Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cửu Tinh Bá Thể Quyết

Chương 6413: Đồ Lục chi mâu, Minh Tàng chi chết




Chương 6413: Đồ Lục chi mâu, Minh Tà Tang tử vong

Long Trần mặc dù một mực đứng ngoài quan sát, nhưng thực tế hắn đã sớm chuẩn bị xuất thủ.

Thấy thời cơ đến, hắn ra tay ngay.

Long Trần xuất hiện sau lưng Minh Tà Tang, từ góc khuất khó ngờ, đánh lừa bản năng của hắn.

Bàn tay lớn chớp nhoáng chụp lấy cổ Minh Tà Tang.

Ngay lúc Long Trần định bẻ gãy cổ hắn thì những chiếc vảy đen trên cổ Minh Tà Tang bỗng bung ra, một luồng thần uy Đế cấp bùng nổ."Thần Đế cường giả thiết trí phù văn!"

Sắc mặt Long Trần biến đổi."Vù vù" Lúc này rút tay về không kịp nữa rồi, một tiếng nổ lớn vang lên, Long Trần rên lên một tiếng, bị hất bay ra ngoài.

Bàn tay hắn đã be bét máu thịt."Gã này thật thâm hiểm!"

Long Trần trong lòng kinh hãi, suýt nữa thì lật thuyền trong mương.

Vừa rồi nếu không nhờ sức mạnh của Long Cốt Tà Nguyệt bao phủ lấy bàn tay, giúp hắn chống lại phần lớn lực xung kích thì có lẽ hắn không chết cũng bị thương nặng."Ầm ầm..."

Khí tức Minh Tà Tang tăng vọt, giống như được Thần Đế nhập vào.

Khí lãng kinh khủng trực tiếp đẩy lui Long Trần và Thương Lục."A..."

Minh Tà Tang phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn.

Rõ ràng khí tức đang điên cuồng tăng lên nhưng trong giọng hắn lại đầy hoảng sợ và tuyệt vọng."Tình huống gì thế này?"

Long Trần giật mình."Xem ra phong ấn trong cơ thể hắn đã bị ngươi mở ra rồi.

Nếu ta đoán không sai, phong ấn kia là do hắn dùng khi đột phá Thần Đế.

Việc ngươi ra tay trực tiếp kích hoạt phong ấn kia.

Lúc này, Minh Tà Tang căn bản không chịu nổi sức mạnh phong ấn, có lẽ hắn sẽ tự bạo mất."

Khôn Đỉnh nói."Tự bạo?"

Long Trần giật mình, chợt hiểu ra.

Không chỉ Minh Tà Tang, mà cả Long Ngộ và một thiên kiêu khác, trong cơ thể cũng có phong ấn như vậy.

Cứ như vậy có thể bảo toàn ba vị thiên kiêu ở mức độ lớn nhất, để khi tranh đấu họ kiêng kỵ nhau, không dồn đối phương vào chỗ chết.

Bởi vì một khi muốn giết đối phương thì người đó sẽ tự kích nổ phong ấn, cùng đối phương đồng quy vu tận."Long Trần, ta muốn ngươi phải chết..."

Quanh thân Minh Tà Tang tỏa ra ánh sáng chói lóa như mặt trời, chỉ nghe thấy tiếng hắn, nhưng không thấy người đâu cả.

Giọng hắn chứa đầy sự bất cam và phẫn nộ."Phụt" Đúng lúc này, một tia ô quang xé toạc hư không, luồng sáng rực rỡ đột ngột tắt ngấm.

Sau đó mọi người thấy một cây trường mâu đen ngòm, ánh sáng âm u đâm xuyên qua người Minh Tà Tang.

Minh Tà Tang hoảng sợ nhìn cây mâu xuyên ngực, cảm nhận lực lượng của nó đang điên cuồng thôn phệ bản thân.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn tuyệt vọng."Hô" Lúc này, một bóng người hiện ra trước mặt Minh Tà Tang.

Thấy bóng người kia, con ngươi của Minh Tà Tang co rút lại."Minh Tà Tang đại nhân, có thể chết dưới hình khí Đồ Lục chi mâu của Ác Long nhất tộc chúng ta, chắc ngài có thể yên nghỉ rồi!"

Bóng người đó nhìn Minh Tà Tang, khóe miệng nhếch lên một nụ cười âm u."Long Húc, ngươi cái tên tạp chủng..."

Khi Minh Tà Tang nhìn rõ mặt người, hắn trợn trừng mắt, đưa tay muốn nắm lấy Long Húc.

Đáng tiếc lực lượng của hắn đang bị Đồ Lục chi mâu thôn phệ nhanh chóng, không thể nào nhúc nhích nổi.

Đồ Lục chi mâu, là hình khí của Ác Long nhất tộc, chuyên dùng để xử tử cường giả tộc này, đồng thời phong tồn sức mạnh của họ.

Đồ Lục chi mâu là cấm khí của Ác Long nhất tộc.

Tất cả chỉ có ba cây, luôn do các tộc trưởng đời trước nắm giữ.

Vì Đồ Lục chi mâu quá tà ác, một khi bị rơi ra ngoài, có thể gây họa lớn cho Ác Long nhất tộc.

Vài chục vạn năm trước, Ác Long nhất tộc từng có nội loạn.

Một cây Đồ Lục chi mâu biến mất.

Sau khi nội loạn lắng xuống, toàn bộ Ác Long nhất tộc dốc sức điều tra tung tích cây mâu.

Tộc trưởng Ác Long bế quan suốt mấy chục năm, lục soát mọi ngóc ngách, nhưng vẫn không tìm thấy.

Vậy mà hôm nay, Đồ Lục chi mâu lại xuất hiện, Minh Tà Tang lập tức hiểu ra.

Cây mâu này hóa ra do Long Húc cất giấu."Long Húc, ngươi nhất định phải chết, ngươi và toàn tộc ngươi đều phải bị xử tử."

Minh Tà Tang giận dữ gào lên, nhưng giọng hắn đã suy yếu."Không cần Minh Tà Tang đại nhân lo lắng, ngài cứ an tâm mà đi!"

Long Húc chậm rãi nắm lấy Đồ Lục chi mâu, rung nhẹ."Phụt" Thân thể Minh Tà Tang nát thành tro bụi.

Các cường giả bên ngoài lúc này đang nhìn chiến trường trung tâm, hoàn toàn mơ hồ, chẳng nhìn rõ thứ gì, cũng không nghe thấy gì cả.

Nhưng khí tức Minh Tà Tang, họ vẫn cảm nhận được, lúc nó biến mất, tất cả đều kinh ngạc."Ong ong..."

Đúng lúc này, hai bóng người từ không gian vặn vẹo trung tâm chiến trường bay ra.

Một người mặc áo choàng, mặt mày mơ hồ, vung trường mâu xé nát không gian, vô số bóng người trong chớp mắt hóa thành sương máu.

Còn một người khác chính là Thương Lục, tay cầm chiến kích huyết sát, lao về một hướng khác."Phốc phốc phốc..."

Khi mọi người còn đang hoang mang về việc khí tức Minh Tà Tang biến mất thì hai luồng uy áp Tử Thần đáng sợ đã quét sạch chư thiên, một cuộc chém giết tàn khốc diễn ra ngay lập tức."Trốn!"

Mọi người lúc này mới nhận ra, Minh Tà Tang đã chết, Long Trần muốn giết sạch tất cả bọn họ."Vù vù" Nhưng ngay lúc đó, một vòng gợn sóng xuất hiện quanh thân Thương Lục và bóng người kia.

Đế uy kinh khủng bùng nổ, khiến những người đó cảm giác như sa vào đầm lầy.

Mặc dù khí tức hai người không kinh khủng như Minh Tà Tang, khiến bọn họ không thể động đậy.

Nhưng nó khiến đế diễm trong cơ thể họ chậm chạp, không gian chi lực làm tốc độ của họ trở nên cực chậm.

Tốc độ chạy trốn của bọn họ như người già gần đất xa trời, lúc này bọn họ hoảng sợ la hét."Phốc phốc phốc..."

Thế nhưng tiếng kêu cứu hoảng sợ cũng không đổi lấy được cơ hội sống.

Chỉ vài nhịp thở, vô số cường giả bị quét sạch không còn một mống.

Giữa trời đất toàn là sương máu, xác chết chất đống như núi.

Các cường giả của Tê Long nhất tộc đứng cạnh Đế Long thần sào thấy cảnh này thì hoàn toàn ngây người.

Họ không ngờ tình huống chuyển biến nhanh đến vậy.

Minh Tà Tang mới nãy còn vô địch, hình như còn chưa bộc phát sức mạnh thật sự thì đã chết một cách mơ hồ.

Họ vừa chỉ nhìn thấy thần quang chói lóa như mặt trời, khi thần quang biến mất thì tầm mắt cũng không còn, sau đó là hai sát thần lao ra, giết sạch tất cả.

Sau khi tàn sát hết thảy, Thương Lục trở về phía sau Long Trần, còn bóng người kia đến trước mặt Long Trần, quỳ một chân xuống:"Long Húc tham kiến chủ nhân."

Tê Nguyên Thanh cùng mọi người thấy cảnh này thì con ngươi như muốn rớt ra.

Long Trần đứng chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn Long Húc đang quỳ dưới đất, mặt lạnh tanh nói:"Ngay cả ta cũng dám tính kế, có phải ngươi không muốn sống nữa?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.