"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.

Thông tin truyện

Dân Quốc Trà Xanh Xuyên Thành Thế Thân Pháo Hôi

Dân Quốc Trà Xanh Xuyên Thành Thế Thân Pháo Hôi

Tác giả:

Lượt xem:

20

Số chương:

0 chương

Tình trạng:

VIP

Trạng thái:

Full
1  2 3 4 5 6 7 8  9 10
Đánh giá: 8.1/10 từ 16851 lượt
Từ bé, Túc Tích đã hát kịch, thiếu niên lên sân khấu, nhanh chóng nổi tiếng.
Thế nhưng thời thế loạn lạc, cô buộc phải xoay sở với đủ loại người, cuối cùng lại trở thành “trà xanh” để bảo vệ sân khấu của mình, nhưng đáng tiếc vẫn hương tàn ngọc nát.
Cả đời cô chỉ có hai điều tiếc nuối: một là không thể trở thành đại minh tinh, hai là chưa từng được thấy thời bình.
Có lẽ mong muốn của cô quá mãnh liệt, khi mở mắt lần nữa, cô phát hiện mình trở thành một nhân vật thế thân trong cuốn tiểu thuyết, cũng là một diễn viên nhỏ.
Nguyên chủ từng hạnh phúc vì có người yêu, có gia đình, có đạo diễn và người hâm mộ ủng hộ. Cho đến khi "bạch nguyệt quang" của nam chính trở về từ cõi chết...
Lúc ấy, cô mới nhận ra tất cả tình yêu đó chỉ vì cô giống hệt chị gái đã qua đời của mình.
Những người từng yêu cô bắt đầu khinh ghét và miệt thị cô, nói cô không xứng đáng so sánh với "bạch nguyệt quang".
Cuối cùng, họ ép cô đến mức tinh thần suy sụp và bước đến con đường diệt vong.
Giờ đây, khi "bạch nguyệt quang" sắp trở lại, tính mạng của Túc Tích lại bị đe dọa. Cô đành phải "tái xuất" với kỹ năng trà xanh của mình, chiếm tiên cơ, giả vờ đáng yêu, tỏ vẻ đáng thương để rời xa những kẻ chỉ coi cô như thế thân này.
Nhưng không ngờ, những người đáng ra sẽ ghét bỏ cô lại dần thay đổi thái độ.
"Tiểu Tích, người anh yêu là em, đừng rời xa anh được không?"
"Tích Tích, chúng ta là người nhà mà..."
"Túc Tích, chỉ có em là nữ chính trong mọi vở kịch của tôi!"
Túc Tích nhìn vào thế giới thái bình phía trước, thản nhiên chỉ tay về phía bạch nguyệt quang:
"Ở kia có thế thân của tôi rồi, mọi người cứ thoải mái yêu đi nhé!"
Cô chưa thành đại minh tinh, còn sự nghiệp chưa hoàn thành! Ai muốn cùng một đám phong ba lãng tử chơi trò tình ái làm gì chứ!

Các chương mới nhất

Danh sách chương