"Ầm ầm..."
Bên trong không gian hỗn độn, Hỏa Linh Nhi tay cầm một chiếc lông vũ chân phượng cổ đang thực hiện nghi thức khai linh nào đó. Trên chiếc lông vũ chân phượng cổ đó, ngọn lửa bốc lên, lờ mờ có thể thấy một con phượng cổ đang bay lượn, uy lực thiên thánh mênh mông không ngừng khuấy động."Hỏa Linh Nhi, ngươi đang làm gì vậy?" Long Trần kinh ngạc hỏi."Long Trần ca ca, ta đang khai linh cho nó, dùng Thái Dương chi hỏa để giao tiếp với nó, nó hiện giờ đã bị ta hàng phục. Hiện tại cần cho nó chút lợi ích, chỉ có vậy, nó mới một lòng một dạ nghe theo ta." Hỏa Linh Nhi giải thích."Ngươi bây giờ càng ngày càng thông minh, vậy mà đã biết ân uy cùng làm." Long Trần cười xoa đầu Hỏa Linh Nhi, ai ngờ cái xoa này..."Oanh" Ảo ảnh phượng cổ trên chiếc lông vũ chân phượng cổ vậy mà phun ra một đạo hỏa diễm bắn về phía Long Trần."Hỗn trướng!" Hỏa Linh Nhi giận dữ, tay nhỏ xòe ra, trực tiếp thu đạo hỏa diễm kia vào lòng bàn tay, không hề làm tổn thương Long Trần dù chỉ một chút."Đó là ca ca của ta, ngươi dám vô lễ với ca ca ta, ta sẽ trực tiếp hủy diệt ngươi." Hỏa Linh Nhi quát lớn vào chiếc lông vũ chân phượng cổ.
Nghe tiếng quát của Hỏa Linh Nhi, ảo ảnh phượng cổ trên lông vũ lúc này mới an tĩnh lại, bất quá nhìn ánh mắt của nó, tựa hồ vẫn không được thân thiện lắm.
Không biết có phải vì trước đó Long Trần đã nhổ nó ra khỏi Thiên Phượng Vũ Y hay không, nên mới ghi hận.
Nó bắt đầu điên cuồng hấp thu ngọn lửa từ Phù Tang Cổ Mộc để mạnh lên, khí tức của nó trở nên càng ngày càng mạnh mẽ, ánh sáng trên chiếc thần vũ kia cũng bắt đầu hoàn toàn rực rỡ, khí tức ấy tựa như phượng cổ sống lại.
Thì ra, những chủ nhân của lông vũ chân phượng cổ này đã chết, nhưng ý chí của chúng lại bám vào chiếc lông vũ nguyên thủy này. Lông vũ không hủy, ý chí phượng cổ vĩnh viễn không tan.
Tuy ở trên Thiên Phượng Vũ Y, bọn họ cũng được tẩm bổ, nhưng dù Hỏa Thần Điện có cường đại đến đâu, cũng không thể nào cho chúng ăn no được.
Mỗi lần được cho ăn chút năng lượng kia, qua hàng ngàn cái miệng thì mỗi phần còn lại căn bản chẳng bao nhiêu. Những năng lượng kia nhiều nhất chỉ có thể duy trì thần tính của chúng không mất đi mà thôi. Còn mạnh lên? Chuyện đó không cần nghĩ, Hỏa Thiên Vũ căn bản không nuôi nổi bọn chúng.
Nhưng đến nơi này thì khác, ba nghìn cây Phù Tang Cổ Mộc, giống như một biển Thái Dương chi hỏa. Chiếc thần vũ phượng cổ này dù cho ăn no căng bụng cũng không thể hút hết."Sao ngươi không đi hàng phục hai chiếc thần vũ còn lại?" Long Trần không khỏi hỏi.
Hỏa Linh Nhi cười nói: "Hai tên kia kiêu ngạo cực kỳ, không chịu khuất phục trước ta, còn tên này lại rất thức thời, ta đang chuẩn bị bồi dưỡng nó thành bản diễm chi vũ của ta.
Đến lúc dùng nó để hàng phục hai chiếc thần vũ kia thì sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đợi ba chiếc thần vũ này hoàn toàn nghe theo ta, Long Trần ca ca hãy thả chúng đi nhé.""Thả?" Long Trần có chút không tin vào tai mình."Hì hì, là thả chúng đi, ta sẽ để chúng ngụy trang thành tự mình trốn về, chờ chúng tiến vào Thiên Phượng Vũ Y thì dùng ba đứa nó để xúi giục 997 chiếc lông vũ chân phượng cổ còn lại." Hỏa Linh Nhi cười khúc khích, trong mắt ánh lên một tia giảo hoạt."Ha ha, ngươi đúng là một con quỷ nhỏ ranh ma, càng ngày càng thông minh, nhưng mà, ngươi không sợ chúng chạy mất, không quay lại nữa sao?" Long Trần cười nói."Không sợ, thật ra bọn chúng rất đáng thương, đi theo Hỏa Thiên Vũ thì đến cái bụng cũng không đủ no, một thân sức mạnh căn bản không phát huy được, sắp nghẹn chết rồi.
Chỗ chúng ta có những thứ chúng cần, sao chúng có thể từ chối? Chỉ có điều, sự kiêu ngạo trong ý chí của nhất tộc Phượng Cổ sẽ không để chúng dễ dàng khuất phục vậy thôi.
Nhưng ta tin, trước sự dụ hoặc tuyệt đối, chúng nhất định sẽ đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất. Hắc hắc, không chỉ Thiên Phượng Vũ Y sẽ có lựa chọn rõ ràng, mà ta tin là đầu Viêm Long Cốt Tiên kia cũng sẽ hiểu." Hỏa Linh Nhi cười trông như một con hồ ly nhỏ xinh đẹp. Long Trần không ngờ, tiểu gia hỏa này bây giờ lại thông minh đến vậy.
Bất quá, Long Trần vẫn luôn cảm thấy, Hỏa Linh Nhi làm vậy có hơi mạo hiểm, Hỏa Thiên Vũ có quyền chưởng khống tuyệt đối với Thiên Phượng Vũ Y, muốn xúi giục bọn chúng, thật sự không dễ dàng như vậy.
Bất quá, Long Trần cũng không nói gì, hắn vẫn luôn xem Hỏa Linh Nhi và Lôi Linh Nhi như hai muội muội ruột thịt của mình. Nàng muốn làm gì, cứ làm cái đó, ba chiếc lông vũ nguyên thủy phượng cổ tuy trân quý nhưng Long Trần cũng không để trong lòng.
Long Trần bắt đầu chuyên tâm chữa thương, phải nói, việc sử dụng phương thức đốt huyết để triệu hồi Xích Long Chiến Thân có sức chiến đấu kinh người, nhưng gánh nặng đối với cơ thể cũng rất lớn.
Long Trần mất ròng rã ba ngày mới có thể hồi phục hoàn toàn, nhưng Long Trần tin Hỏa Thiên Vũ cũng không khá hơn hắn bao nhiêu, cho dù nàng có Thiên Mệnh Chi Lực trợ giúp, tốc độ khôi phục cũng chưa chắc nhanh hơn hắn.
Thương thế của Long Trần sở dĩ phục hồi chậm là bởi vì bên trong cơ thể có Thiên Mệnh Chi Lực không ngừng phá hoại cơ năng thân thể của hắn, cản trở lực lượng của không gian hỗn độn hồi phục cơ thể.
Đồng dạng, Long huyết chi lực của Long Trần cũng đang bổ sung những quy tắc cuồng bạo. Hỏa Thiên Vũ cũng cần phải loại bỏ long huyết chi lực, sau đó mới đi chữa thương.
Trận chiến này cho Long Trần thấy được sự cường đại của cường giả Thiên Mệnh, cũng nhận thức được đối thủ chân chính của hắn đã xuất hiện. Long Trần tin Hỏa Thiên Vũ chắc chắn còn át chủ bài, chỉ là cũng giống như Long Trần, cho dù có sức mạnh lớn hơn mà không có một thân thể cường đại để gánh chịu cũng là vô dụng.
Nếu Hỏa Thiên Vũ có thêm kinh nghiệm chiến đấu thì Long Trần sẽ rơi vào khổ chiến thực sự. Điều này cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo cho Long Trần.
Khi Long Trần hồi phục cơ thể xong thì Hỏa Linh Nhi cũng đã luyện hóa hoàn toàn ba chiếc phượng vũ, rót vào đó ấn ký linh hồn của mình.
Chỉ có điều, ấn ký linh hồn này không phải là nô ấn, mà là một loại ấn ký khế ước tương tự. Hỏa Linh Nhi cũng không phải nhân tộc, loại ấn ký này, gần như không ai phát hiện ra được.
Long Trần thả ba chiếc phượng vũ này ra, lập tức chúng xé rách hư không, gào thét mà đi. Nhìn ba chiếc phượng vũ ngụy trang thành trạng thái cực kỳ hư nhược, Long Trần liền biết ba chiếc phượng vũ này đã hoàn toàn bị Hỏa Linh Nhi dụ dỗ.
Cũng không biết ba đứa chúng có thành công xúi giục Thiên Phượng Vũ Y hay không, chuyện này chỉ có khi lần sau gặp lại Hỏa Thiên Vũ mới biết rõ được.
Thả ba chiếc phượng vũ đi, Long Trần lấy ra bản vẽ, trên đó là một tấm bản đồ cực kỳ nguệch ngoạc. Đây là Mặc Niệm giao cho hắn, trên đó có đánh dấu một địa điểm mà theo lời của Mặc Niệm, chắc chắn có bí mật trọng đại."Cũng không biết tiểu tử này giờ thế nào, mình cũng phải cố thêm chút nữa mới được, đến lúc đó hắn thu hoạch đầy ắp còn mình hai tay không, nhất định sẽ cười nhạo ta."
Long Trần xác định phương hướng, thu hồi bản vẽ, triệu hồi Lôi Đình Vũ Dực, hóa thành một đạo thiểm điện nhanh chóng đuổi theo.
Tốc độ của Long Trần cực nhanh, không hề che giấu, cứ vậy từ trên cao gào thét mà đi. Thần thức không chút kiêng dè tỏa ra, thăm dò hết thảy xung quanh.
Khi Long Trần bay đi được nửa canh giờ thì đã cảm nhận được dao động của cường giả. Hắn vừa phát hiện được một số dao động, phía trước đã truyền đến tiếng gầm kinh thiên, ngay sau đó ma khí mênh mông ập thẳng vào mặt.
Thì ra là một đám người theo mật tàng bảo đồ, tìm tới được nơi này. Vì nơi này có ma vật trấn giữ, bọn họ dự định lặng lẽ tiến đến, tranh thủ lúc ma vật không động vào mà tiến hành tầm bảo.
Kết quả Long Trần vừa xuất hiện, lập tức làm kinh động những ma vật đó. Chúng nhất thời hoảng sợ chạy tứ tán. Nên biết, bọn họ từng thăm dò, nơi này có một đầu ma vật cấp chuẩn thiên thánh trấn giữ. Nếu kinh động đến nó, tất cả những người bọn họ đều phải chết."Thì ra là hắn, đáng chết, sao hắn lại xuất hiện ở đây?"
Có người hoảng sợ, nhận ra thân phận Long Trần. Bọn họ là những người xông vào đầu tiên còn may mắn sống sót, bị lửa thiêu đến sắp chết. Vừa mới chữa khỏi vết thương, chuẩn bị tầm bảo thì lại gặp phải tên này, không khỏi kêu lên xui xẻo."Oanh" Ngay lúc bọn họ đang chạy trốn thì một tiếng nổ lớn vang lên. Một thanh đại đao màu đen chém xuống từ trời, chém đôi cả ngọn núi cao. Bóng dáng Long Trần gào thét vụt qua, còn con ma vật cấp chuẩn thiên thánh vừa gầm thét lúc trước vậy mà đã biến mất không một tiếng động."Chẳng lẽ..."
Những người này lại quay trở lại, phát hiện cả ngọn núi đã bị chém làm đôi, khắp nơi đều là bọt máu, còn con ma vật chuẩn thiên thánh kia thì đã không thấy đâu."Cái này..."
Những người này không thể tin được những gì trước mắt. Thực tế, bọn họ không hề chứng kiến cảnh Long Trần và Hỏa Thiên Vũ kịch chiến, bằng không bọn họ đã không kinh ngạc đến vậy.
Tốc độ Long Trần không hề giảm, tiếp tục bay đi. Trong không gian hỗn độn của hắn, một thân thể to lớn đang lẳng lặng nằm trên mặt hắc thổ, bị hắc thổ chậm rãi thôn phệ.
Long Trần một đường bay đi, chỉ cần ma vật nào cản đường là liền diệt sát trong một kích, còn khi gặp phải ma vật cấp thiên thánh thì sẽ đi đường vòng. Không phải là sợ nó mà là Long Trần đang cần gấp thời gian.
Sau vài ngày bay đi, địa thế phía trước càng lúc càng bằng phẳng. Sông núi cây cối toàn bộ biến mất, thay vào đó là những bãi cỏ mênh mông vô tận."Đến rồi."
Long Trần nhìn bãi cỏ này, không hiểu vì sao thần kinh trong hắn đột ngột căng lên."Xem ra nơi này không đơn giản rồi!"
