trận đại tạo hóa đấy."
Yến Nam Thiên mở miệng nói.
